watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5893 Lượt

Lẽ nào tôi nói sai!”.

Cô căm ghét Diệp Anh!

Nỗi căm ghét của Sâm Minh Mỹ vượt qua tất cả những gì cô ghét nhất từ trước đến nay cộng lại! Diệp Anh lẻn vào Tạ gia như một con chuột, không chỉ rắp tâm quyến rũ Tuyên, còn thò một chân vào phòng thiết kế, khuấy đảo dự án thiết kế thời trang cô đã dày công chuẩn bị, hơn nữa…

Bây giờ cô ta còn bắt đầu quyến rũ Xán…

Trong nhà hàng Italia, Diệp Anh cười ngây ngất đứng đó, Ngửa đầu nhìn Việt Xán, thì thầm với anh. Ánh mắt sóng sánh như móc câu, đen láy đong đưa, khiêu khích, mơn trớn nhìn sâu vào mắt Việt Xán, tỉ mỉ và chậm rãi như tìm kiếm điều gì.

Còn Việt Xán.

Việt Xán chỉ lặng lẽ nhìn trả, dường như không có bất cứ xáo động nào. Thế nhưng trong lòng cô đột nhiên cảm thấy một nỗi bất an dị thường, đến mức không thể kiềm chế, mà phải nổi nóng với Việt Xán ở chỗ đông người. Về sau, nhiều lần ôn lại cảnh tượng đó, cô mới dần dần kinh hãi hiểu ra sự bất an dị thường đó đến từ…

Vẻ mặt Việt Xám lãnh đạm.

Nhưng bàn tay buông thõng, lại đang nắm chặt, đang cố sức khắc chế, giống như khắc chế tình cảm dữ dội nào đó.

“Hơn nữa, tôi từng cảnh cáo cô! Nếu cô không rời khỏi Tạ gia, tôi sẽ nói ra cái quá khứ mà cô muốn bưng bít! Tôi sẽ khiến cô không sống nổi, tôi sẽ khiến cô không còn chốn dung thân!”

Cô phải đuổi cổ Diệp Anh!

Cô phải khiến Diệp Anh gục ngã, không còn sức đứng lên nữa!

Từ từ đứng dậy khỏi đi văng, Diệp Anh cao hơn Sâm Minh Mỹ gần năm phân, nhếch mép cười: “Nếu cô tuyên chiến với tôi, vậy thì, tôi chấp nhận”.

“Cô nhầm rồi, không phải tôi tuyên chiến với cô”, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng, “Loại rác rưởi nhà tù thải ra như cô hoàn toàn không đáng là đối thủ của tôi, cũng không đáng là đối thủ cạnh tranh của tôi! Tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể nghiền chết cô”.

“Còn nữa…”

Vung tay, Sâm Minh Mỹ căm hận nói!

Bốp!

Một cái tát vào má Diệp Anh!

“… Trả lại cô!”

Cảm giác bỏng rát, nóng ran trên mặt, một tia dữ tợn lóe lên trong mắt, Diệp Anh một tay chộp lấy tay Sam Minh Mỹ vừa vung lên còn chưa kịp buông xuống, giật mạnh ra sau!

“Á!”

Sâm Minh Mỹ đau đớn kêu lên!

“Huỵch…” một tiếng, Diệp Anh đẩy Sâm Minh Mỹ vào tường! Cúi đầu lạnh lùng nhìn cô, một tay xiết chặt cánh tay Sâm Minh Mỹ đang cố vùng ra, một tay chộp nốt tay kia bẻ ngoặt về sau.

“Á…!”

Sâm Minh Mỹ lại kêu ré lên, đau toát mồ hôi.

“Bỏ ra! Cô… cô định làm gì! Bỏ ra!”, đau đến trào nước mắt, Sâm Minh Mỹ kinh hoàng nhìn Diệp Anh đang ép mình vào tường. Không thể động đậy, cô giận sôi người hai chân ra sức đạp, đá.

“Người đâu! Bỏ tôi ra! Mau bỏ tôi ra!”

“Như thế này sợ rồi chứ!”

Dùng thân người ép hai chân Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh nhếch mép, mắt đen thẫm, khẽ nói:

“Chẳng phải cô muốn biết, cuộc sống ở trong đó như thế nào ư? Thế nào, sợ rồi hả? Hừ, Sâm tiểu thư, đừng cố giãy dụa, càng khiến người ta muốn hành hạ cô. Không có ai đến đâu, mọi người đều đang bận chăm sóc Nhị thiếu gia vừa phát bệnh, không phải sao? Hừ, bộ dạng cô thế này nếu ở trong đó sẽ nếm đủ đòn đấy.”

“Bỏ tôi ra…! Bỏ ra…!”

Sâm Minh Mỹ uất ức bật khóc.

“Sâm tiểu thư, cô tưởng chỉ có cô đi khắp nơi rêu rao tin đồn bất lợi cho tôi, còn tôi không có cách gì đối phó với cô sao?”, Diệp Anh cười nhạt, vặn tay mạnh hơn, “Cô thấy thể nào nếu tôi bẻ gãy ngón tay cô, khiến cô không thể vẽ được nữa, so với việc nói xấu tôi thì hậu quả nào nghiêm trọng hơn?”.

“Cô dám…!”

Kinh ngạc hãi hùng, Sâm Minh Mỹ cuống cuồng giãy đạp, vừa khóc vừa kêu:

“Bỏ ra… mau bỏ tôi ra!”

“Có thể, nhưng cô phải trả món nợ này đã.”

Diệp Anh vung tay, “Bốp…”, tát mạnh vào má phải ngấn nước mắt của Sâm Minh Mỹ, trên đó lập tức hằn dấu năm ngón tay đỏ ửng. Nhìn một lúc như ngắm nghía dấu vết đó, Diệp Anh buông tay đẩy Sâm Minh Mỹ ra, cười khinh kỉnh, nói:

“Xin lỗi, tôi là người có tính thù dai. Ai nợ tôi cái gì, tôi sẽ trả họ cả gốc lẫn lãi.”

“Cô…”

Sâm MInh Mỹ ôm mặt, uất hận tròn mắt nhìn cô.

“Bất luận là cạnh tranh gì, có công bằng hay không, Sâm tiểu thư, cô đều không phải là đối thủ của tôi”, Diệp Anh cười thản nhiên, “Có điều, tôi sẽ xem xét dùng biện pháp công bằng nhất, khiến cô…”.

“Uỳnh.”

Cửa phòng đột nhiên bật mở.
Tường Vi Đêm Đầu Tiên – Chương 11
Sâm Minh Mỹ mặt đầy nước mắt quay đầu lại, nhìn thấy người đẩy cửa đi vào là Việt Xán, nỗi tủi hờn trào lên khiến cô rã rời, người run run, loạng choạng lao về phía anh…

“Xán…!”

Trong tay Việt Xán, Sâm Minh Mỹ tấm tức khóc, run bần bật như con chim nhỏ kinh động, ngửa khuôn mặt có dấu năm ngón tay lồ lộ, nức nở:

“Đuổi cô ta đi, đuổi con đàn bà đó đi! Nó là tội phạm vừa ra khỏi nhà tù! Vừa rồi nó suýt nữa… suýt nữa…”

Việt Xán ôm lấy Sâm Minh Mỹ, tay nhè nhẹ vỗ vào lưng, an ủi. Từ bờ vai rung rung của Sâm Minh Mỹ, anh ngước mắt tối sầm dữ dằn nhìn Diệp Anh!

Sau lưng là bức tường có rất nhiều hoa văn dày, mắt Diệp Anh đen thẫm, sắc môi như máu, cô nhe răng, nhoẻn miệng cười vói anh như vừa làm một việc cực kì đắc ý, vẻ khoe khoang cố ý đến chướng mắt. Bên ngoài trời vẫn mưa to, tường vi chỉ còn lại cành và lá bị nước mưa xối, cánh hoa vàng lả tả rơi trên nền đất nhão trong vườn.

“Ngoan nào, em ra trước đi, anh có chuyện muốn nói với cô ta.”

An ủi Sâm Minh Mỹ ngồi trong lòng, hai mắt Việt Xán u ám, không rời Diệp Anh.

“Xán…”

Do dự quan sát một chút biểu hiện của Việt Xán, Sâm Minh Mỹ gật đầu, lại hướng cái nhìn lạnh như chích thẳng vào xương, liếc Diệp Anh một cái rồi đi ra.

Mưa vẫn từng trận nối nhau!

Ầm ầm quất lên những tấm kính cửa sổ rộng đến sát đất.

Bước từng bước, nét mặt Việt Xán dửng dưng đi đến gần Diệp Anh, cô chăm chú nhìn anh, đôi mắt cơ hồ tràn trề hi vọng, không chút sợ hãi giống như đã có một chỗ dựa vững chắc. Anh thong thả đi đến trước cô, cúi đầu, cách mặt cô chỉ năm centimet, nhìn ép cô, giọng hờ hững không chút dao động:

“Em đánh cô ấy.”

“Vâng”, Diệp Anh cười, “Thế nào, anh định thay cô ấy đánh lại em sao?”.

“Chọc tức cô ấy, đối với em rốt cuộc có lợi gì?”

“Nhìn thấy anh lo lắng cho cô ấy, chính là mục đích của em”, cô cười rạng rỡ như hoa, “Lẽ nào anh không hiểu? Em chưa quê ntình cũ với anh, nên mói cố tình chọc tức cô ta, bắt nạt cô ta”.

Việt Xán nhắm mắt, cố kìm nộ khí.

“Anh muốn biết nguyên nhân thật sự!”

“Ồ?”, Diệp Anh lại cười cười, “Bởi vì, vị hôn thê của anh thực ra là một nhà thiết kế rất tài năng, nếu cô ta bình tĩnh cạnh tranh với em, sẽ mất rất nhiều thời gian. Còn chọc tức cô ta, cô ta sẽ làm những việc ngu xuẩn”.

“Em đã nói, cô ấy không phải là kẻ thù của em.”

“Anh có tin không?”, Diệp Anh cười khanh khách, “Vậy thì, em nói em chưa quên tình cũ với anh, tại sao anh không tin? Ha ha, em bắt nạt cô ấy, anh đau lòng, phải không?”.

Việt Xán cau mày, nói:

“Năm xưa cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ, không liên quan tới chuyện gì.”

“Thật không?”, cô vẫn cười, nhưng ánh mắt Việt Xán mỗi lúc càng lạnh, “Có lẽ thế. Nhưng em ghét cô ta, không muốn cô ta vui! Muốn cướp những gì cô ta có! Thế nào?”.

“Bác Mạc, cháu xin bác”, cô bé mặc váy hoa nhỏ, chải tóc như búp bê Baby cố kìm nước mắt, dáng vẻ tội nghiệp, mắt đỏ hoe nhìn cha cô, “Bác đừng để cho cô đến tìm cha cháu! Chiều hôm qua, cô đã cởi sạch quần áo, người trần trụi ôm lấy cha cháu, không cho cha cháu đi, mẹ cháu đã nhìn thấy hết! Mẹ cháu khóc mãi, khóc mãi! Cha cháu nói, cha cháu không hề thích cô, tại cô cứ bám lấy cha, cầu xin cha…”.

Mặt cha trắng nhợt.

Cha nắm cánh tay lạnh ngắt của cô, lúc đó cô mới tám tuổi, cô đau khổ, hét lên với cô bé trông như búp bê Baby: “Cô nói dối! Mẹ tôi sao có thể thích cha cô được!”.

“Thật mà!”, khuôn mặt cô bé búp bê Baby đẫm nước mắt, “Tôi nghe thấy mẹ cô nói, bà ấy không thích cha cô, nói là cha cô rất thô lỗ, lại thường xuyên không về nhà. Bà ấy nói, bà ấy thích cha tôi, muốn kết hôn với cha tôi. Mẹ cô còn nói với tôi… nói với tôi… khi nào bà ấy lấy cha tôi, tôi sẽ là chị của cô, chúng ta sẽ thương yêu nhau…”.

“Cô nói láo! Mẹ tôi thích cha tôi!”, cô phẫn nộ hét lên, cô biết cô bé búp bê Baby này nói dối, “Mẹ tôi không thèm thích ba cô…!”.

“Bác Mạc…”, cô bé búp bê Baby khóc thảm thiết, “Cầu xin bác, đừng để cho cô đến tìm ba cháu, ba cháu không thích cô, ba cháu thích mẹ cháu…”.

Từ hôm đó, thế giới của cô hoàn toàn thay đổi.

Thông qua một đứa trẻ khác cô được biết, cô bé búp be Baby cả tuần ở nội trú và tập múa ba lê trong trường, hầu như không về nhà, những lời nói với cha cô là hoàn toàn bịa đặt. Khi cô tan học về nhà, chưa kịp cởi cặp sách, chạy thẳng vào phòng sách muốn nói với cha…

“Đoàng!”

Một tiếng nổ trầm trầm từ phía sau cánh cửa phòng sách vọng ra…

“CHẳng phải cô muốn chơi với tôi sao?”, đứng trong ngôi nhà đã không còn thuộc về mẹ con cô nữa, cô bé búp bê Baby khinh khỉnh nhìn phòng múa ngày trước còn lộng lẫy, giờ bừa bãi ngổn ngang, “Bây giờ, cho dù cô quỳ xuống liếm giày của tôi, tôi cũng không chơi

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT