watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2174 Lượt

mạnh để chiến đấu và phải chiến thắng…

Nhưng……………………………………..

Khi chưa yêu, mưa là thứ ngăn cản những cuộc vui mà tạm quên đi mục đích sống

Khi đã yêu, mưa là thứ ngăn anh và em đến bên nhau. Nhưng cũng có khi lại là thứ để anh nói lên lòng mình. Mưa lạnh buôt, tay anh lạnh nắm chặt bàn tay em đang run rẩy…

Khi hết yêu, mưa là thứ mang lại nỗi buồn. Mang lại cô đơn và mang lại cả nỗi nhớ em da diết

Chap viết về một lần vấp ngã trong những lần vấp gã Tôi đã từng nếm trải. Nhưng nó lại bắt đầu cho cú shock, cho vết trượt mà có lẽ đến hết cuộc sống này, Tôi cũng chẳng thể quên…

Chap 5 : Loser

Tôi quyết định thi vào chuyên văn. Mặc dù bố muốn Tôi thi Toán… nhưng do mấy cái giải và chuyện chị tôi học chuyên văn ( lớp E ) nên bố cũng xuôi. Tôi cũng hoàn toàn có thể thi Toán vì tôi học khá chắc mấy môn chính, nhưng có lẽ vì em cũng thi Văn. Một ảo tưởng, hy vọng nhỏ nhoi : được học cùng lớp em…

Trong suốt thời gian ôn thi 1 tháng ở ngôi trường mới, tôi chỉ gặp em đúng 2 lần. Vội vã, có phần ngượng ngùng. Chỉ là những câu hỏi bâng quơ hỏi thăm nhau. Phải dồn sức lực và tâm trí cho mục tiêu còn ở phía trước, Tôi tự hứa với mình như vậy…Học bằng tất cả sức lực. Bằng tất cả niềm tin, bằng tất cả cố gắng bản thân… 1 thằng nhóc mới lớn đang nghĩ rằng mình đang cố gắng vì bản thân mình, hy vọng của ba mẹ và cả của 1 người con gái nữa. Nhưng, mọi thứ ko dễ dàng như thế…Phải, ko dễ dàng với tất cả mọi người, đâu riêng gì Tôi. Thành công mà dễ dàng quá thì có lẽ người đạt được cái thành công đó cũng ko vui vẻ đâu…

Nhớ những ngày đi học dưới trời nóng bức, lúc nào cũng > 30*. Những ngày đọc văn nhiều đến nỗi ngớ ngẩn. Nhập tâm…lúc đó Tôi thực sự thấy văn hay, thấy được những chân lí cao đẹp được rút ra từ chúng. Những đêm làm toán đến tận 2-3h sáng…

Và ngày thi cuối cùng cũng đã đến. Vì là trường chuyên của tỉnh nên có rất nhiều học sinh từ khắp các nơi đổ về. Ngày thi diễn ra suôn sẻ, đề không khó lắm cũng có thể nói là trúng tủ được vì tác phẩm đó Tôi rất thích và đã tìm hiểu rất nhiều : Hình tượng người chiến sĩ trong tác phẩm Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu. Tôi cảm thấy mình làm bài hoàn hảo đến nỗi nhiều ngày sau khi thi xong, cảm giác lâng lâng vẫn còn. Toán làm khá tốt, văn vòng 1 đề dễ có cả phần Ngữ Pháp cơ bản. Văn vòng 2 thì như đã nói ở trên…

1 tuần sau thì có điểm. Ngày đi xem điểm, tôi tự tin nói mình sẽ đỗ đến cả 100% chứ ko phải là 99% nữa. Trường đông nghẹt người xem điểm, cả phụ huynh lẫn mấy đứa cũng thi như Tôi. Kia rồi, phòng thi của mình…26 đ trong khi lớp E chuyên Văn lấy có 21,5. Đỗ rồi, tôi khẽ reo lên trong mồm… bắt gặp mấy đứa trong lớp cũ cũng đi xem. Hình như chúng nó cũng đỗ cả, vì tất cả đều cười tươi mà.

………………
………………
………………
………………

Nhưng…Tôi không tin vào mắt mình nữa. Cạnh cột điểm tổng có thêm chữ Đ và H. Nhìn nhanh xuống dưới chú thích thì Đ là Đỗ, H là hỏng. Và canh thẳng số báo danh của mình, 1 chữ H tuy nhỏ thôi, nhưng đủ đánh tan nụ cười trước đó. Tan nát, tất cả chấm hết, trời đất tối sầm. Tôi thừa

đến 4,5 điểm tổng nhưng thiếu 0,25 điểm chuyên 0. 1 con số nhỏ nhoi, nhưng thế là xong…

Tôi tự lùi nhanh ra khỏi đám đông, tránh xa lũ bạn quen biết. Lấm lét ra nhà để xe lấy xe… trả vé mà luống

cuống làm rơi đến 2 lần. Ông bảo vệ chỉ còn biết lắc đầu thông cảm. Đạp xe như điên dại, gào thét đến khản cả cổ… mọi thứ như tối sầm trước mắt Tôi. Vậy là sao ? Thế là sao ? Là hết mày biết ko ? Tôi cứ nhắc đi nhắc lại những câu như vậy

Trời đã mưa rồi…đạp xe không biết thế nào là sống thế nào là chết dưới cơn mưa tầm tã, gay gắt. Thật là lạ, trời vừa mới đẹp vậy mà… Ông trời đang khóc vì thương cảm cho số của tôi long đong lận đận ư ? Những đợt nước như táp vào mặt, đau buốt. Ko biết là nước mưa đang chảy nhạt nhòa trên mặt hay là nước mắt Tôi nữa. Mưa và nước mắt hòa quyện, Tôi chỉ còn thấy cay cay nơi sống mũi, mắt đỏ au, nhòe đi… Vị mặn chát rồi đắng ngắt lan tỏa nơi miệng

Trở về nhà sau khi đã hét chán chê… ướt như chuột lột và lên cơn sốt vì dầm mưa suốt 2h. Nhìn bộ dạng ấy mọi người trong nhà cũng đã đoán ra… Tôi chờ đón tiếp đến viễn cảnh tiếp theo. Bố đi làm về… Tôi đã làm ông quá thất vọng. Nếu như lẽ thường có lẽ thì Tôi phải chịu một trận đòn nặng vì làm ông phật ý. Nhưng chính những lời ông nói ra, mỉa mai thằng con trai của mình đã như hàng loại những con dao găm vào tim Tôi. Tôi không trách Bố, không trách bất cứ một ai…Tôi vô dụng, đã phụ niềm tin và hy vọng của gia đình. Rồi Mẹ và các Chị khuyên Tôi đừng buồn nhiều, đừng nản chí. Ko đỗ Chuyên thì học trường khác vẫn được, họ bảo Tôi nghỉ vài ngày cho đỡ mệt rồi tiếp tục ôn để thi trường PT còn lại trong TP…

Ngày hôm sau, Tôi sau 1 đêm khó khăn lắm mới ngủ được. Anh thằng bạn đi xem điểm về bảo Tôi vẫn Đỗ vì thấy Tôi thừa nhiều điểm đến thế… buồn cười thật, tôi phải biết hơn ai chứ. Không biết Tôi đã nghĩ gì mà lại tự nhiên khóc rống lên trước mặt họ. Điên chăng ? Hay cảm thấy mình đang bị xúc phạm nặng nề ?… Tất cả mấy đứa thi chuyên đều thuộc hàng top trong lớp, Tôi đứng nhất nhì lớp, vậy mà. Chán nản, những ngày sau đó Tôi chẳng thèm đi ôn nữa mà dành cả buổi chơi CS ở 1 quán game gần trường, luôn đặt cái nick name Người đang vô cùng tuyệt vọng. Ngày đi thi ở trường kia, cũng lại gặp mấy đứa bạn… như thói đời, và như thường lệ lại chịu trận trước những lời hỏi han bâng quơ, dè bỉu rằng tại sao học như Tôi mà lại ko đỗ nổi Chuyên. Chẳng nhẽ nói mình không may mắn,rằng hãy nhìn những gì trong quá khứ Tôi đã làm, chẳng nhẽ nói rằng học tài thi phận… nói thế nào đi chăng nữa thì cũng ko thể làm khác đi sự thật rằng Tôi đã trượt mục tiêu mà Tôi đã chắc mẩm nó rất dễ dàng với mình.

… kẻ thua cuộc. Thằng nói trước bước ko qua ? Thằng vô dụng ? Dù có tự sỉ vả đến thế nào, cũng chẳng thể ngăn đc nỗi thất vọng, buồn, chán chường của Tôi. 15 tuổi… bị vùi dập, bị nghiến nát 1 niềm tin ? Tôi có phải đã quá cường điệu cái thất bại ấy ko ?

Xem ra khiếu viết của mình ko đc nhiều người quan tâm . Nhưng mình vẫn sẽ cố gắng để hoàn thành cái project này, bởi nó dành cho những kỉ niệm khắc khoải của mình. Vì có lẽ, ngay cả trong hiện tại… mình cũng đã bỏ lỡ nhiều thứ, lắm lúc thành 1 kẻ lạc lõng.

Con người ta sống có thể ko có tình yêu ko nhỉ . Đã quen sống vậy cũng 3 năm rồi. Từng có người đến, rồi họ lại đi. Họ ko thể chịu nổi cái tính hay đùa cợt và hời hợt của Tôi… Một thằng mà quen với nỗi buồn, thích sống với kỉ niệm, sống với quá khứ thì sao có thể quan tâm đến ai được ? Với Tôi, hạnh phúc thuộc về thứ đã mất, thuộc về thứ mà mình ko thể có được….

Tiếp tục câu chuyện, Chap hôm nay sẽ là Break… not break heart

Chap 6 : Break…

Cái gì là tan vỡ, là gục ngã… cái gì có thể khiến con người ta quay ngoắt với những gì mà người ta vẫn con đó là đúng. Từng là điều mà người ta tin… vậy mà tại sao ? Một cú sốc ghê ghớm, hay đó chỉ là vấp ngã bé như con muỗi trong cuộc đời. Chỉ vì lòng tự trọng của 1 thằng mới 15 tuổi đang có phải dựa vào bấu víu vào… để rồi nó thay đổi. Nó không còn bao giờ tin vào những điều tốt đẹp mà nó đã từng đọc trong sách, không còn tin vào bất cứ thuyết giáo, đạo lí nào. Rằng ở hiền sẽ gặp lành, rằng cố gắng sẽ được đền đáp, rằng cuộc sống không bất công với bất cứ ai… và, rằng thì là nó đã thua cuộc, đã bại trận.

Tại sao lại như vậy ? Hiển nhiên thất bại kia không thể làm nó gục ngã đau đớn đến nỗi thằng bé ấy không thể đứng dậy được. Trượt vì học Ngu nên Trượt, đơn giản thế thôi, trách được ai…Nó đã từng nghĩ vậy. Nhưng Nó gục ngã bởi nó đã thấy một sự thật khác, sự thật đằng sau mọi chuyện…
Tôi thi trường kia… về đào tạo có tiếng chắc chỉ đứng sau trường Chuyên Tỉnh. Điểm á khoa… nhưng Tôi cũng ko vui nổi. Ngày ra xem danh sách xếp lớp, Tôi cũng chẳng đến nỗi hoảng hốt khi không có tên mình trong danh sách. Có lẽ cái nỗi buồn đã chiếm trọn trong tâm trí rồi. Trước đó Bố Tôi đã nộp đơn cho Tôi vào học hệ lớp thường của trường Chuyên. Lớp chúng tôi gọi là Lớp Nhô, nôm na là hệ ngoài ngân sách. Ko được học bổng, phải đóng học phí…Tôi có 2 lựa chọn, một là học ở đây, hoặc là rút hồ sơ sang trường kia. Vì dù sao mình cũng đã trượt rồi. Gđ động viên mãi, Tôi mới quyết định, đúng hơn là miễn cưỡng sang học Lớp Nhô… Có lẽ đây cũng là quyết định sai lầm của Tôi
Ngày nhập trường, cảm giác lạc lõng. Một phần vì chưa quen trường mới, một phần vì mình nghĩ thua thiệt người khác. Nhất là nhìn thấy các bạn cũ, chúng nó xúng xính áo quần, tươi cười nhập trường… còn lại mình Tôi. Đó cũng chỉ là cảm giác bình thường mà thôi… Nhưng kìa thử nhìn xem : con bảo vệ còn có suất vào lớp chuyên, cũng học bổng như ai. Tôi có gặp lại mấy thằng mà mình biết chắc nó học như thế nào, vậy mà nó vẫn Đỗ đó, lại đỗ lớp mà tôi đã hỏng thi… Tự trấn an mình rằng : Nhỡ đâu nó ôn luyện tốt, thi lại may mắn trúng tủ thì sao. Việc gì cứ phải ghen ăn tức ở với nó…

Công bằng là gì nhỉ ? Có phải nó áp dụng cho tất mọi người. Hay Công

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT