|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mì cá. Buổi tối hôm về mọi người ồn ào bắt thầy Lưu mời bọn em ăn búp phê ở Shangri La, ăn vèo một cái hết hơn nửa con cá hồi, vị quản lí nhà hàng nhìn mà xanh cả mặt”.
“Bó tay, định ăn sập tòa soạn đấy à?” Trần Thụy Dương có thể tưởng tượng ra cảnh phó tổng biên tập Lưu không làm gì được cấp dưới khi đó, cười nói, “Nếu như lần này đi Vân Nam ăn uống không vừa ý thì lúc về anh cũng mời em đến Shangri La”.
Hoài Nguyệt hoàn toàn không để ý Trần Thụy Dương nói là “em” mà không phải là “các em”, cô vẫn vừa nghe ban nhạc biểu diễn vừa chậm rãi uống rượu suy nghĩ tâm sự của mình.
Mấy ngày nay Lỗ Phong càng ngày càng tỏ ra ân cần, hôm nay Viên Thanh lại gây sự như vậy nữa, không lẽ thái độ của mình đối với Lỗ Phong thật sự không ổn? Mặc dù nước ngoài vợ chồng li hôn vẫn có thể tham gia một số hoạt động vì con mình một cách rất bình thường, nhưng ở trong nước nếu như quá thường xuyên thì tất nhiên sẽ dẫn tới bất hòa trong gia đình, mình thật sự không cần phải dây dưa với người phụ nữ đó nữa chỉ vì điều này.
Còn Lỗ Phong, vừa nhớ tới câu nói “lúc lên giường cứ như con cá chết” kia cô lại cảm thấy xấu hổ tức giận không chịu nổi. Để bò được lên giường người khác không biết hắn đã nói xấu sau lưng cô như vậy với bao nhiêu người rồi. Sao hắn có thể hạ lưu đê tiện đến mức xuyên tạc mình trước mặt người phụ nữ khác như thế, có khác nào chà đạp lên sự mặn nồng của hai vợ chồng trước đó? Cô uống cạn rượu trong li, người đàn ông này đúng là sự sỉ nhục không thể lau sạch được của cô.
Cô cứ ngồi thưởng thức âm nhạc, thưởng thức rượu, thưởng thức cuộc đời của mình như vậy, hoàn toàn không biết tâm tư người đàn ông bên cạnh mình đang rối loạn vì mình, càng không biết đối diện có một người đàn ông vẫn nhìn mình từ lúc vào đến giờ.
Chương 29
Cơ Quân Dã mặt ủ mày chau nhìn hai người đàn ông trước mặt, A Thích uống vào tinh thần phấn chấn thao thao bất tuyệt, Cơ Quân Đào lại chỉ cầm chén trà yên lặng không nói, sắc mặt ảm đạm.
Cô có ý muốn để A Thích giúp anh trai khuây khỏa một chút, A Thích lại ghé vào tai cô nói: “Em yên tâm, anh trai em không có bệnh, nguyên nhân gây nên bệnh của anh ấy đã hoàn toàn biến mất vì người phụ nữ đó. Bây giờ anh ấy mắc là bệnh tương tư, loại bệnh này thì xin lỗi em, tiến sĩ Thích này cũng bất lực. Lúc đầu vì em anh suýt nữa bệnh đến mức mất nửa cái mạng, bây giờ dù đã đỡ rồi nhưng phải uống thuốc cả đời, không có em thì anh chỉ còn là cái xác không hồn. Bây giờ thoạt nhìn anh ấy còn trầm trọng hơn cả anh ngày đó”.
A Thích chẳng qua là mượn rượu nói liên thiên mà thôi. Ở nhà họ Cơ tâm sự của Cơ Quân Đào sớm đã không còn là một bí mật. Anh có tình ý với Hoài Nguyệt nhưng lại không dám theo đuổi, khiến một đống người bên cạnh sốt ruột mà không biết làm sao. Bây giờ người ta và Trần Thụy Dương thành đôi thành cặp rồi, nếu còn không ép anh thì anh sẽ sinh bệnh mất. Là bác sĩ, sao anh ta có thể thấy chết mà không cứu được. Tuy A Thích thì thầm với Cơ Quân Dã nhưng âm thanh lại không nhỏ, toàn bộ đều rơi vào trong tai Cơ Quân Đào. Cơ Quân Đào không vui liếc mắt nhìn anh ta.
Cơ Quân Dã bóp mạnh cánh tay anh ta, nói: “Ai bảo thế? Không có em anh cũng có thể tìm người phụ nữ khác mà. Thế giới này nhiều phụ nữ tốt hơn em lắm, như thuốc cảm lạnh bây giờ có đến mấy chục loại, loại nào cũng có thể hạ sốt khỏi ho, sao cứ nhất thiết phải uống một loại”.
A Thích cười hì hì liếc mắt nhìn cô: “Anh có mắc bệnh cảm lạnh đâu? Là SARS đấy, thuốc khác không uống được, không cẩn thận là chết người như chơi, nếu không chết cũng tàn phế. Còn anh ấy, anh cực nhọc điều dưỡng cho anh ấy khỏi rồi, bây giờ thoáng cái đã để cô bé đó khuấy tung lên, không phải công lao của anh đổ sông đổ biển hết à? Em bảo anh có thể không tức được không? Anh phải tìm Hoài Nguyệt nói chuyện phải quấy mới được”.
“Anh chỉ được cái tự thiếp vàng lên mặt chính mình là giỏi. Anh nói bệnh của anh trai em là do anh điều trị khỏi?” Cơ Quân Dã cả giận nói: “Phải quấy cái gì mà phải quấy? Ai bảo các anh không nói thẳng với người ta, nếu là em thì đã lôi cô ấy ra nói cho rõ ràng từ lâu rồi, nếu cô ấy nhận lời thì tốt, nếu cô ấy không nhận lời…”
Cơ Quân Dã nghẹn giọng, đúng vậy, nếu Hoài Nguyệt không muốn và từ chối tại chỗ thì chẳng phải anh trai mình sẽ không còn đường sống hay sao? Đây cũng là nguyên nhân anh ấy không biểu lộ với cô ấy đúng không? Xem ra hình như Hoài Nguyệt quả thật cũng không nghĩ đến phương diện đó. Cô thở dài buồn nản, anh trai mình xuất sắc như vậy, xung quanh đây còn có ai xuất sắc hơn anh ấy, bao nhiêu cô gái đã tan nát cõi lòng vì anh ấy, Hoài Nguyệt sao lại từ chối chứ? Sợ là ngay cả nằm mơ cô ấy cũng không nghĩ đến cho nên mới không động lòng đúng không? Nếu đã nói ra thì nhất định cô ấy sẽ đồng ý.
Nghĩ vậy, Cơ Quân Dã nhảy ngay xuống ghế, trước khi Cơ Quân Đào và A Thích kịp giữ lại cô đã đi về phía Thương Hoài Nguyệt và Trần Thụy Dương.
Cơ Quân Đào lập tức đoán được em gái mình đang đi tìm Hoài Nguyệt.
Cái con bé này mới uống có mấy li rượu đã cùng A Thích mượn rượu cạnh khóe mình, thôi thì mình không thèm chấp nó là xong, nhưng bây giờ nó lại chạy đi tìm cô ấy, không biết nó sẽ nói liên thiên gì với cô ấy, sau này mình biết nhìn mặt cô ấy thế nào?
Hôm nay rõ ràng tâm tình của Hoài Nguyệt không tốt, không biết là vì chuyện gì? Hôm nay là cuối tuần, cô ấy không ở nhà với Đậu Đậu mà lại ra ngoài uống rượu, thấy cô ấy đã uống mấy li rồi, mượn rượu giải sầu à? Chẳng lẽ là vì chuyện của Đậu Đậu? Hay là vì chuyện gì liên quan đến nhà chồng cũ? Nghĩ tới đây anh đứng lên kéo A Thích đứng dậy: “Đi thôi, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta về”.
A Thích bất mãn nói: “Ngày mai được nghỉ mà. Ai đến quán bar mà không ngồi đến một hai giờ sáng chứ, về sớm thế này thì quê lắm!” Anh ta cảm thấy Tiểu Dã đến nói thẳng với cô ấy như vậy cũng tốt, cho dù Hoài Nguyệt không thích thì chắc cũng sẽ không tức giận, dù sao cô ấy cũng hiểu cái tính hấp tấp của Tiểu Dã mà.
Cơ Quân Đào phớt lờ anh ta đi thẳng theo hướng Cơ Quân Dã vừa đi. Cơ Quân Dã chào hỏi Trần Thụy Dương và Hoài Nguyệt xong, vừa mới đến cạnh Hoài Nguyệt định nói thì Cơ Quân Đào đã nói trước: “Tiểu Dã, đi về thôi”.
Lúc này Hoài Nguyệt mới phát hiện thì ra Cơ Quân Đào cũng ở đây, thấy anh nghiêm mặt bỗng dưng cô lại có cảm giác luống cuống, vội nói một câu vô nghĩa: “Cơ tiên sinh cũng ở đây à? Vừa rồi không nhìn thấy mấy người”.
Cơ Quân Đào gắng gượng làm cho sắc mặt trở lại bình thường, gật đầu rồi kéo Cơ Quân Dã định đi về.
Cơ Quân Dã cố giãy giụa: “Hoài Nguyệt, tôi có việc tìm cô, hôm nay cô có về ngoại ô không?”
Hoài Nguyệt cảm thấy hơi chóng mặt, loại “nhớ Giang Nam” này uống thì ngon, không ngờ lại ngấm đến thế. Cô cứ ngồi suy nghĩ miên man, không ngừng uống không khác gì uống rượu trái cây, bây giờ bắt đầu cảm thấy lất ngất rồi. Nếu còn ngồi đây một lát nữa thì còn không biết sẽ như thế nào, phải tranh thủ về nhà trong lúc mình còn tỉnh táo mới được.
Cô nghĩ thầm, ánh đèn trong quán bar rất tối, nói không chừng còn có người quen khác ngồi đâu đó nữa giống như hai anh em nhà họ Cơ này, nếu Cơ Quân Dã không đến chào hỏi thì mình cũng hoàn toàn không phát hiện được. Mình đến đây với Trần Thụy Dương, nếu có người nhìn thấy rồi nói ra chuyện mình và Trần Thụy Dương đến quán bar thì sẽ không tốt cho thanh danh của cả mình và anh ta, nếu như còn uống rượu say rồi cùng đi về thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được. Vì vậy cô liền té nước theo mưa: “Tôi đang muốn về ngoại ô lấy ít đồ, sang tuần phải dùng đến. Cho tôi đi nhờ xe được không?”
Trần Thụy Dương biết cô phải về láy đồ để sang tuần đi du lịch nên cũng không nói gì.
Đúng ý nguyện, Cơ Quân Dã vui vẻ nói: “Được được được, đi thôi”. Nói rồi kéo Hoài Nguyệt đi ra ngoài, Cơ Quân Đào cũng lạnh nhạt gật đầu với Trần Thụy Dương và Vân Vân rồi đi ra theo, A Thích đi theo phía sau đoạn hậu.
Nhìn bóng lưng bốn người nọ, Vân Vân hơi ngạc nhiên cười hỏi Trần Thụy Dương: “Hoài Nguyệt thật sự không phải bạn gái anh à? Sao lại để người khác cướp đi để lại mình anh cô đơn ở đây thế?”
Trần Thụy Dương trầm ngâm hồi lâu rồi mới đáp: “Không phải”.
Vân Vân cảm thấy Trần Thụy Dương trả lời quá chậm làm mọi người có cảm giác như anh ta rất không cam lòng.
Cơ Quân Dã khoác tay A Thích ngồi ghế sau, Hoài Nguyệt ngồi ghế cạnh ghế lái, đầu càng ngày càng choáng váng, cô không nhịn được đưa tay vỗ vỗ trán để làm mình tỉnh táo hơn, ít nhất cũng phải cầm cự được đến lúc về nhà.
Cơ Quân Đào liếc nhìn cô, nói: “Ngủ một lát đi, nếu không lát nữa càng say. Tối nay em uống 3 li rồi, chưa chắc đã chịu đựng được”.
“Nhớ Giang Nam” được đặt tên với ý nghĩa “Gió mát làm say lòng du khách”, uống vòa rất ngấm, vừa rồi thấy cô ấy uống liên tục, chắc bây giờ bắt đầu đau đầu rồi đây.
Hoài Nguyệt nghĩ thầm, thì ra nhất cử nhất động của mình đều bị người ta quan sát hết, cảm thấy hơi nản lòng, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ gật.
Cơ Quân Đào không quay sang nhìn nhưng khóe môi lại khẽ nở nụ cười.
Vừa rồi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




