watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8750 Lượt

với anh trai em như nước, nếu hai người bọn họ có thể thành đôi thì em cũng có thể yên tâm sinh con”.

A Thích cười nói: “Anh là bác sĩ tâm lý mà còn không lợi hại bằng em, đợi đến lúc sinh con xong em đến phòng khám của anh làm việc nhé. Bây giờ em nói với anh xem vì sao Hoài Nguyệt không chịu chấp nhận Quân Đào nào? Anh trai em có tài năng, có ngoại hình, có tiền tài có địa vị, bao nhiêu phụ nữ chỉ mong sao có thể lấy được anh ấy, vì sao Hoài Nguyệt không chịu? Cô ấy sợ trèo cao à, thái độ của em, thậm chí thái độ của bố em cũng đã rõ ràng như vậy rồi, đây nhất định không phải vấn đề. Nguyên nhân chỉ có một, chính là cô ấy lo lắng vì bệnh của anh trai em, cho dù trong lòng cũng thích anh trai em nhưng lý trí nói với cô ấy rằng làm vợ một người bệnh trầm cảm là một việc rất khổ cực, lúc nào cũng phải toàn tâm toàn ý chăm sóc. Cô ấy còn có một em bé cần chăm sóc, cô ấy sợ mình không làm được cho nên mới từ bỏ”.

Nghe vậy, Cơ Quân Dã cau mày nói: “Em cũng nghĩ đến vấn đề này, hay là anh đến nói với cô ấy là bệnh của anh trai em khỏi rồi? Anh là bác sĩ, cô ấy không tin em thì cũng sẽ tin anh”.

A Thích thở dài: “Bây giờ em với anh ai nói cũng vô dụng, quan hệ của anh với gia đình em là gì, sao cô ấy có thể dễ dàng tin anh được? Hơn nữa em lại nói với cô ấy anh trai em đã cắt cổ tay, đây không phải nói rõ bệnh tình của Quân Đào đã nặng hơn sao, vì vậy cô ấy càng sợ hãi”.

Cơ Quân Dã tức lắm, “Vì sao anh không nói sớm, anh mà nói với em từ trước thì em còn nói với cô ấy nữa làm gì? Thà nói là em nổi điên chém anh ấy cũng không thể nói ra sự thật được. Em vốn muốn lợi dụng lòng trắc ẩn của cô ấy để ép cô ấy tốt với anh trai em hơn một chút, một chút chút thôi cũng được, không ngờ khéo quá hóa vụng thành ra tự nâng đá đập chân mình. Lần này em hại chết anh ấy rồi, lần này chẳng qua là vì anh ấy nhất thời không chịu nổi, chẳng lẽ thật sự tái phát nghiêm trọng như vậy à?”

Thấy cô sốt ruột đến mức đỏ cả mắt, A Thích vội ôm cô vào lòng an ủi: “Đừng khóc đừng khóc, biện pháp của em cũng chưa chắc đã vô dụng. Hoài Nguyệt là một cô gái rất dễ mềm lòng, có lẽ đúng như em nói, thông cảm một chút, quan tâm một chút thế là thành hai chút, thế là không rời được nhau nữa. Hai người sẽ từ từ gần nhau hơn, điều này còn hiệu quả hơn việc chúng ta khổ công khuyên bảo, vẫn nói là lửa gầm rơm lâu ngày cũng bén mà, từ từ rồi cô ấy cũng sẽ hiểu thực ra bệnh của anh trai em không đáng sợ như vậy. Được cô ấy quan tâm, tâm tình anh trai em tốt lên, nói không chừng bệnh tình cũng sẽ khỏi hẳn, vậy không phải mọi người đều vui sao? Mấu chốt là phải cho hai người bọn họ ở bên nhau nhiều hơn, cứ anh trốn em tránh mãi thì bao giờ mới khá được, cho nên lúc này em có thai là chuẩn rồi, không phải cô ấy đã đồng ý sẽ nấu cơm cho em sao? Đương nhiên không thể chỉ có em với cô ấy ăn cơm với nhau đúng không? Đến lúc đó gọi anh trai em và anh sang ăn cùng, một lần hai lần không phải rồi sẽ ổn sao?”

Cơ Quân Dã nín khóc mỉm cười nói: “Vạn nhất chưa có thì dù có phải độn gối giả vờ có thai em cũng phải giúp anh trai em lừa Hoài Nguyệt về nhà. Cái con bé ngốc này, hôm nay em đã nói với cô ấy rất nhiều về những thay đổi của anh trai em, không biết cô ấy có yên tâm hơn hay không. Nhưng sau đó lại bị em dọa một trận, nói không chừng lại quên hết rồi. Anh nói xem, nếu buổi tối hôm đó hai người bọn họ thật sự xảy ra chuyện gì đó thì thật tốt, chúng ta cũng không cần vất vả nghĩ đến mức vỡ đầu như vậy nữa, bảo họ đi thẳng đến ủy ban đăng ký là được rồi”.

A Thích gật đầu nói: “Đúng vậy đúng vậy, nói không chừng còn có cả Đậu Đậu em rồi, còn sớm hơn cả chúng ta ấy chứ”.

Cho nên vẫn nói bác sĩ tâm lý đều rất lợi hại, họ có thể thấy những thứ người thường không thấy, nhưng bác sĩ tâm lý cũng đều rất tự phụ, có những phỏng đoán tuyệt đối là vô căn cứ.

Hai người nói đến mức miệng khô lưỡi khô, tâm tình rất tốt. Hôm sau thức dậy, Cơ Quân Đào đã vui vẻ đứng trong phòng bếp, thấy hai người đi xuống liền gọi: “Anh đã nấu cháo rồi, cả nhà cùng ăn sáng nào”.

Cơ Quân Dã đắc ý nói nhỏ với A Thích: “Xem kìa, thực ra khổ nhục kế của em cũng không tồi, có hiệu quả ngay rồi đó”. Cô đi tới bên cạnh Cơ Quân Đào, mở vung nồi cơm điện ra nhìn một chút, gật đầu nói: “Không đặc không loãng, vừa xinh. Anh, xem ra buổi tối hôm qua Hoài Nguyệt còn dạy anh nấu cháo nữa đúng không?”

Cơ Quân Đào lập tức đi ra ngoài, “Cơ Quân Dã, em đã 30 rồi chứ có phải mới 3 tuổi đâu, đừng có nói liên thiên nữa được không?”

Cơ Quân Dã nhếch miệng nói: “Cơ Quân Đào, anh 35 tuổi rồi chứ có phải mới 15 đâu, sao da mặt vẫn còn mỏng như vậy?”

Cơ Quân Đào lập tức đỏ bừng mặt, thảm hại hết sức.

A Thích muốn cười nhưng lại sợ Cơ Quân Đào tức giận nên đành phải vừa ho vừa nói với Cơ Quân Đào: “Đừng chấp thai phụ đừng chấp thai phụ”.

Cơ Quân Dã cũng cười nói: “Đừng giận mà anh, để em gọi Hoài Nguyệt qua, chúng ta cùng nếm thử bát cháo công tử Quân Đào tự tay nấu. Đây chính là chuyện ngàn vàng khó cầu ngàn năm khó gặp đấy”. Nói rồi cô vừa cười vừa chạy đi gọi điện thoại cho Hoài Nguyệt.

A Thích múc cháo ra bát, nghe thấy tiếng Cơ Quân Dã nói chuyện điện thoại: “Ơ hay cái cô này, suốt ngày trên đường thế không biết mệt à? Có nhớ Đậu Đậu thì chủ nhật sau đi cũng được mà. Còn dậy từ sớm để bắt xe khách đường dài nữa, làm gì mà khách sáo thế, bên nhà tôi có những ba cái xe đang để không đây này”.

Cơ Quân Đào đặt rổ rau mầm lên bàn, nghĩ thầm, người phụ nữ này làm sao thoáng cái lại chạy mất rồi? Bất giác anh cảm thấy ủ rũ, chỉ sững sờ nhìn bát cháo trước mặt.

“Vậy để lát nữa tôi tới đón cô, đừng có chen lên xe khách cho chật chội nữa. Trời nóng như vậy, cô vừa từ Vân Nam về mới ngủ được vài tiếng, nhất định phải hành hạ mình đến sinh bệnh mới cam lòng à?” Cơ Quân Dã lén liếc Cơ Quân Đào, quả nhiên thấy anh trai đang nhíu mày.

Bên kia Hoài Nguyệt vội vàng từ chối: “Bên này còn có một đoạn đường núi, chị có thai rồi không được đi đường xóc đâu. Tôi không sao mà, giờ cũng đã đến nơi rồi. Tôi cũng chỉ thăm cháu một lát, ăn trưa xong Đậu Đậu ngủ là tôi lại về luôn, nếu không lúc tôi đi nó lại khóc lóc không chịu thì khổ lắm”.

“Vậy tôi bảo A Thích tới đón cô, dù sao anh ấy cũng chẳng có việc gì làm”.

“Không cần không cần, bác sĩ Thích mấy khi được nghỉ ngơi, nên ở bên cạnh cô mới đúng mà”. Hoài Nguyệt biết thừa âm mưu của Cơ Quân Dã, chỉ biết âm thầm kêu khổ.

“Vậy tôi bảo anh trai tôi đến, nhà trường cho nghỉ rồi, anh ấy nhàn rỗi lắm, đi xem núi non nói không chừng còn có thể sưu tầm chút tư liệu thực tế nữa”. Quả nhiên Cơ Quân Dã lập tức lấn tới, thấy Cơ Quân Đào vẫn cúi đầu không ngừng ăn cháo liền tinh nghịch gắp một đũa rau mầm vào bát anh.

“Tiểu Dã, không cần ai tới đâu, tôi đã hỏi rồi, 1 rưỡi chiều có chuyến xe về, lúc đi tôi đã mua vé hai chiều rồi, tiện lắm”. Hoài Nguyệt nói với giọng như van xin. Cô chạy đến Thanh Sơn thăm Đậu Đậu chính là để lấy dũng khí cho mình, nếu như anh ấy đến thì không phải lại càng nhụt chí hơn sao?

“Thương Hoài Nguyệt, cô nghe cho rõ này. Vé xe cô thích thì cứ mua, dù sao bây giờ xe của anh trai tôi cũng sẽ lập tức xuất phát. Đến lúc đó đi xe nào về thì tùy cô, nếu cô còn coi chúng ta là bạn thì đừng có tách bạch rõ ràng như thế nữa”. Dứt lời Cơ Quân Dã liền gác điện thoại rồi đắc ý nói với Cơ Quân Đào: “Thế nào, đã đủ bá đạo chưa? Chắc chắn con bé này sẽ phải ngoan ngoãn đứng yên ở đó không dám cử động”.

A Thích cười nói: “Em thế này sao gọi là bá đạo được, phải gọi là ác bá mới đúng”.

Cơ Quân Đào chỉ nhìn em gái không nói gì, trong đầu nghĩ Hoài Nguyệt luôn luôn nói chuyện nhỏ nhẹ, bị Cơ Quân Dã quát một trận như vậy có khi sẽ sợ tái mặt thật ấy chứ.

Chương 38

Hoài Nguyệt xuống xe khách tại bên xe huyện lỵ rồi chuyển sang xe lam đến thôn Thanh Sơn. Vì mấy năm nay chương trình “Nhà nông vui” rất được hoan nghênh nên điều kiện giao thông ở đây cũng rất phát triển, các loại xe lam to nhỏ cũ mới đều có cả.

Kì nghỉ hè năm nay có rất nhiều các giảng viên cũ của đại học A đến đây bao trọn cả mấy khách sạn nhà nông, hầu như tất cả mọi người đều biết đến đoàn khách này. Một điều làm cô bất ngờ là Đậu Đậu mới đến một tuần nhưng cũng đã trở thành người nổi tiếng, hầu như ai ai cũng biết cậu bé Đậu Đậu cực kì xinh trai đó, gặp Hoài Nguyệt ai cũng nói “Cô chính là mẹ Đậu Đậu à? Hai mẹ con giống nhau thật” làm Hoài Nguyệt cảm thấy đúng là mát mặt nhờ con.

Thấy mẹ đến, Đậu Đậu hết sức vui vẻ kéo cô đi giới thiệu các bạn mới của mình. Những em bé nông thôn đó đều nhìn cô vừa tò mò vừa rụt rè, lí nhí kêu: “Cháu chào cô”. Vị chủ nhà nhiệt tình hái dưa chuột và luộc một nồi ngô mời cô ăn, lại nói với giáo sư Tần: “Bác thật là may mắn, có một cô con dâu và thằng cháu đích tôn đều đẹp như tranh vẽ”.

Giáo sư Tần thở dài nhìn Hoài Nguyệt, thương cảm nói: “Mới đi xa về đã vội vã đến thăm con trai như vậy rồi, sợ mẹ với ông nội Đậu Đậu không chăm sóc nó chu đáo à?” (ND: Tạm dịch là mẹ con vậy, thực ra cách xưng hô trong tiếng Trung không phân biệt như tiếng Việt, như kiểu I và

Trang: [<] 1, 57, 58, [59] ,60,61 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT