|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhấm nháp, dần dần hưởng thụ.
“Chúc mừng em.”
Nhìn ánh sáng trong đôi mắt long lanh tựa như trẻ con của cô, chạm cốc với cô, Việt Tuyên uống cạn chất lỏng trong ly rượu – tuy rằng Diệp Anh đã đổ nước ấm vào trong chiếc ly của anh.
Anh lắng nghe cô kể lể chuyện Phan Đình Đình ở cửa hàng thử đồ, dù trước khi cô trở về, anh đã nghe được kết quả từ Tạ Bình, nhưng vẫn lắng nghe nhập tâm thực sự.
Rất ít khi nhìn thấy nụ cười thuần chất như vậy của cô.
Dù nụ cười này của cô là bắt nguồn từ sự mất mát của Minh Mỹ, nhưng có sao chứ? Nhìn cô ăn cơm cũng ngọt ngào hơn ngày thường rất nhiều, Việt Tuyên thản nhiên nghĩ vậy.
“Lễ trao giải là một tuần sau đúng không?” Việt Tuyên hỏi.
“Vâng.”
“Phan Đình Đình chắc chắn sẽ mặc bộ lễ phục em thiết kế, sẽ không thay đổi nữa, đúng không?” Anh vẫn nên nhắc nhở cô một chút, trên thế gian này không có chuyện gì là chắc chắn.
“…”
Diệp Anh nhíu mày: “Ý của anh là…?”
Việt Tuyên mỉm cười không nói.
Ánh đèn ngoài cửa sổ đã sáng, mặt sông mang màu đen của đêm tối, nhà nhà đã bật đèn.
“Cô ấy sẽ chọn bộ lễ phục của em!”
Lấy khăn ăn lau khóe miệng, vẻ chắc chắn hằn trong đôi mắt Diệp Anh.
Sau đó, cô nheo mắt, nằm úp xuống đầu gối anh bên xe lăn, tinh tế đánh giá: “Có phải anh biết gì đó không? Sâm Minh Mĩ sẽ không nhận thua đúng không? Hay là anh cảm thấy bộ lễ phục của em chưa đủ đẹp để Phan Đình Đình có thể hoàn toàn quyết định chắc chắn?”
“Lúc chiều, anh về nhà cũ.”
Không trả lời câu hỏi của cô, tay phải Việt Tuyên phủ lên mu bàn tay cô, vuốt ve vài giây, anh thong thả nói: “Mẹ hi vọng anh trở về.”
Trong lòng bàn tay anh, tay cô hơi cứng lên, nhưng khóe môi vẫn nở ra một nụ cười rất tự nhiên: “Khi nào anh trở về?”
“Ngày mai.”
“Ừ.”
Nụ cười trên khóe môi có chút tự châm biếm, cô nhắm chặt hai hàng lông mi đen thẳm.
“Nếu ngày mai em chưa kịp chuẩn bị thì ngày kia chúng ta trở về.”
“…”
Hai hàng lông mi bỗng giương cao, cô kinh ngạc nhìn anh.
“Em và anh cùng trở về?”
“Em đồng ý không?” Việt Tuyên nhìn cô.
“Họ đồng ý…”
“Đúng vậy.”
Tâm tư Diệp Anh hoảng loạn.
Cách đây không lâu, trong bữa tiệc mừng thọ, chính miệng ông Tạ đã tuyên bố hôn sự của Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ, mà thân phận ngồi tù của cô cũng đã bại lộ trước nhà họ Tạ, Tạ Hoa Lăng đã phẫn nộ đuổi cô đi.
Cô nghĩ Việt Tuyên có thể rời bỏ Tạ gia, cùng cô rời đi đã là chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng nhanh như vậy, Việt Tuyên đã có thể khiến nhà họ Tạ chấp nhận cô, mang cô trở lại nhà họ Tạ một lần nữa. Bất luận anh đã dùng cách gì, cô cảm thấy dường như mình vẫn luôn đánh giá thấp năng lực của Việt Tuyên.
“Nếu em không muốn trở về thì sao?”
Cô nhẹ nhàng ghé vào đùi gối anh, khẽ thở dài, ánh mắt cô nhìn dòng xe cộ chạy bên ngoài cửa sổ: “Ở trong này chỉ có hai người chúng ta, thật là thanh tĩnh.”
Việt Tuyên cúi đầu.
Mái tóc đen sáng bóng, cô như một con mèo nhỏ mệt mỏi oán hận, khuôn mặt trắng trẻo khẽ cọ vào đùi anh, truyền đến hơi ấm.
Anh lặng lẽ nhìn cô, ngón tay không nhịn được khẽ vuốt ve gò má cô. Cho dù lời oán giận của cô nửa giả nửa thật, thời khắc này anh cũng tự nguyện tin rằng cô thật sự không muốn quay về Tạ gia, chỉ muốn cùng anh ở lại đây như thế này.
“Đang nghĩ gì vậy?” Nhận thấy sự hoảng hốt của anh, cô cười, túm lấy ngón tay anh, nghiêng mặt nhìn anh, hỏi: “Vậy ngày kia chúng ta trở về, được không?”
Thu lại thần sắc, Việt Tuyên lặng im, để cô tùy ý nghịch ngón tay mình, thật lâu sau mới nói: “Em muốn chiếc nhẫn sáng hơn sao phải không?”
Cô kinh ngạc.
Vẻ mặt phức tạp thoáng qua trên mặt anh, cô nháy mắt mỉm cười, trả lời: “Nếu như anh tìm được.”
Tường Vi Đêm Đầu Tiên – Tập 2 – Chương 03
Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng Sầm Minh Mỹ tận mắt chứng kiến Diệp Anh và Việt Tuyên xuất hiện tại phòng ăn nhà họ Tạ, trái tim cô vẫn như bị ai đó đâm một nhát.
Bức rèm cửa sổ màu tím kiểu cung đình mỹ lệ.
Ngọn đèn thủy tinh hình nến màu trắng.
Bàn
ăn thật dài.
Như thể chính thức đạt được sự công nhận về thân phận bạn gái, Diệp Anh ngồi cạnh Việt Tuyên, dịu dàng ân cần chăm sóc anh ăn uống, hai người thỉnh thoảng đưa mắt nhìn nhau, thầm thì ý tứ.
Mà ông Tạ và Tạ Hoa Lăng đều mang vẻ tự nhiên ăn cơm, như thể chuyện của đêm mưa to ấy chưa từng xảy ra.
“Mấy ngày nữa là lễ trao giải rồi.”
Tao nhã múc canh cá, Sâm Minh Mỹ uống một ngụm, ánh mắt hướng về phía Diệp Anh, mỉm cười nói tiếp: “Xán và tôi định đến Hollywood cổ vũ Phan Đình Đình, hai người có muốn đi không?”
Cách bàn ăn, Diệp Anh ngồi đối mặt với Sâm Minh Mỹ, bên cạnh hai người là Việt Tuyên và Việt Xán.
Nghe thấy sự thoải mái và an nhãn trong giọng điệu của Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh liếc nhìn.
“Lễ phục làm xong rồi chứ?”
Mở miệng lại là Tạ Hoa Lăng.
“Dạ vâng, bác gái.”
Sâm Minh Mỹ mỉm cười.
“Vậy thì nghỉ ngơi đi.” Ông Tạ mỉm cười ôn hòa, bảo người hầu thêm một bát cháo tổ yến cho cô: “Đợt này cháu đã gầy đi nhiều rồi, nhất định phải bồi bổ lại.”
“Phan Đình Đình chọn lễ phục của cháu à?”
Tạ Hoa Lăng mang vẻ mặt phức tạp hỏi.
“Lễ trao giải sẽ được truyền hình trực tiếp, đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ thấy.”
Sâm Minh Mỹ cười không trả lời, sắc thái kiên định, liếc nhìn Việt Xán bên cạnh: “Chờ lễ trao giải kết thúc, Xán và cháu chuẩn bị một bữa tiệc chúc mừng ở Hollywood, chính thức công bố thương hiệu nữ trang cao cấp của chúng ta.”
Canh cá vừa tươi ngon vừa đậm đà.
Thu hồi ánh mắt thản nhiên nhìn Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh tiếp tục thưởng thức canh cá. Mới qua hai ngày, Sâm Minh Mỹ đã mang dáng vẻ nắm chắc thắng lợi. Xem ra khi Việt Tuyên nhắc nhở cô rằng mọi việc đều có thể thay đổi, anh đã biết gì đó.
“Sao vậy, cô Diệp không tán thành tiệc rượu này sao?”
Lông mày khẽ nhếch, Sâm Minh Mỹ nhìn khuôn mặt vẫn luôn bình thản của Diệp Anh.
“Đây là một ý kiến hay.” Lấy khăn ăn lau khóe môi, Diệp Anh mỉm cười: “Bất luận là Phan Đình Đình chọn SÂM hay MK, đó đều là thương hiệu của Tạ thị, chúc mừng cũng không thừa.”
Nhìn tư thế tao nhã, lãnh đạm của Diệp Anh, trong lòng Sầm Minh Mỹ vô cùng khó chịu.
Rõ ràng chính mình mới là đại tiểu thư xuất thân danh môn, Diệp Anh chẳng qua chỉ là cô gái tù tội tốt nghiệp từ một trường đại học gà mờ, nhưng mỗi một dáng vẻ đều tao nhã, khí chất, như thể thân phận hai người bị đảo ngược.
Cô vô cùng chán ghét cảm giác này.
Rất lâu trước đây, khi còn nhỏ cũng có một người khiến cô chán ghét thế này.
Người đó giống như công chúa trời sinh cao cao tại thượng, bên cạnh người đó, tất cả những người khác đều giống như đám cỏ bụi nhỏ bé, trong suốt.
Cho nên, khi cô tận tay kéo người đó ngã từ trên đám mây xuống, hung hăng giẫm trên chân mình, trong lòng cô vui sướng không tả được.
“Nếu đã vậy, con và Tiểu Anh cũng sẽ đến lễ trao giải.”
Thanh âm lặng lẽ vang lên trong nhà ăn, Việt Tuyên ngồi trên xe lăn nhẹ nhàng nắm tay Diệp Anh.
“Nhưng sức khỏe của con…” Tạ Hoa Lăng kinh hãi, lập tức phản đối.
“Đã tốt hơn nhiều rồi.” Việt Tuyên an ủi mẹ: “Ở trong phòng nhiều cũng buồn chán, đúng lúc con đang muốn ra ngoài vui vẻ một chút.”
Giọng nói anh bình thản mà tĩnh mịch, có sức mạnh khiến người khác tin tưởng.
Đối diện bàn ăn, Việt Xán mỉm cười uống rượu vang trong ly, tựa như không để ý đến những lời nói chuyện của mọi người. Rượu đỏ như đá hồng ngọc, hương vị đậm đà, anh nheo mắt thưởng thức, khóe môi mỉm cười thờ ơ, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang nắm chặt của Việt Tuyên và Diệp Anh.
Đom đóm khiêu vũ trong bóng tối lập lòe, ánh sáng hoàng hôn phủ bên đường, giọt sương ẩm ướt trên hoa tường vi cũng đang lấp lánh, tiếng côn trùng kêu vang càng phản chiếu sự yên lặng khác thường.
Cảnh vật như trong mộng, anh cầm túi sách của cô, đi bên cạnh cô, nhìn ngắm khuôn mặt nghiêng nghiêng trắng trẻo của cô.
Mái tóc đen nhánh che khuất khuôn mặt cô, chỉ lộ ra chóp mũi xinh đẹp và hàng lông mi dài.
Không chỉ một lần, anh luôn muốn làm cho mái tóc của cô rối tung lên.
Ít nhất như vậy cũng có thể khiến anh nhìn thấy cả khuôn mặt của cô.
Cô luôn giống như không nghe thấy, thờ ơ, hờ hững.
Mà khi anh hung hăng muốn tự buộc tóc cô lên, cô sẽ thản nhiên lườm anh một cái, khiến anh bại trận ngay lập tức.
Vì thế anh sẽ giận dỗi đi bên cạnh cô.
Trong gió đêm với hương tường vi, cuối cùng anh cũng có thể nhìn thấy phần lớn khuôn mặt của cô.
Dường như cô không vui, làn da lạnh như tuyết trắng, hai mắt tối đen như hố sâu, anh chưa từng nhìn thấy nụ cười thực sự vui vẻ của cô.
Buổi tối, vườn hoa nhỏ giữa phố không có người.
Anh đứng trước mặt cô, đi rụt lùi, bắt đầu hát, động tác khoa trương bắt chước ca sĩ thời đó, tay đánh chiếc đàn guitar tưởng tượng, khàn giọng hát, bỗng nhiên giọng hát chuyển sang nồng nàn, rồi anh vừa đánh đàn vừa nhảy theo những bước nhảy trong MV.
“…”
Anh hát phong phú các thể loại.
Có thể do phía sau có hòn đá, mà cũng có thể do nhịp tim đập mạnh khiến hai chân anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




