watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8769 Lượt

trong lòng như vậy, như tình hình bây giờ, quan hệ giữa hai người thật sự rất không thích hợp.

Suy nghĩ hồi lâu, rốt cục cô có thể tự nhận là đã nghĩ thông suốt hết thảy, vô số đường cong đã được nối lại thành một vòng tròn.

Cô đứng dậy đi lên trên tầng, lên đến nóc nhà phát hiện giàn mướp vẫn xanh mướt, vẫn những chiếc lá rộng xếp lên nhau từng lớp từng lớp, trên giàn nở đầy hoa vàng diễm lệ, rất nhiều quả mướp buông lủng lẳng dưới giàn trông rất vui mắt. Xem ra ngày nào Tiểu Dã cũng không quên tưới nước, giàn mướp này được chăm sóc rất tốt. Nhưng vì sao nhiều mướp như vậy mà lại không hái xuống ăn? Lần sau nên gọi điện thoại nói với cô ấy một tiếng mới được. Lại nghĩ tiếp, giữa mình với anh trai cô ấy đã xảy ra chuyện như vậy, sợ rằng trong thời gian ngắn cũng không tiện liên lạc với cô ấy nữa.

Cô mệt mỏi đi xuống nhà, lại quan sát phòng mình một chút, cũng không có đồ gì cần lấy, ngay cả cửa sổ cũng chẳng muốn mở ra. Phỏng chừng một thời gian rất lâu nữa mình sẽ không về đây, vừa nghĩ vậy trong lòng cô lại có cảm giác không nỡ rời.

Thực ra mỗi tuần về đây cô đã quen được nhìn thấy những người này, cho dù không nói lời nào mà chỉ gật đầu mỉm cười mỗi lúc gặp thoáng qua nhưng sự thiện cảm đó cũng làm cô thấy ấm áp trong lòng, dần dần trở nên nhớ nhung, trở nên không nỡ rời xa.

Đi vào phòng sách, nhìn thấy bức “Ánh trăng” treo trên tường, nhớ tới gốc cây trên đại lục Úc châu cô độc và tuyệt vọng đó khóe mắt cô lại cảm thấy cay cay.

Lại đi vào phòng Đậu Đậu, bức “Đậu Đậu hái đậu” đã được cô lồng vào khung kính treo trên đầu giường. Đậu Đậu ngẩng đầu, miệng hơi há ra, dường như có thể nghe thấy tiếng cậu vui vẻ gọi “chú Cơ chú Cơ” bên tai. Cô nhìn hai chữ Quân Đào như rồng bay phượng múa bên dưới bức tranh, bất giác đưa tay vuốt ve hai chữ này qua lớp thủy tinh. Không ngờ một thời gian dài như vậy mình vẫn không nhận ra người hàng xóm của mình chính là Cơ Quân Đào tiếng tăm vang dội, đúng là có mắt không thấy Thái Sơn. Cô cười khổ, một người đàn ông tốt như vậy, đáng tiếc là cô không thể tiếp nhận được.

Hoài Nguyệt tay không đi ra khỏi phòng, lấy vòi nước ra tưới vườn rau một lượt rồi đi ra cổng tiểu khu. Cô phải về căn hộ trong thành phố ngủ một giấc tử tế sau đó chuẩn bị hành trang để chủ nhật đi Vân Nam. Chỉ mong hết thảy đều là suy nghĩ đơn phương của cô, trải qua một đêm như vậy Cơ Quân Đào lại có thể buông lỏng sự cố chấp với cô đó ra, có lẽ đến lúc cô từ Vân Nam trở về thì hết thảy sớm đã trở về như nguyên trạng.

Đây phải chăng là kết cục tốt nhất?

Lúc Cơ Quân Đào tỉnh dậy đã là mười giờ sáng. Đây có lẽ là giấc ngủ bình yên nhất, ngon nhất và cũng dài nhất của anh từ khi mắc bệnh tới nay.

Anh thoải mái vui vẻ mở mắt ra, nhớ lại trận triền miên buổi tối hôm qua lại tự nhiên đỏ mặt.

Một Hoài Nguyệt như vậy thật sự làm anh cảm thấy bất ngờ. Cô như một ngọn lửa đốt cháy anh, thiêu đốt anh hoàn toàn mất đi lý trí, đó là một loại hưởng thụ và vui vẻ đến cực hạn. Anh xem thời gian, thở dài trong lòng, thảo nào thấy người ta nói “từ đây quân vương không triều sớm”, thì ra thật sự có người phụ nữ làm người ta muốn ngừng mà không được như vậy.

Hôm qua mình cũng giày vò cô ấy mệt rồi, từ dưới tầng lên đến trên tầng, bị anh yêu thương vỗ về khắp nơi, cuối cùng mệt quá mà ngủ quên mất trong lòng mình.

Cô gái này nhiệt tình như một con mèo hoang nhỏ nhưng dù sao cũng vẫn quá mảnh mai, không chịu nổi ngọn lửa dục vọng dồn nén mười mấy năm của anh. Khóe miệng anh nhẹ nhàng cong lên, anh duỗi tay ra muốn kéo người bên cạnh vào lòng, ngủ một giấc dài như vậy chắc thể lực cũng đã khôi phục lại rồi đúng không? Nhớ tới thân thể đẹp đẽ lung linh dưới ánh đèn của cô, người anh lại bất giác nóng lên.

Nhưng, bên cạnh không có người.

Cơ Quân Đào giật mình hoảng sợ vội quay đầu sang xem, bên cạnh trống rỗng, Hoài Nguyệt đã biến mất.

“Hoài Nguyệt!” Anh vừa khoác áo xuống giường kéo rèm cửa sổ ra gọi vừa nhìn lên giá áo ở góc phòng. Váy áo của cô ấy đã biến mất, anh vội chạy xuống dưới nhà, đôi xăng đan dưới chân cầu thang cũng không còn, tất cả những điều này nói rõ cô ấy đã ra ngoài rồi.

Chắc là cô ấy về nhà? Cơ Quân Đào cực kì oán trách bản thân, tại sao mình lại ngủ say như chết đến mức người bên cạnh đã đi mất cũng không hề phát hiện?

Anh không kịp rửa mặt, vội vã mặc quần áo vào rồi chạy ra ngoài.

Cổng nhà Hoài Nguyệt đóng chặt, anh ấn chuông cửa hồi lâu nhưng không có ai trả lời. Cơ Quân Đào chỉ cảm thấy trái tim mình đập thình thịch bối rối không thôi. Quay người đi về nhà, anh chạy thẳng lên sân thượng rồi đi sang sân thượng nhà cô nhưng cánh cửa đi lên sân thượng bên đó cũng đóng chặt, toàn bộ cửa sổ đều được kéo rèm kín mít. Anh thử gõ cửa nhưng cũng không có ai trả lời.

Cơ Quân Đào toát mồ hôi đầy người, cũng không biết mồ hôi nóng hay là mồ hôi lạnh. Anh trở lại nhà mình đi xuống tầng một, đang định đi sang bên nhà Hoài Nguyệt xem lần nữa thì nhìn thấy bác làm vườn vừa hái một quả bí đỏ trong vườn hoa đi ra, nhìn thấy anh bác làm vườn liền giải thích: “Vừa gặp Thương tiểu thư, cô ấy nói trong vườn có mấy quả bí đỏ, bảo tôi…”

Cơ Quân Đào vội vàng ngắt lời: “Gặp Thương tiểu thư à? Cô ấy ở đâu?”

“Về thành phố rồi, cô ấy nói hôm nay đã tưới nước cho vườn rau rồi…”

“Vì sao lại về thành phố?” Nghe vậy Cơ Quân Đào càng sốt ruột hơn.

“Chắc là có việc gấp gì đó. Nếu không tại sao buổi tối hôm qua mới về mà sáng sớm hôm nay đã đi…” Bác làm vườn cảm thấy hơi kì lạ, tại sao khi nhắc đến Thương tiểu thư vị Cơ tiên sinh luôn luôn không thích để ý đến người khác này lại tỏ ra căng thẳng như vậy, hơn nữa còn hỏi những câu kì lạ nữa. Ông ta là một người làm vườn, làm sao có thể biết được chuyện riêng của người thuê mình?

Cơ Quân Đào chưa kịp nghe nốt lời của bác làm vườn đã chạy thẳng vào ga ra. Bình thường Hoài Nguyệt đều đi xe buýt, có lẽ mình lái xe còn có thể đuổi kịp cô ấy. Cô ấy hối hận vì chuyện xảy ra buổi tối hôm qua nên mới không từ mà biệt như vậy đúng không? Anh khó chịu nghĩ, bất kể thế nào anh cũng không thể để cô ấy tủi thân bỏ đi như vậy. Cô ấy muốn trách thì cứ trách anh, đánh anh mắng anh cũng được. Anh phải nói với cô ấy rằng anh thích cô ấy, thích thật tình, anh muốn được ở bên cô ấy.

Chương 32

Chủ nhật, Cơ Quân Dã vừa trở lại căn nhà ngoại ô đã phát hiện tình hình anh trai rõ ràng không ổn, hốc mắt trũng sâu, hai mắt thâm quầng, sắc mặt tái nhợt, cả người uể oải hết sức. Cô giật nảy, không biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao mới cách một ngày mà đã trở thành như vậy? Cơ Quân Dã hỏi hết sức thận trọng: “Lại ngủ không ngon nữa à? Không phải anh cũng sốt nhiệt rồi đấy chứ? Em nhớ hồi trước anh cũng ăn cơm đen Hoài Nguyệt nấu mà.”

Nhắc tới Hoài Nguyệt, sắc mặt Cơ Quân Đào càng ngày càng trắng. Hôm qua anh lái xe đuổi theo nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng Hoài Nguyệt. Anh không biết số điện thoại di động của cô ấy, cũng không biết căn hộ của cô ấy trong thành phố ở chỗ nào. Thứ bảy lại không phải đi làm, anh không biết phải tìm cô ấy ở đâu. Anh cũng không biết bất cứ một người bạn nào của cô ấy, cũng không biết phải hỏi ai để biết được hành tung của cô. Anh chỉ nhớ rõ cô từng nói tiểu khu này có tuyến xe buýt chạy thẳng qua căn hộ trong thành phố của cô vì thế anh đã lái xe chạy dọc theo lộ trình xe buýt tìm kiếm từng điểm đỗ, nhưng nhiều khu nhà như vậy, anh không biết cô đang trốn ở nơi nào. Thì ra mình thật sự gần như hoàn toàn không biết gì cả về cô ấy, anh vô cùng chán nản.

Sau khi về nhà anh cứ suy đi nghĩ lại, càng nghĩ lại càng sợ hãi. Vạn nhất cô ấy cảm thấy tủi thân hay có gì luẩn quẩn trong lòng rồi xảy ra chuyện gì thì sao?

Lý trí nói với anh đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra nhưng anh vẫn không nhịn được nghĩ về điều đó. Càng nghĩ càng ăn không ngon ngủ không yên, còn chưa có

thời gian cảm nhận sự ngọt ngào của đêm đó anh đã rơi xuống vực sâu muôn trượng mất rồi.

Anh cũng nghĩ tới chuyện hỏi Cơ Quân Dã số điện thoại di động của Hoài Nguyệt nhưng lại không biết phải giải thích với em gái như thế nào, chỉ mong Hoài Nguyệt thật sự tạm thời có việc gấp, xử lý xong sẽ quay lại đây, ai ngờ đợi cả một buổi tối cũng không thấy một bóng người.

“Anh, trưa nay chúng ta ăn gì? Hay là ăn đơn giản một chút, em sang nóc nhà Hoài Nguyệt hái hai quả mướp về nấu mì được không? Hoài Nguyệt đâu? Gọi cô ấy sang ăn cùng đi”. Cơ Quân Dã vừa nói vừa lén quan sát sắc mặt anh trai, nhất định là đã có chuyện gì đó xảy ra giữa anh trai và Hoài Nguyệt. Cãi nhau à? Chắc không phải, hai người này sao có thể cãi nhau được. Chẳng lẽ anh trai tỏ tình nhưng bị từ chối?

“Không thấy Hoài Nguyệt”. Cơ Quân Đào nhỏ giọng nói.

“Không thấy? Là sao?” Cơ Quân Dã không hiểu hỏi, lại cảm thấy hơi buồn cười. Một người lớn chứ có phải trẻ con đâu, chẳng lẽ còn định giữ người ta bên người cả ngày không cho ra ngoài đi dạo à?

“Buổi sáng hôm qua thức dậy anh phát hiện cô ấy không còn ở đây”. Cơ Quân Đào nói ậm ờ, cho dù là em gái mình nhưng cũng có một số việc xấu hổ không dám nói

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT