watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8753 Lượt

sự đã xảy ra chuyện gì đó, anh trai mình rơi vào còn Hoài Nguyệt lại muốn trốn ra, tình hình là như vậy đúng không?

“Cái ông anh trai của tôi ấy, trong mắt người khác thì hình như anh ấy được Thượng Đế thiên vị rất nhiều, xuất thân danh môn, tài hoa hơn người, nhưng trên thực tế từ khi hiểu chuyện anh ấy đã bắt đầu sống không thật sự vui vẻ. Cuộc hôn nhân của bố mẹ tôi sớm đã chỉ còn danh nghĩa, bố tôi bận theo đuổi hồng trần, mẹ tôi cả ngày ở nhà buồn bực không vui anh ấy không được hưởng thụ tình thương của cha mà những đứa trẻ khác đều có, còn tình thương của mẹ những đứa trẻ khác có thể yên tâm hưởng thụ thì anh ấy lại phải hưởng thụ trong nơm nớp lo sợ. Lần đầu tiên anh ấy phát hiện mẹ tôi mắc bệnh trầm cảm là khi thấy mẹ tôi cắt cổ tay tự sát trong phòng tắm, hôm đó anh ấy vừa về nhà sau khi đi xem phim với bạn gái, từ đó trong tâm lí anh ấy có một khoảng tối. Sau này mỗi mói tình của anh ấy đều chỉ kéo dài được mấy tháng là chia tay, bởi vì anh ấy không thể thường xuyên ở bên cạnh bạn gái mà mỗi lần hẹn hò đều phải bỏ dở để chạy về nhà xem mẹ tôi và tôi có bình yên vô sự hay không”.

“Môi trường gia đình quả thật sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời một người, lúc li hôn Lỗ Phong tôi cũng do dự rất lâu, không phải vì người đàn ông đó mà là vì Đậu Đậu, tôi sự sẽ để lại bóng tối cho cuộc đời nó”. Hoài Nguyệt tràn đầy cảm xúc, “Nếu như cuộc đời của Đậu Đậu bị ảnh hưởng vì điều này thì tôi không chịu nổi, cả đời cũng không thể tha thứ cho mình được”.

Cơ Quân Dã thở dài trong lòng, những thứ Hoài Nguyệt phải suy nghĩ quả thật không ít chút nào.

“Hoài Nguyệt, tôi biết anh trai tôi thích cô, tôi nghĩ một người thông minh lanh lợi như cô thực ra cũng biết điều này từ lâu rồi. Anh ấy rất chất phác, có thể có những việc có lỗi với cô. Nể mặt tôi, cô đừng chấp anh ấy được không?”

Cơ Quân Dã nhìn thẳng vào mắt Hoài Nguyệt, “Mấy tháng nay tâm tình anh ấy rất tốt vì cô, A Thích không chỉ một lần nói với tôi rằng bệnh của anh ấy đã khỏi. Cô xem, anh ấy vẽ tranh quên ngày quên đêm, một người bệnh trầm cảm không thể làm việc nhiệt tình như vậy được. Hàng tuần anh ấy đều lên lớp cho sinh viên, bắt đầu tham gia một vài hoạt động xã giao, cũng không còn ghét những nơi đông người nữa. Anh ấy thích Đậu Đậu, thường xuyên bế nó, trước kia anh ấy không bao giờ có thể chịu đựng việc người khác chàm vào người anh ấy. Mấy năm nay bên cạnh anh ấy chưa từng có bất cứ một người phụ nữ nào”.

Hoài Nguyệt nhìn Cơ Quân Dã, gương mặt đỏ bừng, không biết là vì Cơ Quân Dã nói Cơ Quân Đào thích mình hay là vì câu nói cuối cùng đó.

“Đừng căng thẳng, tôi biết cô không yêu anh trai tôi cho nên anh ấy mới rầu rĩ không vui như vậy. Những ngày cô không về anh ấy luôn đứng bên cửa sổ nhìn ra con đường nhỏ đó, ăn cơm cũng không ngon. Cô đến Vân Nam mà không chào tạm biệt, anh ấy lo lắng đến mức hai ngày một đêm không ngủ, đến tận lúc tôi tìm được cô qua điện thoại của giám đốc Trần anh ấy mới hơi yên lòng. Tôi thấy vui vẻ cho anh ấy, năm nay anh ấy 35 tuổi, cuối cùng cũng được biết đến điều đẹp đẽ nhất của cuộc đời. Tôi cũng thấy buồn cho anh ấy, bởi vì mặc đù điều đó đẹp thật nhưng chỉ sợ lại không thuộc về anh ấy”. Âm thanh của Cơ Quân Dã dần dần thấp xuống, viền mắt hơi ươn ướt, “Cái ông anh ngốc này, nhìn anh ấy ngơ ngẩn như mất hồn, chỉ sợ anh ấy đã biết kết cục không ổn rồi”.

Hoài Nguyệt quay mặt đi, cô càng cảm thấy mình có lỗi với Cơ Quân Đào, trong lòng vô cùng khó chịu.

“Cô rất mềm lòng, cô cũng không làm sai gì cả. Thích cô là chuyện của anh ấy, cô không thích anh ấy cũng không thể nói là làm hại anh ấy, cùng lắm chỉ có thể nói là số anh ấy không may, nhiều cô gái thích anh ấy như vậy nhưng anh ấy lại chỉ thích cô”. Cơ Quân Dã lại uống hết một li “Nhớ Giang Nam”, cười hì hì hỏi: “Hoài Nguyệt, cô thành thật với tôi đi, có phải cô thích Trần Thụy Dương không? Hôm đó muộn như vậy rồi mà còn ngồi cùng anh ta, ở Vân Nam có thể coi trời bằng vung đúng không?”

“Không phải không phải, hôm đó mấy người ở tòa soạn chúng tôi cùng đến quán bar ở Lệ Giang mà, đến Lệ Giang không đến quán bar ngồi thì chưa thể coi là đã đến Lệ Giang đúng không?” Hoài Nguyệt nghiêm mặt nói. Cô không thể chấp nhận Cơ Quân Đào nhưng cũng không muốn lấy người đàn ông khác ra để tấn công anh.

Cơ Quân Dã tỉ mỉ quan sát vẻ mặt Hoài Nguyệt, không nhìn ra một chút sơ hở nào, cô thầm vui mừng trong lòng. Mặc dù Hoài Nguyệt còn chưa thích

anh trai nhưng cũng không thích những người khác, như vậy chuyện đã dễ dàng hơn nhiều rồi.

“Vân Nam mát mẻ hơn chỗ này của chúng ta nhiều, cô xem cái thời tiết quỷ quái này, quả thực không dám ra khỏi cửa nữa. Cô muốn cho Đậu Đậu đến núi Đại Thanh, vậy tại sao cô không về ngoại ô mà ở. Nhiệt độ ở đó ít nhất cũng phải thấp hơn trong thành phố đến 5 độ”.

“Một người thì sống ở đâu chẳng được, đằng nào cũng phải bật điều hòa mà”. Hoài Nguyệt cúi đầu nói.

“Không lẽ Đậu Đậu đi chơi rồi nên cô cũng mất hồn luôn rồi à? Cô quên vườn rau ở nhà rồi à? May mà ngày nào anh trai tôi cũng lên nóc nhà tưới mướp cho cô, có ngày còn lên những hai lần. Mướp ra nhiều quả lắm, có ăn cũng ăn không hết”, Cơ Quân Dã nói: “Buổi tối hôm qua tôi cũng hái hai quả nấu canh”.

“Tôi còn tưởng là chị tưới nước giúp tôi cơ!” Trong lòng Hoài Nguyệt ngọt bùi cay đắng lẫn lộn, nghe Cơ Quân Dã nói rõ đầu đuôi như vậy cô mới biết anh ấy đã vì cô đến mức đó, làm sao cô có thể thừa nhận được điều này?

“Tổng cộng tôi cũng chỉ tưới cho cô có một lần”, Cơ Quân Dã hơi xấu hổ nói, “Toàn quên mà, có lúc nhớ ra thì anh trai tôi đã tưới xong từ lâu rồi. Bình thường ở nhà anh ấy chẳng quan tâm đến chuyện gì hết nhưng riêng chuyện tưới mướp lại làm rất tốt. Tôi còn sợ anh ấy tưới nhiều quá làm mướp úng mà chết ấy chứ”.

“Mướp không chết úng mà chỉ chết khô thôi, ở nông thôn có rất nhiều gia đình trồng mướp ở dưới ao luôn”, Hoài Nguyệt gượng cười nói, “Giống mướp này có ngon không? Chỉ cần xào qua là được, ăn vừa thơm vừa ngọt”.

“Cô nói như vậy tôi lại thấy thèm ăn. Hoài Nguyệt, tôi gọi cô ra đây là muốn nói với cô một việc”, Cơ Quân Dã quay đầu lại nhỏ giọng nói, “Tôi có thể đã có thai”.

“Thật à?” Hoài Nguyệt mở to hai mắt rồi lập tức nhíu mày, “Vậy tại sao chị còn vừa hút thuốc lá vừa uống rượu, như vậy không tốt cho em bé đâu. Mấy tháng rồi?”

“Không sao đâu, mới được một ngày”. Cơ Quân Dã giơ ngón trỏ lên lắc lư trước mặt Hoài Nguyệt.

“Một ngày?” Hoài Nguyệt không hiểu.

“Ngốc thế, thế mà cô còn làm mẹ rồi cơ đấy”, Cơ Quân Dã thở dài nói, “Vốn hôm nay tôi định mua thuốc uống nhưng A Thích không cho”.

Hoài Nguyệt dở khóc dở cười, người trong gia đình này còn đúng là hoành tráng, ông bố đã quy y cửa Phật mà vẫn ăn vụng thịt kho tàu chính khí lẫm liệt, con gái thì tuyên bố đã có thai một ngày, anh chàng Cơ Quân Đào kia, khuôn mặt tuấn tú và nụ cười nhàn nhạt của anh hiện ra trong đầu cô, tính ra vẫn có thể coi là quá bình thường.

“Chị có thể khẳng định như vậy à?” Cô cười hỏi.

“Đương nhiên, không phải trong thời kì an toàn, hai chúng tôi đều chưa già, làm gì mà không có được?” Cơ Quân Dã cũng cười, “Tôi phải mau sinh một đứa con gái để tuyển Đậu Đậu làm con rể mới được”.

Hoài Nguyệt đứng dậy nói: “Đã khẳng định như vậy thì chúng ta đi về thôi, tối nay chị uống nhiều rượu như vậy rồi, chẳng lẽ còn muốn ngồi ở cái chỗ khói thuốc mù mịt này mãi à? Lần sau cũng đừng như vậy nữa”.

Cơ Quân Dã ngăn lại, “Chúng ta ngồi thêm lát nữa, tôi gọi A Thích tới đón”.

Hoài Nguyệt nhìn quanh, khẽ cắn môi nói: “Không khí ở đây không tốt, đừng ở đây nữa, để tôi lái xe cho”. Đưa cô ấy về nhà có thể sẽ gặp anh ấy, nhưng dù sao cũng không thể không quan tâm đến thai phụ trước mặt này được, Hoài Nguyệt thầm thuyết phục chính mình.

Cơ Quân Dã cực kì kinh ngạc: “Thì ra cô biết lái xe, sao tôi chưa bao giờ thấy cô lái cả?”

“Lúc li hôn anh ta cho tôi xe nhưng tôi không lấy. Trước kia tôi cũng rất ít khi lái xe, đường thì tắc như vậy, lái xe đi làm còn chậm hơn cả đi bộ. Mình không phạm luật nhưng còn lo người khác phạm luật, tính ra đi xe lại thành gánh nặng, chẳng thà ngồi xe buýt cho yên tâm. Vốn tôi lái xe cũng không tốt lắm”, Hoài Nguyệt nói, “Có điều chị cứ yên tâm, buổi tối ít xe, nhất định tôi sẽ đưa chị về nhà an toàn. Từ lúc còn chưa có thai Đậu Đậu tôi đã thi được bằng lái xe rồi”.

Cơ Quân Dã vui vẻ nói: “Vậy hôm nay tôi may mắn đến mức nào mà được Thương tiểu thư đích thân lái xe đưa về đây”.

“May mắn gì mà may mắn, là đãi ngộ dành cho thai phụ thôi”. Hoài Nguyệt không nhịn được lườm cô, “Nếu tôi biết chị có thai rồi thì kiểu gì cũng không đồng ý gặp nhau tại quán bar, sau này chị cũng phải cố gắng ít ăn cơm ở bên ngoài, hàng quán có cao cấp đến đâu cũng không yên tâm bằng ăn ở nhà mình”.

Cơ Quân Dã nói: “Nếu cô ở nhà liền kề thì tôi còn có thể thường xuyên qua nhà cô ăn chực, trông chờ vào hai người đàn ông đó thế nào được. Nếu như mẹ tôi vẫn còn thì nhất định sẽ chăm sóc tôi chu đáo”.

Hoài Nguyệt vui đùa: “Hôm nay chị nói chuyện

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT