watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8759 Lượt

người ở cùng nhau vẫn tốt mà”.

Cơ Quân Dã định đến “Ve sầu lửa”, cô đã hẹn Hoài Nguyệt.

Cô đã nhìn rất rõ vết dao trên cổ tay anh trai, là vô ý đứt tay hay cô tính cắt tay chẳng lẽ cô còn không nhìn ra được?

Mấy năm cuối cùng của mẹ đã xảy ra rất nhiều lần tai nạn như vậy, cho nên cô đã quen để một túi sơ cứu trong mỗi gian phòng, còn đi học cả một lớp sơ cứu tại chỗ, cầm máu, băng bó, hô hấp nhân tạo, tất cả đều cực kì thành thạo. Làm một người nhà của người bệnh trầm cảm thật sự là hết sức khổ cực, nếu là cô chắc cô cũng không dám thử tiếp nhận một người yêu như vậy.

Nếu như Hoài Nguyệt từ chối anh trai mình vì điểm này thì cô có thể hiểu được. Tục ngữ nói, bệnh nhân lâu ngày không có con hiếu thảo, càng không cần nói đến người yêu và vợ chồng. Tai vạ đến nơi ai đi đường nấy cũng là hiện tượng bình thường, vì sao nhất định cứ phải tự chui đầu vào rọ? Một người phụ nữ li hôn 29 tuổi sẽ không ngu ngơ trước chuyện đời như tiểu Cẩm, suy đi tính lại để đưa ra lựa chọn tốt nhất, hợp lý nhất mới là bình thường.

Có điều Cơ Quân Dã cảm thấy chung quy mình vẫn ích kỷ, vì anh trai, bây giờ chỉ có thể lừa gạt lòng thông cảm của Hoài Nguyệt, tạm thời kéo cô ấy lại để ổn định tâm tình anh trai mình. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trai mình tự làm tổn thương mình, vừa rồi cô sợ đến mức quên cả hét lên, chẳng lẽ cơn ác mộng của mẹ lại phải tái diễn trên người anh trai?

Mấy ngày trước cô và A Thích đều rất lạc quan cho rằng bệnh tình của anh trai đã khỏi hẳn, buổi tối hôm đó vốn cô cũng muốn nói với Hoài Nguyệt như vậy qua điện thoại để cô ấy không còn gánh nặng tư tưởng nữa. Nhưng bây giờ cô lại không dám nói như vậy nữa, nhát dao trên cổ tay anh trai có phải đồng nghĩa với việc bệnh tình của anh ấy lại nặng hơn? Mặc dù A Thích an ủi cô rằng chuyện không nghiêm trọng như vậy, có điều cô hoàn toàn không tin, cũng không dám mạo hiểm.

Đành phải để Hoài Nguyệt phải tủi thân vậy, cô nghĩ, đương nhiên cô không thể lừa gạt Hoài Nguyệt, nhưng không phải không có cách dùng tiểu xảo một chút. Cuối cùng nếu như Hoài Nguyệt vẫn không muốn thì cô cũng không làm gì được, hoa quả chín ép cũng không ngon. Nhưng lúc này anh trai mình yếu ớt như thế, dù sao cũng phải nghĩ cách vượt qua được cửa này. Chỉ có thể hi vọng sau thời gian này sự cố chấp của anh trai với Hoài Nguyệt sẽ tiêu tan. Cô nhớ A Thích đã từng nói, rất nhiều sự cố chấp của người bệnh trầm cảm đều sẽ đến rồi đi một cách khó hiểu, có thể anh trai cũng sẽ như thế.

Đi vào quán “Ve sầu lửa”, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Cơ Quân Dã, Hoài Nguyệt giật mình trong lòng, trực giác nói cho cô biết chuyện có liên quan đến Cơ Quân Đào.

Buổi chiều sau khi chia tay về đến nhà tâm trạng cô cũng rất bất ổn, vừa nghĩ đến ngón tay lạnh buốt của Cơ Quân Đào cô lại đứng ngồi không yên, ngay cả các đồ đạc mua về từ Vân Nam cũng không có tâm tư sắp xếp lại. Mấy lần cô định gọi điện thoại cho Cơ Quân Dã hỏi xem anh ấy đã về đến nhà chưa nhưng cuối cùng lại cảm thấy làm thế cũng không ổn. Cho nên Cơ Quân Dã vừa hẹn cô đã đồng ý không chút do dự, hi vọng có thể thăm dò được tình hình của Cơ Quân Đào sau khi về nhà qua miệng Cơ Quân Dã. Cô cảm thấy hình như mình đã lên một chiếc thuyền, lý trí nói với cô nên lập tức đi xuống nhưng tình cảm lại không nỡ làm vậy. Dù sao cũng đã trải qua một đêm như vậy, kiểu gì cũng không thể xem anh ấy như người dưng nữa, việc thân thiết như vậy về lý trí là một chuyện nhưng trong lòng cũng không thể không có vấn vương gì. Cho nên biết rõ đáy thuyền này có một lỗ thủng lớn có thể làm con thuyền chìm nghỉm bất cứ lúc nào nhưng vẫn không nhịn được muốn tìm ra nó để bịt kín lại.Tên em là bệnh của anh – Trang 8

Chương 36

Quán bar vẫn chưa đông người lắm, để tiện cho việc nói chuyện, Cơ Quân Dã đã tìm một vị trí nằm lệch trong góc. Cô lẳng lặng nhìn Thương Hoài Nguyệt đang đi tới trước mặt, dáng người mản dẻ, khuôn mặt dịu dàng, mẫu người đẹp Giang Nam điển hình. Cho dù ở bên ngoài có phong lưu đến đâu thì khi về đến nhà đàn ông vẫn thích mẫu phụ nữ như vậy. Dịu dàng như nước, từ xưa đến nay không biết đã có bao nhiêu anh hùng sa vào hồ nước má hồng, anh trai cô cũng không thể là ngoại lệ, nếu cô còn không ra tay thì chỉ sợ anh ấy sẽ phải chết đuối trong hồ nước này.

Trong lòng Hoài Nguyệt thấp thỏm không yên, gặp Cơ Quân Dã quả thực cô còn thấy chột dạ hơn cả gặp Cơ Quân Đào, cô cố gắng nặn ra một nụ cười, hỏi: “Sao thế? Mặt tôi nhọ à? Mới vài ngày không gặp đã nhìn tôi như vậy rồi?”

“Bố tôi nói đúng, ngoại hình cô đúng là khá giống mẹ tôi”, Cơ Quân Dã nói, “Tôi nói là mẹ tôi, chính xác hơn thì là mẹ của anh trai tôi, không phải mẹ đẻ của tôi”.

Hoài Nguyệt nhất thời chưa phản ứng lại được, chỉ ngẩn ngơ nhìn Cơ Quân Dã.

“Sao rồi? Bất ngờ lắm à? Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không phải cô còn tưởng anh ấy là chồng tôi hay sao?” Cơ Quân Dã nhấp một ngụm “Nhớ Giang Nam” trong tay, nói: “Ngoại hình hai anh em chúng tôi đều coi như không tồi, có điều lại không giống nhau chút nào, bây giờ cô đã biết vì sao rồi chứ? Đó là vì tôi giống mẹ đẻ tôi, mặc dù lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà ta là ở tang lễ của bà ta, là di ảnh, có điều chỉ nhìn thoáng qua là tôi đã nhận ra đó là người sinh ra tôi, thật sự rất giống hình ảnh tôi trong gương”.

Cơ Quân Dã lại nhấp một ngụm rượu, “Một cô con gái giống bà ấy như vậy mà vì sao bà ấy lại vứt bỏ?” Cô cười cười với Hoài Nguyệt, “Sau khi phát hiện mình có thai bà ta lại chạy tới hỏi mẹ tôi xem mẹ tôi có cần đứa bé đó hay không, nếu không cần thì bà ta sẽ bỏ nó đi nhưng phải cho bà ta một khoản tiền bồi thường. Khi đó bố tôi đã trở nên rất nổi tiếng rồi, đối với phụ nữ ông ấy luôn luôn hào phóng, tôi không rõ vì sao ông ấy chỉ keo kiệt với duy nhất mẹ đẻ tôi. Rất nhiều năm sau tôi mới biết, thì ra bà mẹ đẻ làm người mẫu của tôi lại yêu một người đàn ông khác trong lúc vẫn bám lấy bố tôi, mà lại còn là một người nghèo. Bà ta tiêu tiền của bố tôi mà lại lén lút quan hệ với người đàn ông khác làm cho bố tôi trở thành chuyện cười trong giới một thời gian dài, sau khi được biết ông ấy rất giận dữ nên đương nhiên sẽ không cho bà ta tiền”.

Cơ Quân Dã nhìn Hoài Nguyệt chằm chằm, “Loạn lắm đúng không? Cái thế giới nghệ sĩ này là sự hòa trộn của đủ mọi màu sắc, họ tự cho là lãng mạn nhưng thực ra cũng rất xấu xí”.

Hoài Nguyệt từ chối cho ý kiến, cô vẫn luôn cho rằng đó là một thế giới không có quan hệ gì với mình.

“Mẹ tôi là một người tin phật, là người tốt bụng nhất tôi biết trong cuộc đời này. Bà ấy đã giữ tôi lại, cho nên tính mạng của tôi không phải do mẹ đẻ tôi ban cho mà là do bà ấy ban cho. Nếu như không phải vì mẹ đẻ tôi bị bệnh qua đời năm tôi 17 tuổi thì có thể tôi cũng vĩnh viễn không biết mình không phải con đẻ của mẹ. Nhiều năm như vậy mẹ tôi vẫn yêu thương che chở tôi, tất cả những việc gì một người mẹ có thể làm được cho con thì bà ấy cũng làm được. Đáng tiếc tôi lại không đủ tốt, hôm đó nếu như tôi không gọi điện thoại trong phòng thì bà ấy cũng sẽ không nhảy từ trên lầu xuống”.

Khi một người phụ nữ chìm sâu trong tình ái thì trong mắt họ trừ người yêu tất cả các chuyện khác đều không đáng để ý, cho nên khi đó cô mới không phát giác sự khác thường của mẹ thời gian đó. Đây là một nguyên nhân khác khiến cô vẫn chưa muốn kết hôn với A Thích, bởi vì cảm thấy bứt rứt, bởi vì cần phải chuộc tội.

Cơ Quân Dã lấy bao thuốc ra, rút một điếu, châm lửa, rít một hơi thật dài rồi bật ho sặc sụa. Hồi lâu sau cô mới tiếp tục nói: “Cho nên tôi phải chăm sóc anh trai giúp mẹ tôi, đó là sự vương vấn lớn nhất của bà ấy trên thế giới này. Nếu như anh trai tôi không hạnh phúc thì mẹ tôi ở trên trời cũng không thể yên tâm được, vậy thì tôi làm sao xứng với ơn dưỡng dục của bà ấy”.

Hoài Nguyệt nhìn người phụ nữ trước mặt, cô ấy có một vẻ đẹp ngang tàng nhưng không ngờ cũng có một tâm sự nặng nề như vậy, cô cảm thấy khoảng cách giữa mình với Cơ Quân Dã trong nháy mắt đã được thu hẹp lại rất nhiều.

“Trong mấy năm cuối cùng mẹ tôi cắt cổ tay tự sát không chỉ một lần, điều này làm tôi trở nên hết sức căng thẳng, mỗi lần nhìn thấy bà ấy trước hết tôi luôn nhìn cổ tay bà ấy. Sau đó tôi cất tất cả các loại dao trong nhà đi, không ngờ lần cuối cùng bà ấy lại không dùng dao”. Cơ Quân Dã dập điếu thuốc cười nói: “Hôm nay tôi bị anh trai tôi làm giật nảy, anh ấy không cẩn thận để dao rọc giấy cắt vào cổ tay, khi đó tôi lại sinh ra ảo giác cho rằng đó là tay mẹ tôi, mấy năm đã quan nhưng tôi vẫn không quên được, máu chảy, từng giọt máu rơi xuống tờ giấy Tuyên Thành, muốn ngừng cũng không ngừng được, có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không quên được”.

Mặc dù ánh đèn rất tối nhưng Cơ Quân Dã vẫn phát hiện sắc mặt Hoài Nguyệt trong nháy mắt trở nên trắng như tuyết, trong lòng cô càng khẳng định suy đoán của mình. Buổi chiều hôm nay nhất định anh trai cô đã đi đón Hoài Nguyệt, hai người chia tay mà không hề vui vẻ, đó chính là nguyên nhân hôm nay tâm tình anh trai rung động lợi hại như vậy. A Thích nói đúng, có lẽ buổi tối hôm đó giữa bọn họ thật

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT