watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8741 Lượt

là một bé ngoan, thế bình thường cháu thích đồ chơi gì?”

“Chơi ô tô”, Đậu Đậu nói, “Cháu có hơn một trăm cái xe, mẹ nói có thể mở triển lãm rồi, sau này không được mua thêm nữa, lãng phí quá”.

“Ngoài ô tô cháu còn thích cái gì nữa?” Cơ Quân Đào hầu như sắp bị đứa bé này đánh bại rồi, gặp một đứa bé đao thương bất nhập như thế khiến anh ta quả thực không biết phải làm thế nào.

“Còn thích vẽ tranh nữa”. Đậu Đậu nói, “Chú Cơ, lần sau cháu mang tranh cháu vẽ tới cho chú xem, cháu để ở bên nhà bà nội hết rồi”.

Cơ Quân Đào vui mừng hỏi: “Thật sự thích vẽ tranh à? Thích vẽ kiểu gì?” Hỏi xong chính anh lại cười trước, một em bé nhỏ như vậy, chẳng lẽ còn phải hỏi nó thích tranh sơn thủy hay là tranh sơn dầu?

“Thứ sáu ở trường, bọn cháu thường vẽ nhà, vẽ hoa, vẽ mặt trời, cháu còn vẽ cả mẹ đứng ở cửa nữa. Lý Gia Dĩnh nói cháu vẽ không giống nhưng cô giáo lại khen cháu, cho cháu hai lá cờ năm sao”.

“Lát nữa chú cũng vẽ cho cháu một bức tranh được không? Đậu Đậu thích vẽ cái gì?”

Đậu Đậu suy nghĩ một chút rồi nói: “Vẽ hái đậu được không?”

“Được!” Cơ Quân Đào khẽ thở phào một hơi.

Mặc dù hai bên không phải rất quen thuộc nhưng nhờ có Đậu Đậu nên bữa cơm này rất thoải mái vui vẻ. Đậu Đậu vừa ăn vừa nói không dừng miệng chút nào. Hoài Nguyệt không hề ngăn cản cậu bé, thậm chí trong lòng cô còn hết sức biết ơn anh em nhà họ Cơ, vì trong nhà có khách nên Đậu Đậu tỏ ra cực kì vui vẻ.

Cơ Quân Dã thấy Đậu Đậu ăn rất nhanh, cứ một thìa cơm lại một thìa thức ăn liền nói: “Cô thấy có những bạn nhỏ không chịu ăn gì cả. Mẹ phải bưng bát cơm dỗ dành, con chạy trước mẹ chạy sau rất là vất vả. Đậu Đậu tự ăn cơm giỏi thật, cũng không làm rơi hạt cơm nào cả”.

Hoài Nguyệt nhìn con trai bằng ánh mắt trìu mến, cô đưa tay lau vệt nước canh bên miệng cậu bé rồi nói: “Bình thường Đậu Đậu của chúng ta không ăn quà vặt gì, lúc đói chỉ ăn cơm thôi. Khi còn bé bón cơm cho cháu nếu trong thìa nhiều thức ăn mà ít cơm một chút thì cháu nhất định sẽ không ăn, chỉ la hét đòi ăn cơm, nhất định phải bón thêm một thìa cơm trắng mới chịu nghe”.

Cơ Quân Đào nhớ tới cuộc đối thoại với Đậu Đậu khi nãy, nghĩ thầm quả nhiên là như vậy, anh ta không khỏi mỉm cười nhìn Đậu Đậu đang ngồi đối diện.

Hoài Nguyệt gắp một miếng gà hầm vào bát Đậu Đậu rồi nói tiếp: “Buổi tối mà đói thì cháu cũng luôn đòi ăn cơm chứ không giống những em bé khác chỉ cần vài cái bích quy hay bánh mì ăn tạm cho đỡ đói là được. Có lúc trong nhà không còn cơm nguội, ông nội bà nội cháu sốt ruột đến mức phải sang nhà hàng xóm xin cơm. Đúng là một cái thùng cơm nhỏ. Tôi cũng lo cháu nó ăn nhiều quá lại béo, may là cháu được di truyền gien ăn mà không béo”.

Cơ Quân Dã nhìn Hoài Nguyệt mảnh dẻ thanh tú, nói: “Tôi hâm mộ chết đi được, tính tôi thích nhất là ăn đồ ngon uống rượu ngon, nhưng cứ ăn vào là béo ngay, mà đã béo là béo mặt làm hại tôi cứ ăn thoải mái một bữa lại phải ăn đói hai ngày. Tôi thường nói nếu mà đổi được cho anh tôi thì tốt thật, đàn ông có béo một chút cũng không sao nhưng anh ấy thì cứ gầy như vậy. Hoài Nguyệt, hôm nay chị nấu ăn ngon như vậy, ngày mai tôi lại phải nhịn đói để giảm cân rồi”.

Hoài Nguyệt hé miệng cười, nói: “Có thể chị đã quen ăn uống bên ngoài nên thỉnh thoảng ăn bữa cơm nhà nấu sẽ cảm thấy lạ miệng, nếu bữa nào cũng ăn thì lại thấy chán ngay”.

Cơ Quân Dã nhìn đồ ăn trên bàn, gà đất hầm, cà om tương, sốt đậu phụ nấm và đậu tằm xào, lại nhìn bát cơm đen trên tay mình, cảm thán nói: “Chồng chị đúng là may mắn, riêng bát cơm đen này đã có nhiều gia vị như vậy rồi. Đậu Hòa Lan, dưa muối, dăm bông, măng sợi, nhìn đã thấy ngon miệng rồi. Chị còn ít hơn tôi một tuổi mà sao lại biết nấu bao nhiêu món như vậy nhỉ”.

Hoài Nguyệt dừng lại một chút rồi nói: “Thực ra trước đây tôi cũng không biết nấu mấy món này, sau khi sinh Đậu Đậu mới để ý học nấu ăn vì muốn để cháu được ăn ngon một chút. Tôi còn để ý đến những ngày lễ tết, muốn cho cháu biết thêm một chút, được thể nghiệm thêm một chút, như vậy cuộc sống của cháu sẽ vui vẻ hơn”.

Cơ Quân Dã gật đầu, “Hoài Nguyệt, chị đúng là một người mẹ tốt”.

“Tấm lòng của người làm mẹ đều giống nhau mà”. Hoài Nguyệt ngại ngùng cười cười, ánh mắt ấm áp nhìn con trai với vẻ cưng chiều.

Cơ Quân Đào nhớ tới mẹ mình, bà cũng từng nhìn mình với ánh mắt như vậy, đẹp như vậy, dịu dàng như vậy.

Đậu Đậu ăn cơm xong rất nhanh, cậu bé nhảy xuống ghế đi lấy bút chì và giấy vẽ trong cặp sách ra mang tới bên cạnh bàn trà nhìn Cơ Quân Đào ăn cơm với vẻ chờ mong.

Cơ Quân Đào ăn không nhiều, có điều lại ngại không muốn buông đũa trước, vừa thấy dáng vẻ của Đậu Đậu liền hiểu rõ ý cậu bé. Anh ta vẫy tay với Đậu Đậu, nói: “Nào, để chú vẽ tranh cho cháu”.

Cơ Quân Dã giật mình nhìn anh trai, Cơ Quân Đào vờ như không thấy, nói với Hoài Nguyệt: “Hôm nay đúng là mạo muội, tạm thời không nghĩ ra có thể tặng Đậu Đậu thứ gì, tôi vẽ cho cháu một bức tranh vậy”.

Hoài Nguyệt gật đầu nói: “Đậu Đậu rất thích vẽ tranh, trên tường nhà bà nội toàn là các tác phẩm của cháu, may là ở đây cháu còn chưa vẽ lung tung khắp nơi”. Cô không hề để ý chuyện Cơ Quân Đào nói sẽ vẽ tranh cho Đậu Đậu, bởi vì chính cô cũng thường cùng vẽ tranh với Đậu Đậu.

Cơ Quân Đào cẩn thận đặt tờ giấy vẽ lên trên đầu gối, chỉ vài nét bút đã hoàn thành một bức tranh đen trắng.

Đậu Đậu bên cạnh há hốc miệng, Hoài Nguyệt đi tới nhìn, bức tranh này là “Đậu Đậu hái đậu”, tuy chỉ có vài nét bút nhưng dáng vẻ Đậu Đậu lại nổi bật trên tờ giấy, thần thái hết sức sinh động khiến mọi người cảm thấy còn giống hơn cả ảnh chụp. Hoài Nguyệt không khỏi cảm thán: “Thì ra Cơ tiên sinh vẽ tranh tốt như vậy!”

Cơ Quân Đào cười nhạt nói: “Cho Đậu Đậu chơi thôi mà. Đậu Đậu thích không?”

Đậu Đậu ra sức gật đầu nói: “Thích, chú Cơ, chú vẽ đẹp

y như cô giáo Ngô của cháu”.

Nghe vậy Cơ Quân Dã lập tức sặc một ngụm canh, hồi lâu sau mới bật ra được một câu: “Đậu Đậu, cháu đúng là biết cách khen người khác đấy, hôm nay chú Cơ nhất định sẽ rất vui vẻ!”

Cơ Quân Đào không thèm để ý đến lời chọc ghẹo của em gái, mỉm cười nhìn Đậu Đậu, “Lần sau chú dạy cháu vẽ tranh được không?”

Đậu Đậu lại ra sức gật đầu làm ba người lớn không nhịn được cười.

Lúc về đến nhà Cơ Quân Dã không nhịn được nữa cất tiếng cười to: “Công tử Quân Đào danh chấn giới hội hoạ lại được khen vẽ đẹp như cô giáo trường mầm non. Anh, có lẽ đây là lời bình kinh hãi người đời nhất anh từng nhận được từ trước tới giờ, nhỉ?”.

Xem ra không chỉ là Đậu Đậu mà ngay cả bà mẹ kia cũng không biết đại danh của Cơ Quân Đào, nhìn thấy hai chữ Quân Đào anh trai đề trên bức tranh theo thói quen mà cũng không chút động lòng. Đúng là thú vị.

Chương 5

Chiều thứ hai, Cơ Quân Đào có lịch giảng dạy tại Viện mĩ thuật. Vì một thời gian

dài ngủ không ngon nên buổi sáng anh ta thường dậy muộn, thông thường thì phải ăn xong bữa sáng kiêm bữa trưa rồi mới đến trường. Số lần đã đến phòng triển lãm tranh vào buổi sáng như hôm nay quả thực là cực kì ít ỏi.

Cơ Quân Dã đang cầm cốc ngồi uống cà phê đen trợn mắt nhìn anh trai một hồi lâu mới phản ứng lại được. Cơ Quân Đào cau mày nói: “Uống nhiều cà phê đen như vậy không sợ dạ dày không chịu được à? Nếu buồn ngủ quá thì về ngủ đi”.

“Sắp mở triển lãm tranh đến nơi rồi, có bao nhiêu là việc cần làm. Vất vả lắm mới thuyết phục được bố mang các tác phẩm bố vẽ mấy năm nay ra, không thể để lần triển lãm này thất bại được”. Cơ Quân Dã vừa tìm cốc pha trà cho anh trai vừa nói, “Hôm qua đến quán bar Vân Vân, đã lâu không đến nên về muộn một chút, hơn ba giờ sáng mới ngủ. Hôm nay mắt sưng hết cả lên, đúng là hối hận”.

Cơ Quân Đào buồn cười nhìn cô một cái, “30 tuổi rồi mà cứ như mới 3 tuổi ấy, anh thấy lo thay cho A Thích, sau này vợ kêu con khóc không biết nó sẽ sống thế nào được. Trưa nay, anh hẹn nó cùng đi ăn cơm, nhân tiện bàn luôn chuyện cưới xin cho xong”.

Cơ Quân Dã lắc đầu liên tục, nói: “Em với A Thích đã thống nhất rồi, anh còn chưa cưới thì bọn em cũng sẽ không cưới. Nếu anh thương em không muốn em thành gái già thì tìm một bà chị dâu về cho em đi”.

Cơ Quân Đào nhấp một ngụm trà, trầm mặc nhìn một bức thư pháp trên tường văn phòng chằm chằm: “Dã độ vô nhân châu tự hoành”. Không có kí tên nhưng anh ta có thể nhận ra đó là chữ của mẹ, nho nhã mềm mại, chữ cũng như người. Mẹ để lại không nhiều thư họa, tất cả đều được anh ta cất kỹ trong phòng vẽ. Nhưng đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy bức thư pháp này.

“Bố kẹp trong các tác phẩm đưa ra triển lãm lần này mang tới đây”. Cơ Quân Dã nhẹ giọng nói, “Phòng triển lãm này là tâm huyết của mẹ, em muốn giữ lại một tác phẩm của mẹ ở đây. Lát nữa em dặn người treo nó lên trong văn phòng anh”.

“Anh cũng chẳng mấy khi đến đây, cứ treo ngoài này đi. Bức thư pháp này mẹ viết bao giờ?” Cơ Quân Đào hỏi. Mấy năm cuối cùng, mẹ bị bệnh trầm cảm hầu như không động đến bút, nhưng qua bút pháp có thể nhận ra đây là một tác phẩm thời kì sau.

“Em

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT