watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8788 Lượt

dỗ dành: “Đậu Đậu, chú Cơ bận lắm, không thể thường xuyên quấy rầy người lớn làm việc được. Lát nữa mẹ vẽ cùng con được không?”

Đậu Đậu suy nghĩ một chút, “Vâng, vẽ xong con lại đi chơi với Leshy sau”.

Cơ Quân Dã còn muốn nói tiếp nhưng A Thích đã kéo cô chào hai mẹ con rồi đi đến siêu thị. “Vừa nói với em mà em đã quên rồi, sao em hấp tấp như vậy, sau này nhất định sẽ sinh con gái”, A Thích nói bất đắc dĩ,”Em muốn làm cho tối nay họ đã động phòng hoa chúc à? Đừng làm Hoài Nguyệt sợ chạy mất, bây giờ tìm đâu ra người nào thích hợp hơn hai mẹ con này để giúp đỡ Quân Đào chứ?”

Cơ Quân Dã nói: “Hay là chúng ta lượn một vòng đi, cho họ một chút cơ hội. Có Đậu Đậu ở đó nói không chừng hai người thật sự có thể trò chuyện hoặc làm việc gì đó với nhau được”.

A Thích buồn cười để mặc cô kéo đi ra ngoài tiểu khu.

Cơ Quân Đào đứng bên cửa sổ nhìn Hoài Nguyệt dắt tay con trai về nhà. Một người mẹ trẻ tuổi xinh đẹp, một em bé đáng yêu xinh đẹp, nhìn kiểu gì cũng hệt như một bức tranh.

Đậu Đậu mặc quần đùi có dây đeo, áo phông đỏ ngắn tay, vừa gặm chiếc bánh trên tay vừa cười tít mắt ngẩng đầu nói gì đó với mẹ. Hoài Nguyệt vẫn buộc tóc đuôi ngựa, cô cui đàu cằn một miếng bánh của Đậu Đậu sau đó gật gật đầu tỏ ra rất hưởng thụ. Ánh nắng chiếu lên mặt cô, gương mặt tỏ ra cực kì sinh động và tươi vui. Cơ Quân Đào không nhịn được muốn mở cửa sổ để nhìn cho rõ hơn nhưng chợt nhớ tới lời trêu chọc của Cơ Quân Dã vừa rồi liền ảo não rụt tay lại xoay người lên tầng đi đến phòng vẽ.

Lại nhìn thấy bức vẽ cây khô dang dở đang lẳng lặng nằm trong góc phòng vẽ, hôm nay ánh sáng trong phòng vẽ rất tốt, cái cây khô đó không còn cô độc như mấy ngày trước đây mà Cơ Quân Đào có cảm giác như nó đang vội vã muốn thức tỉnh. Cơ Quân Đào nhìn bức tranh chằm chằm, trong lòng cảm thấy hết sức ngạc nhiên, anh ta cũng không biết vì sao mình lại có loại cảm giác này, hình như mình cũng vội vã muốn thêm một chút sắc màu tươi sáng cho nó.

Vẽ thêm cái gì nhỉ? Anh ta nhìn một đống bột màu bên cạnh, hình như màu nào cũng hợp, nhưng lại không có màu nào là hợp nhất. Anh ta cảm thấy khó chịu như bị dồn nén, dường như hít thở cũng trở nên khó khăn. Một loại cảm giác muốn sáng tác đang thúc ép anh ta nhưng anh ta lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Anh ta khó chịu đi lên sân thượng nhìn không trung xanh thẳm, ánh sáng màu vàng bao phủ mặt đất, cây, cỏ, hoa, thậm chí mỗi căn nhà đều như sống lại, tất cả mọi vật đều đang cố gắng tỏa ra sức sống tràn đầy.

“Tiếp đi mẹ!” Giọng nói trẻ con non nớt của Đậu Đậu vang lên bên tai.

“Ờ, Đậu Đậu phải giữ chắc ché!” Đó là tiếng dặn dò nhẹ nhàng của Hoài Nguyệt.

Cơ Quân Đào đi tới nhìn, trên sân thượng nhà bên cạnh có lớp đất màu đen, lá cây màu xanh, thân dây leo mềm mại và hai tấm gỗ chống phân huỷ màu xám đậm đặt song song trên lớp đất làm lối đi. Hoài Nguyệt đang cầm đầu vòi nước đi tưới nước cho những cây mướp, Đậu Đậu kéo ống cao su đi theo phía sau. Hai mẹ con đều đi chân đất trên tấm gỗ, một đôi chân nhỏ nhắn tinh tế trắng muốt của phụ nữ và một đôi chân mũm mĩm trắng hồng của em bé như trở nên long lanh dưới ánh mặt trời, rất hài hòa, rất quyến luyến, giống như những đóa hoa tươi nở ra trên thân cây khô.

Vẻ mặt Cơ Quân Đào rất chăm chú, cảm ơn tạo hóa đã để cho anh ta được nhìn thấy một cảnh tượng đẹp như vậy.

Cơ Quân Đào đứng yên như vậy rất lâu, cuối cùng Đậu Đậu cũng phát hiện anh ta, cậu bé lớn tiếng gọi: “Chú Cơ!”

Anh ta phục hồi lại tinh thần thấy hai mẹ con đều nhìn mình với vẻ kì lạ, chợt nhận ra mình cứ nhìn chằm chằm bàn chân trần của người ta như vậy là rất thiếu lịch sự, anh ta khó xử lấp liếm: “Tại sao không đi giầy?”

Thấy thần sắc anh ta đã trở lại bình thường, Hoài Nguyệt khẽ thở phào giải thích: “Sợ lúc tưới nước sẽ bắn lên giầy nên bỏ giầy luôn cho tiện, có bẩn chân cũng chỉ cần dội nước là xong, đỡ mất công”. Vừa rồi thấy anh ta ngẩn ngơ cô còn tưởng rằng anh ta lại có vấn đề gì.

Đậu Đậu dậm một cái thật mạnh lên tấm gỗ, nói: “Đi chân đất thích lắm, chú Cơ, chú có muốn chơi không?”

Cơ Quân Đào lắc đầu nói với Thương Hoài Nguyệt: “Tuần này bác làm vườn về quê, bác ấy còn nói là đã đến lúc phải dựng giàn cho mấy cây mướp này rồi. Xem ra cô đã dựng xong rồi!”

“Ờ, Đậu Đậu cùng dựng với tôi mà”, Hoài Nguyệt mỉm cười kéo tay Đậu Đậu, “Đúng không Đậu Đậu?”

“Vâng”, Đậu Đậu tự hào ngẩng mặt lên nói với Cơ Quân Đào, “Chú Cơ xem này, lá cây đã to thế này rồi. Lần sau Đậu Đậu mời chú với cô Cơ ăn mướp, cả chú Thích nữa”.

“Tốt!” Cơ Quân Đào nói.

“Trong tiểu khu này chắc cũng chỉ có nhà tôi trồng rau trên nóc nhà”, Hoài Nguyệt hơi ngượng ngùng nói, “Đúng ra nên trồng hoa mới đúng. Nếu như ở nước ngoài thì có khi tôi đã bị người ta kiện rồi, tội trồng rau trong vườn hoa phá hoại phong cảnh tổng thể. May là vườn hoa của các nhà trong tiểu khu này của chúng ta đều có tường vây bao quanh nếu không chắc tôi cũng không dám trồng rau như vậy”.

Cơ Quân Đào mỉm cười nhìn cô: “Tôi thấy rất tốt mà, đẹp hơn mấy chậu cảnh trong vườn nhà tôi nhiều”.

Hoài Nguyệt càng cảm thấy xấu hổ, “Đâu có, tôi nghe Tiểu Dã nói mấy chậu cảnh đó của anh đắt tiền lắm. Tôi cũng chỉ trồng mấy loại rau để Đậu Đậu chơi thôi. Cháu nó không thích hoa hoét nên tôi trồng rau để cháu cùng tưới nước, bón phân, thu hoạch, tránh sau này lại không biết rau nào là rau nào”.

“Mẹ, con biết mà”. Đậu Đậu cười tinh nghịch, kéo khóa quần xuống, “Bây giờ con phải tưới cây đây”. Nói rồi liền vạch quần ra tè.

Hoài Nguyệt ai da một tiếng, gương mặt ửng đỏ khó xử không biết nên nói gì với Cơ Quân Đào.

Cơ Quân Đào cảm thấy hơi sửng sốt rồi bật cười ha ha, giơ tay về phía Đậu Đậu: “Đậu Đậu, đi nào, chú dạy cháu vẽ tranh”. Anh ta bế Đậu Đậu lên, xách theo đôi giầy của Đậu Đậu đi xuống tầng dưới.

Hoài Nguyệt vừa thu ống cao su lại vừa nghe tiếng cười của hai người một lớn một nhỏ dần dần đi xa, rốt cục cũng không nhịn được bật cười hì hì.

Chương 17

“Nhiệm vụ của chúng ta đã triển khai được hai tuần rồi, anh Trương, Tư Tư, chuyện phỏng vấn Cơ Quân Đào thế nào rồi?” Theo thông lệ, sau khi tổng kết công việc giai đoạn trước Phó tổng biên tập Lưu bắt đầu lần lượt hỏi đến tình hình tiến triển của các bài viết trọng điểm tháng sau.

“Đã liên lạc với phòng triển lãm Tố rồi nhưng người ta từ chối, họ nói Cơ Quân Đào phải chuẩn bị cho triển lãm tranh nên không có thời gian”. Tài tử Trương nói, “Họ nói rất khách sáo nhưng không cho mình cơ hội nào để thương lượng tiếp cả”.

“Chồng tôi đã đi tìm viện trưởng viện mỹ thuật nhưng ông ấy nói chuyện này không dễ, bình thường Cơ Quân Đào cũng không giao tiếp với người khác, loại chuyện tư nhân thuần túy này nhà trường cũng không tiện can thiệp”, Tư Tư nói, “Người làm nghệ thuật khó tính lắm, lãnh đạo cũng chỉ dọa dẫm được những người không có bản lãnh gì thôi, còn người thật sự có tài và có tầm ảnh hưởng thì lãnh đạo ngược lại còn phải nịnh bợ người ta còn không kịp ấy”.

Phó tổng biên tập Lưu cau mày nói: “Tư Tư, cô nghĩ cách khác đi, mặc dù Cơ Quân Đào khó tính nhưng anh ta tuổi trẻ tài cao, tài hoa hơn người, triển lãm tranh của hai bố con anh ta tôi phỏng chừng ít nhất cũng có lãnh đạo cấp bộ đến dự, cũng có khi sẽ có cả lãnh đạo to hơn, đó tuyệt đối là điểm sáng tin tức. Bây giờ thực sự không tìm được người nào thích hợp làm nhân vật trang bìa hơn anh ta rồi”.

Tư Tư nhếch miệng không lên tiếng, Hoài Nguyệt thông cảm nhìn cô một cái, may là mình làm mảng dân tộc, mấy ông già bà già ai cũng nhiệt tình. Nếu bắt mình cũng phải đuổi theo phỏng vấn người ta thì chắc mình cũng không thể mặt dày như vậy được.

Trần Thụy Dương ngồi đối diện cô, thấy cô lộ ra vẻ suy tư trong lòng anh ta chợt xuất hiện một nghi vấn. Lúc tan họp Trần Thụy Dương đi tới trước mặt cô nói: “Hoài Nguyệt, đến văn phòng tôi một lát”.

Tư Tư nháy mắt với cô, vẻ mặt rất mờ ám. Hoài Nguyệt không nhịn được lườm lại Tư Tư, chuyện của chính mình đã như lửa cháy lông mày rồi mà còn để ý đến chuyện lá cải như vậy.

Trần Thụy Dương định rót trà cho cô nhưng Hoài Nguyệt vội ngăn lại: “Không cần không cần, em cũng mới pha trà ở phòng em xong”.

“Mấy năm nay mọi người đều nói dư lượng thuốc trừ sâu trong trà cao quá tiêu chuẩn, hiện nay mọi người thích uống trà hãu cơ. Loại trà Cao Sơn Vân Vụ này anh uống thấy cũng không kém trà Long Tỉnh. Em uống thử xem sao, nếu thấy ngon thì cầm mấy hộp về. Mẹ anh bọc 6 lớp túi bóng rồi để trong tủ lạnh, như vậy mùi vị sẽ tươi nguyên không khác gì lúc vừa hái xuống”. Trần Thụy Dương cúi đầu vừa thêm nước vừa nói.

“Bác gái đúng là một người nho nhã”, Hoài Nguyệt cầm chén trà đưa lên mũi nhắm mắt lại ngửi, “Thơm lắm!”

Trần Thụy Dương nhìn vẻ say mê trên mặt cô, cười nói: “Thiên lý mã cần có Bá Lạc, trà ngon phải có người biết thưởng trà. Mặc dù trà của anh bây giờ đã qua chính vụ nhưng bảo đảm tuyệt không kém trà Minh Tiền”.

“Giám đốc Trần giữ lại uống đi, em có trà rồi mà”. Hoài Nguyệt vội vàng từ

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT