watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7925 Lượt

nhác, cuối cùng anh cũng không chịu nổi.

Giọng nói tức giận của anh từ đầu dây bên kia truyền tới: “Rốt cuộc em muốn chơi trò gì hả?”

“Chơi ư? Em làm gì có thời gian chơi bời, em đang bận làm bài tập”.

“Được rồi, em giỏi lắm!” Tôn Gia Ngộ bắt đầu nghiến răng: “Anh coi như biết bộ mặt khác của em, sau này em đừng hối hận đấy”.

Tôi lập tức bấm phím tắt điện thoại, dám uy hiếp ai chứ?

Tôn Gia Ngộ rất nhanh lại gọi cho tôi, giọng nói anh rõ ràng bình tĩnh hẳn: “Em nói đi, em muốn anh làm gì?”

“Đừng nói như vậy mà, em có muốn anh làm gì đâu?” Tôi trả lời một cách vô tư.

Từ trước đến nay anh toàn khống chế tôi, nhân cơ hội này tôi muốn đánh cược, nếu gặp may tôi có thể lật ngược ván cờ, còn nếu không gặp may tôi cũng chẳng tổn thất gì cả.

“Em đến đây đi, chúng ta gặp mặt rồi nói chuyện sau”. Anh nói.

Tôi lườm lườm, anh tưởng anh là Bill Gates chắc, có cần tôi mặc đồ chỉnh tề đi gặp ông chủ hay không?

Cuối cùng tôi vẫn thay quần áo đi thăm anh. Ngọn lửa cháy đã hòm hòm rồi thì nên dập tắt, nếu còn tiếp tục e rằng sẽ thiêu rụi mất.

Không ngờ Tôn Gia Ngộ chống đôi nạng gỗ ra đón tôi.

Tôi há to miệng: “Anh làm sao vậy?”. Anh thường có những chiêu khó tưởng tượng nổi.

“Đúng là nên cho em một trận”. Xem ra anh rất tức tối, ngữ điệu không một chút hòa nhã: “Lúc em ở bệnh viện co kéo anh, em không phát hiện anh là người tàn tật sao?”

Tôi ngẫm nghĩ, một người đàn ông cao lớn như thế này mà bị tôi đẩy một phát ngã lăn quay thì đúng là vô lý, nhưng anh cũng không đến nỗi phải chống nạng gỗ đấy chứ?

Khi đỡ anh lên tầng trên, tôi mới biết sự việc nghiêm trọng đến mức nào. Chỉ hơn hai mươi bậc cầu thang mà chúng tôi leo mất năm sáu phút. Anh gần như dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người tôi, khiến tôi mệt đứt hơi. Mặt mũi anh cũng rịn đầy mồ hôi.

Bởi vì đạp phanh quá sức, cơ đùi phải của Tôn Gia Ngộ bị kéo giãn nghiêm trọng.

Lúc đó hai chiếc xe cách nhau hơn một trăm mét, Tôn Gia Ngộ đạp phanh xe hết mức, bánh xe ma sát tạo thành tia lửa trên mặt đường, để lại hai hàng vết bánh xe đen sì. Vậy mà đầu xe của anh vẫn chui vào gầm xe tải. May mà đối phương là chiếc xe tải cỡ lớn, nếu không hậu quả khó lường.

Một chuyện hài hước nữa là sau vụ tai nạn ba ngày, Tôn Gia Ngộ chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, bởi vì anh nghiến răng chặt quá nên bị ê răng, đến đậu phụ cũng không cắn nổi.

Tôi cảm thấy rất buồn cười mà không dám cười, nhìn bộ dạng khó nhọc của anh tôi lại xót xa trong lòng. Đồng thời tôi hơi áy náy vì không ở bên cạnh anh lúc anh xảy ra chuyện.

“Nuôi binh nghìn ngày, lúc cần dùng đến thì chẳng tìm thấy đâu”. Tôn Gia Ngộ vẫn còn bực tức: “Em làm bạn gái có tác dụng gì chứ?”

“Ai bảo anh không giải thích, lại gần gũi thân mật với mẹ con nhà người ta”. Tôi tìm lý do cho qua chuyện.

“Anh giải thích? Anh giải thích liệu em có tin không? Tại sao em không nghe điện thoại của anh?” Tôn Gia Ngộ tiếp tục trách móc.

Tôi đánh trống lảng: “Anh muốn ăn món gì không? Em nấu cho anh ăn”.

Anh muốn biết nguyên nhân tôi không nghe điện thoại? Tôi nhất quyết không nói cho anh biết, để anh ức chết thôi.

Tôn Gia Ngộ trừng mắt nhìn tôi.

“Anh muốn ăn gì?” Tôi hỏi lại.

“Đập nát em rồi cho vào hầm nhừ”. Anh rít một hơi qua kẽ răng.

Ái chà, anh có vẻ giận thật? Tôi mỉm cười: “Trong phòng có mùi nước hoa, hình như không phải nhãn hiệu em dùng, ai đã đến đây hả?”

Tôn Gia Ngộ dù sao cũng lớn hơn tôi mấy tuổi, anh tương đối biết cách khống chế tâm trạng. Phát hiện bản thân thất thố, anh liền ho khan hai tiếng, gương mặt lập tức trở lại bình thường, tốc độ biến mặt còn nhanh hơn phim giả tưởng.

Anh bày ra bộ dạng phong lưu vô hạn: “Em quản thế nào được, đầy người muốn đăng đường nhập thất, thiếu em cũng chẳng chết ai?”

Tôi không đáp lời anh, chỉ mỉm cười đỡ anh ngồi xuống chiếc ghế bên bàn sách. Đây rõ ràng là mùi nước hoa Jado của Valeria, anh tưởng tôi là con ngốc chắc.

Cuối cùng Tôn Gia Ngộ cũng hết giận, anh thành thực yêu cầu: “Anh muốn ăn nạm bò hầm nhừ”.

Tôi hôn lên trán anh biểu thị đồng ý. Lần đầu tiên, tôi đã hoàn toàn thắng anh.

Từ vụ này tôi rút ra bài học, chuyện gì cũng như vậy, nếu bạn không sợ nó, nó sẽ sợ bạn. Con người thuận theo tự nhiên thì sẽ tốt hơn, coi như tôi đã được lĩnh giáo.

Trong nhà còn có một người khác, là khách trọ thứ ba mà tôi chưa có cơ hội diện kiến.

Ngôi nhà bọn họ đang ở gồm hai tầng, tầng một là phòng khách nhà bếp dùng chung. Tầng hai có tất cả bốn phòng, ba người chiếm ba phòng ngủ, căn phòng còn lại là phòng sách của Tôn Gia Ngộ.

Tôn Gia Ngộ từng nói người đàn ông này tên là Khâu Vĩ, làm nghề nhập khẩu và bán buôn sản phẩm dệt may. Anh ta có đôi mắt to, lông mày rậm, là nét điển hình của người vùng đông bắc. Nhưng giọng nói của anh ta lại rất mềm mại, thỉnh thoảng phun ra vài câu đông bắc chính thống, mang hiệu quả đặc biệt hài hước.

Lúc tôi vào bếp, Khâu Vĩ đang há to miệng ăn mỳ từ một cái chảo đáy sâu. Thấy tôi nhìn anh ta, anh ta ngượng ngùng dừng lại và mỉm cười với tôi.

Tôi gật đầu, mời anh ta cứ tiếp tục. Sau đó tôi xắn tay áo chuẩn bị bữa tối. Trước kia mẹ dạy tôi, bỏ cà rốt và hành tây vào chảo dầu rán qua, sau đó mới cho vào nồi ninh cùng thịt bò, mùi vị sẽ càng ngon hơn.

Khâu Vĩ ở bên cạnh cảm thấy kỳ lạ, anh ta bắt chuyện với tôi: “Hầm thịt bò cũng phức tạp thế sao?”

Anh ta tỏ thái độ hòa nhã, khiến tôi cũng muốn trò chuyện cùng anh ta: “Anh không biết người ở trên gác kén ăn đến mức nào đâu, mùi vị không đúng dù chỉ một chút anh ấy cũng có thể nhận ra. Anh chưa từng chứng kiến anh ấy giáo huấn giám đốc nhà hàng ăn, dạy bảo người ta cứ như dạy cháu nội mình ấy”.

Khâu Vĩ phì cười: “Cậu ấy thích tỏ vẻ ta đây, nhưng thật ra là người miệng cứng ruột mềm, nói một đằng làm một nẻo, cô đừng đếm xỉa đến cậu ấy, càng để ý cậu ấy càng phấn chấn”.

Lời nhận xét rất chuẩn xác, tôi ngoác miệng cười. Có lần Tôn Gia Ngộ cũng đánh giá Bành Duy Duy “càng để ý càng làm càn”. Có thể nói tính cách của hai người này kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai kém ai.

“Đúng vậy”. Khó khăn lắm mới tìm thấy tri tâm, tôi nhân cơ hội “nói xấu” Tôn Gia Ngộ: “Tôi chưa từng gặp ai lắm chuyện như anh ấy. Bình thường hay khoác lác, nói là mười lăm tuổi bắt đầu biết lái xe, thế mà còn gặp tai nạn ô tô nguy hiểm như vậy?”

Khâu Vĩ bảo vệ anh: “Mấy ngày đó cảnh sát gây phiền phức cho cậu ấy, tâm trạng của cậu ấy bất ổn nên khi lái xe mới không tập trung”.

“Hừm…coi như cho anh ấy một bài học”. Tôi hạ giọng thầm thì.

Khâu Vĩ sau đó đi ra ngoài, một mình tôi bận rộn nấu nướng. Đột nhiên tôi cảm thấy đằng sau lưng có tiếng động lịch kịch, tôi vội quay đầu, bắt gặp Tôn Gia Ngộ đang đứng tựa vào cửa nhà bếp, anh nhìn tôi chăm chú.

Tôi giật mình: “Anh xuống đây làm gì?” Hai tay tôi dính đầy dầu mỡ nên không tiện đỡ anh.

Tôn Gia Ngộ chống gậy đi vào, anh ngó nghiêng một lúc rồi cất giọng ngạc nhiên: “Hóa ra em biết nấu cơm thật”.

“Anh tưởng em chỉ biết báo cháy thôi sao?” Tôi cầm cây xèng xào nấu đảo đi đảo lại thức ăn trong chảo.

“Ôi, em nhẹ tay một chút có được không? Cái chảo đó vượt qua đại dương xa xôi mang từ Trung Quốc sang đây đấy. Em mà làm thủng không còn cái khác đâu”.

“Đồ nhỏ mọn”. Nói thì nói vậy tôi không dám mạnh tay nữa.

“Em đúng là hiếm có khó tìm, con gái Trung Quốc ở Odessa không bao giờ vì đàn ông chịu xuống bếp đâu. Họ đều chê nhà bếp toàn mùi dầu mỡ, ra ngoài ảnh hưởng đến khí chất của họ”.

“Không phải đấy chứ”. Tôi nhìn anh từ trên xuống dưới: “Dựa vào điều kiện của thiếu gia, lẽ nào không có ai khóc lóc đòi đến hầu hạ thiếu gia hay sao?”

Tôn Gia Ngộ đắc ý gật đầu: “Em nói đúng, nhưng thật ra anh rất sợ sống chung với mẫu người đảm đang hiền thục”.

Tôi “xì” một tiếng. Người này tự cao tự đại đúng là không có giới hạn, người bình thường không thể nói chuyện tử tế với anh, tôi quay lại tập trung vào công việc của mình.

Anh đứng im một lúc rồi đột nhiên phát hiện ra lương tâm: “Có cần anh giúp gì không?”

Tôi liếc chân bị thương của anh: “Thiếu gia hãy về phòng nghỉ ngơi đi, tiểu nữ không làm phiền”.

Tôn Gia Ngộ không phản đối, anh tiến đến ôm lưng tôi rồi bám vào bờ tường tường từ từ nhích từng bước ra bên ngoài. Trong lúc di chuyển, anh nhíu chặt đôi lông mày khiến tim tôi co rút một nhịp.

Tôi cảm thấy vòng tay ôm vừa rồi của anh chứa đựng sự dịu dàng và mềm mại nào đó, tôi liền đuổi

theo anh: “Ngày nào em cũng đến đây nhé!”

Anh hơi sững người, sau đó hừ một tiếng: “Muốn lấy công chuộc tội? Đã muộn rồi, cô Triệu, ở đây không còn phần của em”.

Tôi nói nghiêm túc: “Dù thế nào, anh cũng đừng để Valeria đến đây nữa”. Tôi thừa nhận là tôi ghen, cô nam quả nữ ở chung một nhà, Valeria lại xinh đẹp như vậy, khó bảo đảm hai người không nối lại tình cũ. Tiếng Trung của Valeria nhiều khả năng là do Tôn Gia Ngộ dạy, mặc dù chị ta ngầm cho tôi biết, hai người không hòa hợp ở lĩnh vực đó nhưng tôi vẫn thấy không yên tâm.

Tôn Gia Ngộ chống tay vào cằm, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thích thú. Tôi biết anh

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT