watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7924 Lượt

biết nói câu gì để phản bác. Cuối cùng tôi về phòng mình và đóng sập cửa.

Duy Duy nói vọng theo từ đằng sau lưng tôi: “Cậu chỉ có chiêu giả bộ mềm yếu trước mặt đàn ông, đúng là đồ đê tiện”.

Câu cuối cùng gần như rít khỏi kẽ răng cô.

Tôi mở cửa, khó khăn lắm mới thốt được một câu: “Bành Duy Duy, cậu nên đi khám bác sỹ tâm lý!”

“Mẹ nó, cậu mới là kẻ tâm thần”, một tách trà bay đến chân tôi vỡ tan tành: “Nhà tôi không nuôi sói mắt trắng. Cậu cút đi cho tôi, cuốn xéo ngay lập tức, đừng để tôi ngứa mắt buồn nôn”.

Tôi lập tức thu dọn đồ đi ngay trong đêm hôm đó.

Lúc hai giờ sáng, Khâu Vĩ lái xe đưa Tôn Gia Ngộ đến đón tôi. Tôi ôm hành lý ngồi ở bên vệ đường, trong không khí lạnh suốt suốt nửa tiếng đồng hồ. Vừa nhìn thấy Tôn Gia Ngộ, tôi lao vào lòng anh khóc nức nở.

“Con bé đó nói gì với em? Nó đã làm gì em hả?” Tôn Gia Ngội truy vấn tôi.

Tôi vừa khóc vừa lắc đầu.

Tôn Gia Ngộ không tìm ra đáp án, anh luống cuống kéo tay tôi: “Để anh đi hỏi nó”.

Tôi cố gắng ôm chặt người anh: “Anh đừng đi, xin anh đừng đi”.

Tôn Gia Ngộ vừa lau nước mắt vừa dỗ tôi: “Được rồi, em đừng khóc nữa. Như vậy cũng tốt, ân oán chấm dứt ở đây, sau này có chết cũng đừng qua lại với nó”.

Tôi đập mạnh vào lưng anh: “Tất cả tại anh, đều do lỗi của anh, bọn em chơi với nhau mấy năm…”

“Đều là lỗi của anh, tội anh đáng chết được chưa nào?” Tôn Gia Ngộ vuốt tóc tôi: “Ngày mai anh đi nhảy xuống Biển Đen, lấy cái chết tạ tội để em giải hận. Tối nay thì thôi, nước lạnh lắm”.

Tôi cứ như vậy chính thức bắt đầu cuộc sống chung với một người đàn ông, đây là kinh nghiệm đầu tiên trong cuộc đời tôi.

Lão Tiền sáng hôm sau thức dậy tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện bàn ăn dưới bếp mọc thêm một người. Nhưng anh ta đẩy hết sự kinh ngạc về phía Tôn Gia Ngộ.

“Mai Mai, cô đúng là không tầm thường. Trước đây Tiểu Tôn chưa bao giờ đưa một người phụ nữ về qua đêm ở nhà”. Anh ta vừa nói vừa xoa cái đầu hói, miệng cười như bánh bao.

“Được rồi, anh ít mồm ít miệng thôi, cẩn thận tôi diệt khẩu anh đấy”. Tôn Gia Ngộ mỉm cười, lông mày của anh hơi cau lại, ánh mắt vụt qua một tia khó nắm bắt.

Tâm trạng tôi vẫn rất tệ nên tôi chỉ nở nụ cười miễn cưỡng với bọn họ. Những câu nói của Bành Duy Duy như đinh nhọn đâm vào tim tôi. Nếu lời của Lão Tiền là chuẩn xác thì tôi có thể hiểu tại sao Duy Duy lại phẫn nộ đến như vậy.

Tôn Gia Ngộ nhìn tôi, khóe miệng anh hơi động đậy nhưng cuối cùng anh không lên tiếng, chỉ giơ tay vuốt tóc tôi.

Không biết có phải do đêm hôm trước bị nhiễm lạnh, cả ngày hôm sau tôi vật và vật vờ không có tinh thần. Đến tối khi đi tắm, tôi mới phát hiện “bà dì” đến. (Bà dì: kinh nguyệt)

Bình thường kinh nguyệt của tôi rất đều cũng không có triệu chứng tức bụng hay đau bụng. Nhưng lần này không hiểu tại sao, kinh nguyệt đến sớm vài ngày, bụng dưới như bị một tảng đá đè nặng, nhức mỏi và khó chịu đến mức tôi đứng ngồi không yên.

Tôi thay áo ngủ rồi chui vào trong chăn, cả người cuộn tròn như con tôm.

Vừa về phòng, Tôn Gia Ngộ lập tức phát hiện ra điều bất thường, anh vỗ vào mông tôi từ ngoài chăn: “Một ngày rồi mà em vẫn chưa hết buồn bực sao?”

Tôi hừ hừ hai tiếng không muốn nói chuyện với anh.

Tôn Gia Ngộ sáp đến ôm tôi, anh thò tay vào trong chăn sờ mó lung tung rồi cười hỉ hả: “Có phải nhớ anh không?”

“Đừng động vào em”. Tôi quay lưng về phía anh: “Phiền chết đi được”.

Anh thu tay lại, một lúc sau anh giơ tay sờ trán tôi: “Em bị sốt đấy à?”

“Đáng ghét!”. Tôi gạt tay anh: “Em đau bụng”.

“Thế à, để anh xem nào”. Anh đặt tay lên bụng tôi: “Đau ở chỗ này?”

Tôi lắc đầu.

“Chỗ này? Chỗ này?”

Tôi vẫn tiếp tục lắc đầu.

Anh hạ thấp tay xuống một chút và lập tức hiểu ra vấn đề. Anh liền hỏi tôi: “Trước kia có bị đau bao giờ không?”

“Không, đây là lần đầu tiên”.

“Chắc tối qua bị nhiễm lạnh rồi”. Tôn Gia Ngộ đẩy người tôi: “Ngoan, đừng nằm nữa, em dậy nấu bát nước gừng với đường đỏ uống là đỡ ngay”.

“Thôi khỏi”. Tôi khó chịu đến mức chẳng buồn nhúc nhích: “Em không muốn dậy, không muốn uống nước gừng”.

Tôn Gia Ngộ không lên tiếng, cũng không tiếp tục làm phiền tôi.

Tôi cuộn người trong chăn, nghiến răng cố chịu đau. Sau đó tôi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Dường như mới vừa chợp mắt một lát, có người vỗ vào mặt tôi: “Tỉnh dậy đi, mau tỉnh giấc, trời sáng rồi”.

Tôi mở mắt, Tôn Gia Ngộ đang ngồi bên mép giường, trong tay anh cầm cái bát, mùi gừng cay lan tỏa khắp gian phòng.

“Em dậy đi, uống hết rồi ngủ tiếp”. Anh đưa bát nước đến bên miệng tôi.

Tôi nghi hoặc hết nhìn bát nước lại nhìn anh: “Anh nấu đấy à?”

Tôn Gia Ngộ véo má tôi: “Ngoài anh ra còn ai nữa? Em tưởng nhà này dấu nàng tiên Ốc chắc? Mau ngồi dậy uống đi, anh buồn ngủ lắm rồi”.

Tôi hít hít mũi, không hiểu sao mùi gừng khiến tôi hơi buồn nôn. Tôi lại nằm xuống: “Em không uống”.

“Em đừng bướng bỉnh nữa, không nghe lời cẩn thận anh tét vào mông em đó”.

Tôi rúc mình vào chăn.

Tôn Gia Ngộ kéo chăn sáp đến tai tôi nói nhỏ: “Em biết không, ông ngoại anh là thầy thuốc Trung y, ông nói phụ nữ có mấy thời kỳ không được sơ ý, nếu không để lại di chứng sẽ rất khó chữa trị. Ngoan đi, em bịt mũi uống một hơi hết bát nước là xong ngay ấy mà”.

Ngữ khí của anh dịu dàng hiếm thấy, khiến tôi không mấy thích ứng. Tôi mở mắt nhìn anh rồi cuối cùng cũng ngồi dậy uống từng hớp từng hớp hết bát nước gừng.

“Như vậy mới ngoan”. Tôn Gia Ngộ đặt cái bát xuống rót cốc nước đưa cho tôi: “Em uống hai hớp xúc miệng, sau đó trùm kín chăn cho toát mồ hôi, sáng mai sẽ đỡ ngay”.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Tôn Gia Ngộ cởi áo chui vào chăn, anh đặt tay lên bụng tôi: “Để anh giúp em thông khí huyết”.

Bàn tay của anh khô ráp và ấm áp, giống như một cái túi nước nóng. Tâm trạng tôi đỡ hơn nhiều, bụng cũng không còn thấy đau như ban nãy. Thế là tôi rướn người hôn lên môi anh.

Tôn Gia Ngộ nằm nghiêng người tiếp tục xoa bụng tôi, anh nói: “Tối qua em khóc làm anh thương chết đi được, con bé Bành Duy Duy rốt cuộc nói gì với em?”

Tôi bị thái độ chăm sóc ân cần của anh làm cho đầu óc mê muội, mất hết cả cảnh giác. Tôi nhắm mắt trả lời: “Em là người có lỗi, em không nên quen anh, càng không nên che giấu cậu ấy. Mãi đến khi gặp anh và Valeria ở ngoài chợ, em mới nói cho cậu ấy biết…”

Nói đến đây tôi đột nhiên nhận ra mình đã lỡ mồm, tôi lập tức ngậm miệng, trong lòng thầm mong anh không nghe ra sơ hở của tôi.

Nhưng Tôn Gia Ngộ nhạy cảm nắm bắt được tin tức quan trọng: “Ở chợ? Em nhìn thấy anh và Valeria ở chợ từ lúc nào?”.

Tôi tự đào hố cho mình, biết không thể thoát nên đành khai hết đầu đuôi.

Tôn Gia Ngộ trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt của anh như bị người đâm một nhát vào lưng.

“Giỏi lắm!”. Anh bày ra bộ dạng vô cùng kinh ngạc: “Anh tưởng em là người đơn thuần cơ đấy, hóa ra bụng dạ em còn thâm sâu hơn bất cứ ai hết. Chuyện này nếu đổi lại là Bành Duy Duy, chắc con bé đó làm ầm lên từ lâu rồi, vậy mà em cứ tỉnh bơ như không, đáng sợ quá!”

Tôi không biết đáp lời anh thế nào.

Từ nhỏ tính cách của tôi tương đối bị động và nhu nhược, rất hiếm khi tự mình quyết định. Mỗi khi gặp phải vấn đề nan giải, tôi thường làm con rùa rụt cổ, có thể trốn tránh thì sẽ trốn tránh, hy vọng phiền phức sẽ tự biến mất. Nhiều khi đi một vòng, phiền phức vẫn ở nguyên chỗ cũ đợi tôi, tôi buộc phải đối mặt nhưng đã bỏ lỡ mất cơ hội tốt nhất để giải quyết vấn đề.
Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh – Chương 13
Ngày mai, tôi sẽ ngồi bên bếp lửa đỏ quên đi tất cả
Ngắm người tôi yêu, ngắm mãi không thôi
Chúng ta sẽ chờ đợi kim đồng hồ kêu tích tắc
Từ sáng sớm tới đêm đen
Đợi đến khi lũ người tẻ nhạt đi hết
Đến lúc đó chúng ta sẽ không chia ly
0

Khi chân Tôn Gia Ngộ khỏi hẳn, đã là trung tuần tháng ba. Đường phố Bắc Kinh lúc này được bao phủ bởi một màu tươi xanh của cành lá, hoa đào nở rộ. Vậy mà ở Odessa tuyết vẫn rơi đầy trời, chỉ có gió từ Biển Đen thổi tới là dịu đi nhiều.

Tôn Gia Ngộ tổ chức một đoàn đi núi Carpathian, anh nói đây là lần trượt tuyết cuối cùng của mùa đông năm nay. Hơn hai tháng bị cầm chân ở nhà khiến anh ngứa ngáy không chịu nổi.

Tôi không thể ngăn cản anh nên hơi tức giận, vừa thu dọn hành lý, tôi vừa cằn nhằn: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt thích thú: “Em hãy nói xem, phụ nữ một khi có nơi có chốn đều trở nên lắm điều phải không? Em mới bao nhiêu tuổi mà giống mẹ anh thế?

“Đáng ghét!” Tôi quyết định đình công, ném bụp cái va li xuống đất: “Em không đi, anh thích rủ cô nào thì rủ”.

“Novalisika em cũng không muốn đi?” Tôn Gia Ngộ sớm bắt thóp tôi nên cất giọng từ tốn.

Tôi sững người, sau đó không nói một câu nào mà chỉ lặng lẽ thu dọn đồ.

Novalisika là một thành phố nhỏ nổi tiếng ở Ukraine, cách khu trượt tuyết Carpathian mà chúng tôi chuẩn bị đi hơn hai trăm cây số. Nơi này có nhiều nghệ sỹ âm nhạc dân gian tôi đã nghe danh từ lâu. Thành phố nhỏ đó đáng để tôi đi một chuyến.

Hôm

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT