|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ngọt ngào tình ý, lưu luyến không rời, cảm động biết bao! Cô còn dám nói không vụng trộm nữa không?”
“Viên Thanh!” Hoài Nguyệt tức giận nói: “Tòa án phán quyết tôi có quyền thăm con tôi, cũng không quy định lúc tôi thăm con trai bố nó không được ở đó. Nếu cô nhất định phải nghĩ xấu xa như vậy thì tôi cũng không làm thế nào được”.
“Xấu xa? Thật không biết ai xấu xa!” Viên Thanh the thé, “Cô quyến rũ chồng tôi mà còn dám nói tôi xấu xa!”
Hoài Nguyệt tức giận đến mức toàn thân run rẩy không kiềm chế được. Cô cầm chén lên uống một ngụm nước, dừng một chút rồi nói: “Tôi không có sở thích như cô, hơn nữa từ trước đến giờ thứ tôi đã vứt đi thì chưa bao giờ nhặt về. Nhưng tôi nói với cô, nếu như Đậu Đậu muốn cùng bố và mẹ nó ăn bữa cơm thì tôi nhất định sẽ cố gắng thỏa mãn mong ước nhỏ nhoi như vậy của nó. Viên Thanh, tôi nghe nói cô mất đứa con rồi, thật đang tiếc, về sinh một đứa với Lỗ Phong đi, như vậy có lẽ cô sẽ hiểu được”.
Hoài Nguyệt cảm thấy từ khi gặp Viên Thanh cô đã nhẫn tâm hơn trước rất nhiều. Nếu là trước kia thì dù thế nào cô cũng không đành lòng nói ra chuyện người ta mất em bé như vậy.
“Thương Hoài Nguyệt, xem như cô lợi hại. Tôi nói với cô, tôi sẽ giữ được chồng mình, sẽ không giống như cô, chồng mình lên giường với phụ nữ bên ngoài cả hai năm trời mà vẫn chưa hay biết gì. Chỉ có cái mặt đẹp thì có ích lợi gì? Lỗ Phong nói lúc lên giường cô nằm như con cá chết không có hứng thú gì cả cho nên không thể thỏa mãn được anh ấy. Hừ, loại phụ nữ nhìn được mà không ăn được thì có gì mà khoe mẽ?”
“Chỉ mong cô có thể sử dụng kĩ năng của mình để giữ được hắn chứ không phải vất vả theo dõi vất vả gọi điện như bây giờ”. Hoài Nguyệt nói rõ ràng từng câu từng chữ không hề ấp úng, quả nhiên nghe thấy một tiếng bộp vang lên như dự kiến, chắc là điện thoại bên kia bị đập rồi. Cô nghĩ, như con cá chết? Cô giận dữ cầm một quyển sách trên bàn lên ném ra ngoài.
“Hoài Nguyệt!” Trần Thụy Dương giật mình đứng sững lại trước cửa, “Em làm sao thế?” Anh ta đi tới bên cửa sổ, cúi xuống nhặt quyển sách Hoài Nguyệt ném rơi dưới
đất lên, phủi phủi bụi bám trên đó rồi đặt lại lên bàn làm việc của Hoài Nguyệt. Hoài Nguyệt cúi đầu nhìn, đó là quyển “Giao lưu văn hóa” số mới nhất, trên bìa tạp chí, Cơ Quân Đào đang nhìn mình bình thản như mây gió.
“Nghe điện thoại của ai mà giận dữ như vậy?” Hết giờ làm đi ngang qua thấy Hoài Nguyệt vẫn còn trong văn phòng, Trần Thụy Dương do dự hồi lâu rồi cuối cùng cũng không nhịn được định đi vào hỏi vài câu, không ngờ mình còn chưa kịp nói gì đã thấy cô ấy ném quyển tạp chí ra ngoài.
“Viên Thanh”. Hoài Nguyệt cảm giác răng mình cũng đang run lên, cả đời này cô còn chưa bao giờ giận dữ như thế, kể cả lúc li hôn, khi đó chỉ có tuyệt vọng, khi đó cô đã quên cả giận dữ.
Trần Thụy Dương sững lại đứng nhìn cô. Sắc mặt trắng xanh, hai mắt lấp lánh vì giận dữ, môi dưới bị cắn đỏ tươi, dáng vẻ tức giận của cô ấy thật là đẹp. Anh ta cảm thấy lúc này mình không nên nghĩ như vậy nhưng lại không thể khống chế được đầu óc.
“Đừng tức giận vì loại phụ nữ này”. Trần Thụy Dương nói, “Buổi sáng chủ nhật phải xuất phát đi Vân Nam rồi, em đã chuẩn bị xong hết đồ đạc chưa?”
Theo thông lệ, hàng năm đến mùa hè tòa soạn tạp chí lại tổ chức cho các nhân viên trong ban biên tập ra ngoài tỉnh chơi một chuyến. Năm nay tổ chức làm hai đợt, tháng trước đi Tân Cương, tháng này đi Vân Nam. Đương nhiên Hoài Nguyệt chọn đi đợt hai sau khi Đậu Đậu đi nghỉ hè.
“Còn chưa, ngày mai mới chuẩn bị tiếp”. Hoài Nguyệt uống một ngụm nước, cố gắng bình ổn lại tâm tình.
“Mấy hôm nay quán bar của bạn anh có mời một ban nhạc đến biểu diễn, cùng đi xem nhé!” Từ sau triển lãm tranh lần trước Trần Thụy Dương vẫn chưa nói chuyện riêng với Hoài Nguyệt, bây giờ thấy mình nói lời này tự nhiên như thế chính anh ta cũng cảm thấy giật mình.
“Thôi, em ngồi lại lát nữa rồi về nhà”. Hoài Nguyệt từ chối. Cùng Trần Thụy Dương đến quán bar? Cho dù là cùng chung cảnh ngộ hay là cùng chung mối thù thì cô vẫn cảm thấy rất nhàm chán.
“Vậy anh ngồi lại với em, tâm tình cấp dưới của mình không yên, lãnh đạo há có thể quay mặt bỏ đi được?” Trần Thụy Dương kéo ghế ngồi xuống, đặt chiếc cặp xuống bên cạnh, rất có phong phạm liều mình bồi quân tử.
Hoài Nguyệt nhíu mày, lần đầu tiên cô nhìn thấy Trần Thụy Dương tỏ ra tùy hứng như thế, cô suy nghĩ một chút rồi đành phải đứng dậy nói: “Em chưa từng đến quán bar bao giờ. Tư Tư nói đó là nơi các thiếu nữ bất hảo lui tới. Hôm nay cùng lãnh đạo đi xem xem thiếu nữ bất hảo là loại người như thế nào vậy”.
Trần Thụy Dương đứng dậy cười nói: “Trong quán bar của người bạn này của anh không có thiếu nữ bất hảo, còn nhà nghệ thuật lại có không ít. Đến đó chỉ sợ em xem không chán mắt thôi, lúc đó thì đừng trách anh không nói với em có một nơi tốt như vậy từ sớm nhé!”
Chương 28
Quán bar “Ve sầu lửa” số 188 đường Sơn Âm là một quán cực kì nổi tiếng trên con phố này.
Một là bởi vì bà chủ Vân Vân của quán này là một đại mỹ nhân mẫu mực, nghe nói cô ta tốt nghiệp học viện âm nhạc, thật hay giả không biết nhưng nghe cô ta nói chuyện quả thật rất du dương trong trẻo, dư âm văng vẳng bên tai ba ngày không dứt. Hai là bởi vì các tiết mục ca nhạc ở đây, một số ban nhạc khá nổi tiếng thường xuyên xuất hiện tại quán, có lúc một tuần, có lúc một tháng, có lúc hai ba ngày. Những lúc đó quán chỉ mở cửa cho khách VIP, người ngoài có tiền cũng không vào được, vô hình trung lại nâng cao đẳng cấp của quán. Ba là vì trong số khách khứa đến quán bar có nhiều giảng viên trẻ giảng dạy tại học viện âm nhạc và viện mĩ thuật gần đó, các giảng viên này đều là người tương đối tài hoa, khá là kiêu ngạo, vừa đến đã nói chuyện trên trời dưới biển, bầu không khí mang đậm chất nghệ sĩ.
Có người nói Ve sầu lửa nên đổi tên thành phòng khách nghệ thuật. Bà chủ chỉ cười mà không nói, phòng khách nghệ thuật? Đúng là dung tục tầm thường!
Lúc Trần Thụy Dương và Hoài Nguyệt đến thì Vân Vân đang ngồi nói chuyện với khách ở góc trong cùng, nghe phục vụ quán thầm thì xong cô đứng lên nói với Cơ Quân Dã đang ngồi bên cạnh: “Một người bạn làm việc ở ban ngoại vụ của tỉnh vừa đến, tớ phải đi ra chào hỏi một chút. Uống gì thì tự gọi nhé!”
Cơ Quân Dã vô thức nhìn ra ngoài cửa, thấy là Hoài Nguyệt, cô kinh ngạc nhảy xuống ghế định chạy ra. Cơ Quân Đào đưa tay giữ em gái lại nói: “Em uống rượu của em đi!”
Cơ Quân Dã ngẩng đầu nhìn anh trai thấy Cơ Quân Đào đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa, vẻ mặt vẫn không có gì thay đổi nhưng bàn tay đang giữ tay mình lại hơi run run. Cảm thấy rất không đành lòng, cô nhìn về phía A Thích như cầu cứu. A Thích cũng đã nhận ra hai người mới tới, lông mày nhíu chặt, hiển nhiên cũng là lực bất tòng tâm.
Cơ Quân Dã nói mềm mỏng: “Anh, Hoài Nguyệt ở bên kia, dù sao em cũng phải qua chào một tiếng”.
Cô chỉ hận không thể lôi ngay Hoài Nguyệt sang bàn bên này để hỏi cô ấy xem vì sao hai tuần liền không về ngoại ô. Rõ ràng bữa cơm hôm đó rất vui vẻ đầm ấm, tâm tình anh trai mình hôm đó cũng rất tốt, vì sao bữa tiệc vừa tàn đã người đi nhà trống?
Nhìn anh trai cả ngày đứng ngẩn người bên cửa sổ cô thấy rất đau lòng. Anh trai cô vẫn giúp cô ấy tưới nước cho những cây mướp cô ấy trồng trên nóc nhà, mướp đã ra rất nhiều quả, mỗi cơn gió thổi qua, những quả mướp lủng lẳng dưới giàn lại lắc lư làm lòng người đứng nhìn như có lửa cháy. Trong vườn hoa trước cửa nhà cô ấy bí đỏ đã to lắm rồi, bác làm vườn vẫn thường hỏi tại sao Thương tiểu thư vẫn còn không trở lại, xem ra chỉ có thể để bí già hết rồi. Giàn bầu đã bắt đầu lụi, chỉ còn hai quả bầu hồ lô đã già, anh trai nói đã vậy để cho già luôn làm hồ lô rượu cho Đậu Đậu chơi. Mỗi lần nhìn hai quả bầu đó anh trai cô đều trở nên ngơ ngẩn tựa như nhìn mẹ con bọn họ, vừa vui vẻ vừa mất mát.
Hôm nay cô thật sự không nhìn được nữa nên mới gọi A Thích kiên quyết lôi anh ra ngoài giải sầu. Vân Vân cực kì vui vẻ nhưng anh trai vẫn lạnh mặt không nói lời nào. Bây giờ thì tốt rồi, Hoài Nguyệt cùng một người đàn ông khác đi đến quán bar, ông anh trai cố chấp của cô làm sao có thể chịu được điều này?
“Không cần”. Cơ Quân Đào nâng chén nhấp một ngụm trà, “Cô ấy đi cùng bạn, em đến làm phiền làm gì!” Vì nghe Cơ Quân Dã nói mấy hôm nay dạ dày anh không được tốt lắm nên nói thế nào Vân Vân cũng không chịu lấy rượu cho anh.
“Anh, có lẽ họ cần bàn bạc việc công ấy mà”. Cơ Quân Dã nghĩ hồi lâu mới ra một lý do, A Thích thầm than khóc trong lòng, đúng là đồ đần, nói thế còn không bằng không nói. Không phải làm anh trai cô ấy càng khó xử hơn à?
Cơ Quân Đào không để ý tới em gái nữa. Hoài Nguyệt ngồi ở bên kia quầy bar hình vòng tròn, hắn thì ngồi đối diện bên này, ở giữa là khoang nhạc
rất rộng. Có lẽ là cách nhau quá xa, có lẽ là ánh đèn ở chỗ ba người bên này quá mờ nên cô ấy không nhìn thấy bọn họ. Hôm nay hình như cô ấy không vui, vẻ mặt sầu não, trên tay cầm một li rượu nhưng không uống mà chỉ ngẩn người nhìn khoang nhạc trống trơn. Trần Thụy Dương và Vân Vân đang tán gẫu, thỉnh thoảng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




