|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
hộp châu báu mở hé, phản quang lóng lánh.
Dù đêm đã khuya, nhưng tủ kính của MK vẫn sáng đèn. Ánh đèn màu trong tủ kính chiếu lên ba chiếc váy lung linh trong luồng ánh sáng như mộng ảo, như say lòng, như mỉm cười. Một đêm, Sâm Minh Mỹ ngồi trong xe, nhìn ngắm rất lâu, sắc mặt mỗi lúc một một tối.
“Tôi hiểu rồi…”
Hôm đó, Tracy ngẩn ngơ đứng ngoài cửa hiệu, ngây người nói với George:
“Diệp tiểu thư quả nhiên tài năng xuất chúng. Phong cách trang trí lạnh, cứng như thế giới của đàn ông, còn những chiếc váy xinh đẹp này đã hoàn toàn chinh phục làm điên đảo khí chất mạnh mẽ đàn ông đó. So với phong cách êm dịu đáng yêu, rõ ràng càng có sức lay động, cám dỗ mê hoặc, hơn nữa lại có gì tựa rung cảm cháy bỏng mà tinh tế không nói ra được, giống như… giống như…”
“Chinh phục.”
Xoay chiếc bút chì trong tay, George lẳng lặng tiếp lời:
“Thế giới dù băng lạnh đến đâu, cũng có thể bị vẻ đẹp của phụ nữ chinh phục. Thực ra trong máu thịt phụ nữ, luôn có khát vọng chinh phục. Hừ, chẳng trách cô ta ngang nhiên như vậy, ngang tàng không chút lo sợ. Chỉ riêng phần trang trí cửa hiệu, đích thực đã hơn đứt ‘Sâm’ mấy phần.”
Mỗi ngày, càng có nhiều khách muốn vào MK.
Thậm chí các quý bà, người đẹp mà người lái xe bê theo những chiếc hộp tinh xảo mang nhãn hiệu ‘Sâm’ vừa từ cửa hiệu của Sâm Minh Mỹ bước ra cũng không nén nổi tò mò, muốn vào ngắm nghía MK.
“Xin lỗi, xin quý khách hãy đưa giấy mời!”
Hai chàng bảo vệ to cao, đẹp trai của MK lại vô cùng lịch sự ngăn họ ở cửa.
“Rất xin lỗi, MK chỉ tiếp những quý khách có giấy mời.”
Nụ cười mỉm của chàng bảo vệ còn mê hồn hơn các minh tinh, khiến các quý bà, quý cô bị cự tuyệt mặc dù bực mình cũng không dám tỏ thái đọ bất nhã.
MK chỉ thiết kế và may đo thời trang cao cấp cho những khách hàng tôn quý nhất.
Mọi người truyền miệng nhau.
Một thời gian sau ‘MK’ trở thành sự tồn tại bí hiểm, trang trọng, quý phái hơn nhiều so với ‘Sâm’. Các quý bà và người đẹp vô tình hay hữu ý đều tỏ ra quan tâm, “Khách hàng tôn quý “có thể được giấy mời của MK rốt cuộc là ai?
***
“Bước tiếp theo thì sao?”
Buoir trưa, trong tiệm ăn Italia, Tracy hỏi với vẻ nôn nóng.ư
“Hôm qua một biên tập viên của tạp chí thời trang liên hệ với tôi, nói là muốn đến thăm cửa hiệu, dịnh thực hiện một phỏng vấn chuyên đề với MK.”
“Mấy hôm nay tôi cũng nhận được điện thoại của một số khách hàng, hỏi làm thế nào để có giấy mời của MK”, George dùng dĩa xiên thức ăn trong đĩa, “Hay là cho họ mọt hai giấy mời, mấy người đó thuộc giới thượng lưu, có thể coi cũng có ảnh hưởng ít nhiều, một khi họ là khách của MK, những người khác cũng sẽ bắt chước”.
“Không vội.”
Vừa cắt bít tết cừu, Diệp Anh vừa nói.
“Sao lại không vội?”, Tracy sốt ruột, hoàn toàn không để tâm vào ăn uống, “Khai trương đã hơn nửa tháng, không một khách hàng, không một đơn đặt hàng, cũng không cho khách vào cửa hiệu! Tôi biêt, Diệp tiểu thư định làm cho khách hàng tò mò cực đọ, nâng cao hình ảnh MK. Nhưng bây giờ đã đạt hiệu quả rồi, không thể tiếp tục như vậy, nhất định phải có bước tiến triển chứ”.
“Ừ.”
Diệp Anh gật đầu, bỏ thịt cừu vào miệng. Ăn mãi đồ ăn bệnh viện, thức ăn bên ngoài quả thực ngon hơn rất nhiều.
“Diệp tiểu thư…”
Đợi mãi, thấy Diệp Anh vẫn chăm chú ăn, không có ý muốn nói tiếp, Tracy lại bần thần nhìn cô, hơi thất vọng.
“… Có phải cô đã có kế hoạch rồi, chỉ là không nói với chúng tôi?” Giống như trước đây, mọi chuyện trước khi cô và George biết, Diệp tiểu thư đã quyết định xong.
Diệp Anh nhìn Tracy.
Dùng khăn ăn lau miệng, mỉm cười, cô nói:
“Đúng, tôi có một dự tính, nhưng hoàn toàn không chắc chắn. Muốn các bạn đợi thêm ít ngày, nếu không được, chúng ta sẽ thảo luận xem nên làm thế nào.”
“… Được.”
Tracy ngây người nói.
Ba người tiếp tục ăn.
Buoir trưa, khách lục đục đi vào, âm nhạc du dương bay bổng, ánh nắng bình yên êm ả.
“Vết thương của cô đã khỏi hẳn chưa?”
Bỏ dĩa xuống, george đột nhiên hỏi với vẻ nghi ngại.
“Khỏi hẳn rồi”, Diệp Anh trả lời.
“Vậy tại sao vẫn ở trong bệnh viện?”, George nhìn cô.
“…”
Thong thả ăn đồ tráng miệng, Diệp Anh cau mày.
Thực ra, ba ngày trước, bác sĩ thông báo cô có thể xuất viện. Nhưng Việt Tuyên vẫn không gọi điện cho cô, cô gọi cho anh, người nghe máy vẫn không phải là anh. Tạ lão thái gia, Tạ phu nhân, Đại thiếu gia, không ai đến hỏi thăm cô.
Chắc họ muốn cô hiểu ra và tự động rời khỏi nhà họ Tạ.
Cúi đầu.
Ăn hết món tráng miệng cuối cùng.
“Ăn xong rồi chứ?”
Để khăn ăn lên bàn, Diệp Anh hỏi.
Thanh toán xong, ba người rời khỏi bàn ra về. Bên cửa kính xoay phía trước, bất chợt cô nhìn thấy Việt Xán cùng một đại mĩ nhân dung quang sáng chói đi vào.
“A.”
Tracy khẽ reo một tiếng.
Đại mĩ nhân khoác tay phải Việt Xán, anh cúi đầu nói nhỏ điều gì vào tai cô, khiến mĩ nhân cười khúc khích, hai người có vẻ vô cùng thân mật. Tracy cũng nhận ra, đó chính là đại minh tinh Phan Đình Đình.
Về Phan Đình Đình, Tracy cũng biết sơ sơ.
Trước khi Sâm tiểu thư hủy hôn với Nhị thiếu gia, Đại thiếu gia và Phan Đình Đình cũng từng qua lại với nhau. Có một dạo trên mạng xuất hiện những bức ảnh chụp lén cảnh hẹn hò của Đại thiếu gia và Phan Đình Đình, thậm chí còn có tin đồn Đại thiếu gia cầu hôn minh tinh họ Phan kia.
Sâm tiểu thư từng nổi đóa về chuyện đó.
Quãng thời gian ấy, mọi thành viên trong phòng thiết kế có mặt đều tận mắt chứng kiến Sâm tiểu thư tức giận ném tờ báo đưa tin về cuộc hôn nhân nói trên vào người Đại thiếu gia. Về sau, Đại thiếu gia chính thức qua lại với Sâm tiểu thư, cũng cắt đứt quan hệ với Phan Đình Đình.
Sao bây giờ, lại thấy hai người đi cùng nhau.
Tracy ngân người ra.
Lúc đó, Việt Xán vừa thầm thì xong với Phan Đình Đình, ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng, nhìn thấy Diệp Anh cùng hai đồng nghiệp bên này. Anh lại nói nhỏ với Phan Đình Đình, Đình Đình nũng nịu nhìn anh, mắt liếc về phía Diệp Anh, một mình theo người phục vụ đi đến vị trí đặt sẵn.
“Diệp tiểu thư, thật trùng hợp.”
Đi đến trước mặt Diệp Anh, Việt Xán bình thản, đôi tròng mắt đen thẫm, dáng ngang tàng phong lưu, điển trai và quyến rũ.
“Thật trùng hợp.”
Ánh mắt Diệp Anh lóng lánh, cũng mỉm cười nhìn anh.
Mục kích cảnh tượng lạ lùng, hai người đăm đăm nhìn nhau cơ hồ như xung quanh không có ai, cho dù người chậm hiểu như Tracy cũng nhận ra không khí bất thường này. Cô lí nhí cáo từ hai người, rồi vội càng kaos George đi ra, trong khi anh chàng vẫn liên tục ngoái lại nhìn.
“Tình hình vết thương thế nào?”
Thân hình cao lớn đứng trên lối đi trong nhà hàng, Việt Xán giọng thản nhiên hỏi.
“Không tốt lắm.”
Nghe thấy anh hỏi như vậy, Diệp Anh thở dài. Bàn tay thon mảnh nhẹ nhàng vén tóc, để lộ ra làn da góc trán trắng ngần như băng tạc, tròng mắt đen thẳm, nhìn anh khẽ nói:
“Anh xem, ở đây lại thêm một vết thương.”
Trên vết sẹo dài trăng trắng, lại thêm một vết mới tinh, hơi hồng hồng, vắt qua vết cũ, giống như chữ thập lồ lộ, đáng sợ.
“Rất xấu phải không?”
Ngón tay mân mê trên đó, nhìn anh, trong mắt ẩn chứa nỗi buồn không thể che dấu, cô nói nhỏ: “Cho nên, lâu như vậy, anh cũng không muốn đến bệnh viên thăm tôi. Anh thà dành thời gian cùng đi ăn với người đẹp đó, cũng không muốn đến bệnh viện thăm tôi, dẫu chỉ liếc qua một lần”.
Giọng thanh thanh.
Đôi tròng đen lặng lẽ nhìn anh, tĩnh như nước đầm sâu đêm hè, xao xuyến đến nghẹn lòng. Còn Việt Xán đột nhiên quay lại nhìn cô, nụ cười trên môi cũng nhạt dần, anh hiểu cô muốn làm gì, bây giờ có lẽ anh là cọng rơm cuối cùng của cô.
“Rất xin lỗi, dạo này tôi quá bận.”
Khóe môi lại hơi nhếch, ánh mắt Việt Xán không một chút chân tình.
“Không sao”, Diệp Anh chớp mắt, cười nói, “Mĩ nhân đó quả rất quyến rũ, chỉ có điều hãy cẩn thận, đừng để Sâm Minh Mỹ phát hiện ra”.Cô cố tìm kiếm trong mắt anh, vẫn không phát hiện bất cứ manh mối nào.
“Đang nói gì tôi thế?”
Một giọng nữ vang lên, hai người đều ngạc nhiên quay lại, phát hiện ra Sâm Minh Mỹ không biết đã đến từ lúc nào, đang đi đến bên hai người.
Sâm Minh Mỹ mỉm cười, đứng lại, nói với Diệp Anh:
“Diệp tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Mặc dù mỉm cười, nhưng con ngươi trong mắt Sâm minh Mỹ co lại, cơ thể toát ra vẻ thù địch. Diệp Anh nhìn cô ta không nói gì, cũng chào mmotj tiếng, rồi quay người ra khỏi nhà hàng.
“Vừa rồi cô ta khiêu khích anh đúng không?”
Bất chấp thự khách xung quanh, Sâm Minh Mỹ phẫn nộ nhìn Việt Xán.
“Cô ta nói gì với anh? Sao cô ta dám nhìn anh với con mắt đó! Còn anh lại, lại…”
“Lại thế nào?”
Dùng cánh tay vừa rồi còn ôm Phan Đình Đình để ôm vai Sâm Minh Mỹ, Việt Xán nở nụ cười mê hồn, cúi đầu nói nhỏ vào tai cô:
“Em sợ anh bị cô ta quyến rũ?”
“Sao?”
Sâm Minh Mỹ giận dỗi đẩy anh ra nhưng lại bị Việt Xán mỉm cười, mắt gian giảo, ghé sát, miệng nhấm nhấm vành tai cô, cuối cung cơn giận của cô cũng dịu đi.
***
Trở về bệnh viện, nhìn thấy cô y tá đang ngồi đọc báo trong phòng bệnh.
“Không có gì đâu, cô cứ về nghỉ, mình tôi ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




