|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
rồi bóc lớp vỏ ngoài đưa cho anh.
“Em không ăn à?” Cơ Quân Đào cầm lấy, hỏi.
Cơ Quân Đào bẻ non nửa bắp ngô đưa cho cô: “Em ăn một chút đi”.
Hoài Nguyệt đỏ mặt chần chừ nhận lấy. Ngô rất thơm, cắn một miếng quả nhiên vừa ngọt vừa mềm. Bà già bán ngô cười tủm tỉm nhìn hai người bọn họ, mặt Hoài Nguyệt càng đỏ hơn, cô quay người lại nhìn ra ngoài đường.
Lúc bẻ ngô đưa cho Hoài Nguyệt vốn Cơ Quân Đào cũng không suy nghĩ gì nhiều, chẳng qua là vì anh không quen ăn một mình trước mặt phụ nữ, nhìn thấy Hoài Nguyệt đỏ mặt anh mới nhận ra hành động này quả thật cũng hơi mập mờ. Lúc này thấy dáng người xinh đẹp của cô đứng bên ruộng ngô trong lòng anh lại cảm thấy rất xúc động, cố đè nén sự xao động trong lòng xuống, Cơ Quân Đào hỏi: “Đậu Đậu ở đây có vui không?”
“Vui lắm, vốn em còn sợ nó sẽ không quen, không ngờ nó lại như cá gặp nước. Mới ở đây một tuần mà tất cả già trẻ trong thôn đều biết nó và gọi nó là cậu bé váng đậu”. Nụ cười nở ra trên môi Hoài Nguyệt, nói đến Đậu Đậu sắc mặt cô đã trở nên tự nhiên hơn nhiều.
“Cái gì mà váng đậu?” Cơ Quân Đào không hiểu.
“Lúc đàu em cũng nghe không hiểu, hỏi ra mới biết thì ra có một hôm nó gặp một bà lão rất già trên đường, nó bảo mặt bà già đó nhăn như váng đậu, thoáng cái cả thôn đã biết rồi. Suốt ngày có người cười đùa kéo da mặt mình hỏi nó xem mặt mình giống cái gì”, Hoài Nguyệt nói, “Già trẻ lớn bé ở đây đều coi nó như bảo bối, nó còn nghịch hơn trước nhiều”.
“Đậu Đậu là một đứa bé thông minh, nó biết mọi người thích nên nó mới nghịch như thế”, Cơ Quân Đào ý tứ sâu xa, “Thông minh hơn mẹ nó”.
Hoài Nguyệt quay mặt qua chỗ khác, một hồi lâu mới nói: “Nó là trẻ con không hiểu chuyện, cuộc sống đâu có thoải mái như vậy, trước kia mẹ nó không biết, sau khi xảy ra chuyện lớn như vậy bây giờ mẹ nó mới biết, cho nên không thể không cẩn thận từng tí một được”.
Cơ Quân Đào chỉ nhìn cô không lên tiếng. Hiển nhiên cô ấy cũng không ghét mình nhưng lại không chịu chấp nhận mình, chắc chắn phải có nguyên nhân đúng không? Nếu như là vì bệnh tình của mình thì có phải chỉ cần mình sống khỏe mạnh cô ấy sẽ nhận ra mình đang bình phục, như vậy một ngày nào đó cô ấy sẽ có thể yên tâm ở bên mình hay không?
Hai người yên lặng nhìn một chiếc xe con trên đường chạy qua rất nhanh cuốn theo một đám bụi đường.
“Sao thế em?” Cơ Quân Đào để ý thấy sắc mặt Hoài Nguyệt hơi thay đổi.
“Chiếc xe đó trông quen quen”, Hoài Nguyệt dừng lại một lát, “Chúng mình đi thôi”. Đó là xe của Lỗ Phong, cô sẽ không nhìn lầm. Cô nhớ tới lời của giáo sư Tần, lúc này Lỗ Phong chạy đến thôn Thanh Sơn khiến cô không thể không nghi ngờ hắn đến đây là vì mình.
Cơ Quân Đào hơi nhếch môi, chúng mình? Đúng là nghe mà vui như mở cờ trong bụng.
Chương 39
Hoài Nguyệt vừa đi làm đã bị phó tổng biên tập Lưu đã gọi vào văn phòng, thấy ông ta cười như phật Di Lặc, Hoài Nguyệt thầm lo lắng trong lòng.
Quả nhiên thấy ông ta cười tít mắt nói với cô: “Có nhiệm vụ của ban ngoại vụ giao, năm nay tòa soạn chúng ta sẽ phải đứng ra tổ chức trại hè thiếu niên Hoa kiều mang tên “Chuyến đi Hoa Hạ”, thời gian 10 ngày, ngày mai khai mạc. Chuyện này chủ yếu là do công ty lễ nghi làm, văn phòng chúng ta cũng phải đưa mấy người sang hỗ trợ, bây giờ tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong nhưng tối hôm qua đột nhiên bà ngoại của Tôn Hiểu Luy mất, cô ấy phải về quê chịu tang. Hiện nay chưa tìm được người thay thế nên lãnh đạo tòa soạn đã bạn bạc và quyết định điều cháu sang làm thay cô ấy vài ngày”.
Hoài Nguyệt cau mày nói: “Cháu vốn không hiểu gì về việc này, giờ đột ngột quá sợ rằng không làm được việc”.
“Không sao không sao, các công việc cụ thể do chủ nhiệm Trương của văn phòng công ty lễ nghi chịu trách nhiệm, công việc của Tôn Hiểu Luy chính là phụ trách đối ngoại, phải liên lạc với các đơn vị và cá nhân đến tham quan trước một ngày. Thực ra tất cả đều đã liên lạc xong từ sớm rồi, còn có cả hướng dẫn viên sẽ giúp đỡ cháu nữa, không có việc gì khó khăn đâu”.
Hoài Nguyệt không hiểu, hỏi: “Có mỗi một việc như vậy mà văn phòng tòa soạn còn phải phái một người sang à? Việc này thì người nào mà chả làm được?” Cô nghĩ rất không vui, mình là biên tập mà, tại sao lại thành nhân viên tạp vụ của văn phòng rồi? Mà còn không bằng cả tạp vụ nữa, chỉ là dự bị của tạp vụ thôi.
“Chuyện gấp quá, mọi người đều bận việc của mình không ai chịu nhận cả. Hơn nữa lãnh đạo cũng không yên tâm, sợ vội vàng quá lại hỏng chuyện. Cháu cũng biết những việc do ban ngoại vụ giao xuống như thế này mình làm tốt thì cũng là chuyện bình thường, làm không tốt thì kiểu gì cũng sẽ bị khiển trách. Ban biên tập của chúng ta vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu người, hơn nữa lần này lại toàn là trẻ con, giáo viên dẫn đội cũng đều là thanh niên, đám người có tuổi như các chú đã có khoảng cách thế hệ với bọn họ rồi, vì vậy cháu đi là hợp nhất, mà cọn trẻ con cũng thích cô phụ trách xinh đẹp!”
Hoài Nguyệt nhận nhiệm vụ rồi rầu rĩ không vui đi ra văn phòng. Trời thì nóng, phải chạy tới chạy lui với một đám trẻ con đúng là mệt thật. Càng nghĩ lại càng thấy tủi thân, bây giờ mình trở thành đối tượng để người ta đè đầu cưỡi cổ rồi.
Trần Thụy Dương có việc tìm đến phó tổng biên tập Lưu, gặp Thương Hoài Nguyệt ngoài cửa văn phòng, thấy cô ủ rũ đi ra ngoài liền hỏi: “Anh Lưu, Hoài Nguyệt sao thế? Hình như cô ấy không vui à?”
Phó tổng biên tập Lưu kể lại đầu đuôi một lượt, Trần Thụy Dương nhíu mày nói: “Văn phòng hết người rồi à? Cô ấy chưa bao giờ làm việc hành chính cả, quả thật không thích hợp”.
Phó tổng biên tập Lưu nói: “Mấy người trẻ tuổi trong văn phòng đều đi hết rồi, còn lại toàn gnf già người xấu người ta nhìn ngứa mắt. Chủ nhiệm Trương đã chỉ định Hoài Nguyệt, không phải cô còn kiêm Phó chủ nhiệm văn phòng à? Anh ấy nói cho Phó chủ nhiệm Thương đến giải quyết là được, có trọng trách mọi người đều phải gánh vác mà, tôi cũng không cách nào từ chối được, cô gái này ngoại hình xinh đẹp, ai nhìn cũng thích”.
Một thoáng không vui lóe lên trong lòng Trần Thụy Dương: “Bao giờ Tôn Hiểu Luy về thì thay chỗ Hoài Nguyệt luôn, một tay viết anh Trương cũng phải khen ngợi sao có thể làm nhân viên tạp vụ chứ. Lát nữa anh ấy phải nói chuyện với tôi mới được”.
Phó tổng biên tập Lưu gật đầu đồng ý.
Trần Thụy Dương trở lại văn phòng lật quyển lịch làm việc của mình ra xem, ngày đầu tiên lãnh đạo ban ngoại vụ phải đến trại hè dọc bài phát biểu trong lễ khai mạc, đương nhiên anh ta phải đi theo, hai ngày sau lại không có lịch gì được sắp xếp. Anh ta lại tìm lịch tổ chức trại hè, chỉ đơn giản gồm du lịch và mấy lớp thư pháp với Hán ngữ, tất cả đều được tổ chức tại thành phố này và mấy thành phố lân cận. Ngày thứ hai là tham quan viện bảo tàng, còn có lịch đi tham quan phương pháp làm giấy kiểu cổ truyền, chắc là cũng không có gì mệt lắm. Bằng không mới từ Vân Nam về đã phải chạy theo một đám trẻ con như vậy thì cái thân thể gầy yếu đó sẽ không chịu nổi mất. Nghĩ tới đây anh ta chợt thấy hoảng sợ trong lòng, chén nước trên tay sánh một ít nước ra ngoài, vừa lấy giẻ lau Trần Thụy Dương vừa sững sờ, tại sao mình lại bất giác nghĩ đến cô ấy nhỉ?
Hoài Nguyệt
tham dự trại hè được một ngày một chút tâm tình bất mãn ban đầu đã lập tức tan thành mây khói, nhân viên công tác và các giáo viên dẫn đội đều là thanh niên, tinh ra cô còn là người lớn tuổi, những người trẻ tuổi này đều vui vẻ cởi mở nhiệt tình, suốt ngày gọi “chị Hoài Nguyệt chị Hoài Nguyệt” rất thân thiết, quan hệ giữa mấy người nhanh chóng trở nên gần gũi. Còn đám trẻ con đó nữa, nhỏ nhất 7 tuổi, lớn nhất 17 tuổi, nói tiếng Trung rất bập bẹ, thấy cái gì cũng tò mò, còn tinh nghịch gọi cô là cô Hằng Nga. Nhìn những gương mặt tươi cười đáng yêu của bọn trẻ, bất giác cô lại coi đám trẻ này như Đậu Đậu nhà mình.
Trại hè được tổ chức tại một trường trung học tư nhân, buổi tối cơm nước xong có một buổi liên hoan, vì bọn nhỏ được thông báo từ trước là phải chuẩn bị tiết mục sở trường của mình nên các tiết mục biểu diễn được diễn ra liên tục, bầu không khí rất sôi động. Hoài Nguyệt và hướng dẫn viên cùng nhau bàn bạc các công việc ngày hôm sau rồi đi qua sân thể dục đến hội trường.
Ánh trăng rất đẹp, sao sáng đầy trời, tiếng hát và tiếng cười từ hội trường xa xa vọng lại, Hoài Nguyệt cất tiếng hát khe khẽ, cảm thấy thoải mái hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Không lâu trước chính mình cũng là một thiếu niên vui vẻ không biết đến u sầu là gì như vậy, tin rằng tất cả mọi người trên thế giới đều toàn tâm toàn ý yêu mình, mà khi đó mình quả thật cũng được người ta thương yêu toàn tâm toàn ý, bao gồm bố mẹ, giáo viên, bạn bè và bạn học. Một cô bé dịu dàng xinh đẹp lại còn thông minh, có lẽ cô cũng là ước mơ trong lòng của rất nhiều cậu bé. Ngày nào cô cũng tìm thấy thư tình trong ngăn bàn, ngày lễ nào cũng nhận được đủ loại sô cô la. Đáng tiếc là khi đó mình không hiểu gì hết, sô cô la thì chia sẻ với các bạn thân, thư tình bị mẹ thu mất như gặp đại địch, còn cô thì vẫn thản nhiên đứng bên cạnh nhìn mẹ mà không hề nghĩ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




