watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10098 Lượt

Lương Ưu Tuyền cố gắng kìm nén lửa giật, hít sâu rồi lại thở đều, nghiến răng nghiện lợi hỏi “Chó vừa quý vừa thuần như thế không rẻ, anh chắc chắn nó là chó lạc sao?”
Tả Húc giật mình, ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng “Em nói thế tôi mới nhớ. Lần đầu tiên tôi tắm cho Tiểu Bổn hình như có thấy một sợi dây xích thì phải, nhưng lúc ấy tôi tiện tay ném luôn vào thùng rác rồi quên mất luôn. Đáng tiếc là Tiểu Bổn chết rồi, nếu không em có thể hỏi nó.”
0.
Lương Ưu Tuyền nhíu mày, nếu cái này mà nhịn thì còn thể thống gì nữa… Cô đột nhiên đi về phía trước… Chỉ nghe thấy “Ào ào!” một tiếng, Tả Húc đã ngẩng đầu lên trời rơi xuống sông. Lại nghe thêm một tiếng “Ào ào” nữa, Tả Húc kịp thời kéo Lương Ưu Tuyền xuống cùng.
Sau khi rơi xuống nước Lương Ưu Tuyền cũng không vội trồi lên. Cô đang tức giận đến mức răng ngứa ngáy, liền cố hết sức bắt lấy chân Tả Húc rồi ra sức kéo xuống, cho hắn sặc nước chết đi, chỉ có thế mới giúp cô bớt ngứa ngáy!
Xung quanh con sông đào bảo vệ thành này có rất nhiều rong rêu, Tả Húc cứ tưởng chân mình mắc vào bèo nên dùng sức lắc lắc, sau đó cảm giác hình như đá phải cái gì tròn tròn.
Chỗ này vốn nổi tiếng là ‘thánh địa tự sát’, bởi vì hết người này đến người khác ngã xuống sông cho nên ở đây có một bầu không khí khá u ám, dị thường. Tả Húc không khỏi rùng mình một cái, vội vàng lôi ra chiếc đèn pin không thấm nước sau đó lặn xuống tìm Lương Ưu Tuyền.

Chìm rồi, chìm rồi… Lương Ưu Tuyền bị hắn đá cho một cước, đầu cô giờ vừa hỗn loạn vừa choáng váng.
Cô năm nay mới hai mươi ba tuổi, vẫn chưa đạt được thành tựu gì cho sự nghiệp, lại vẫn còn là thiếu nữ, làm sao có thể chết được? Hơn nữa còn chết vì bị tên vô lại đã bị cô ném xuống sông đạp chết, như thế không lấy được chứng nhận đã chết trong khi đang làm nhiệm vụ đâu. Trời ơi, cứu mạng!
(= = Bắt đầu nghi ngờ trường cảnh sát cho tẩy não học sinh rồi đấy = =)
Nghĩ vậy Lương Ưu Tuyền lập tức minh mẫn trở lại, cố gắng bơi lên phía trước. Nhưng chỉ được một quãng cô bắt đầu thấy thiếu không khí, hô hấp khó khăn. Đúng lúc này có một cánh tay vòng qua nách Lương Ưu Tuyền, hăng hái lôi cô lên trên mặt nước.
“Khụ khụ khụ… Anh… Khụ khụ khụ…” Lương Ưu Tuyền ho khan hoài không dứt, tức giận đánh vào ngực Tả Húc.
“Anh cái gì mà anh, tôi lo cho em như thế mà em còn có tâm tình đi lặn sao?!” Tả Húc có vẻ tức giận.
“?!”… Lương Ưu Tuyền thấy tội phạm mắng mình, hận không thể lột da uống máu hắn! …“Khụ khụ khụ… Anh… Khụ khụ… Anh có ông* sao?!”.
0
Tả Húc không hiểu lắm, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên liên vươn tay ra xoa lưng giúp cô hô hấp, đồng thời tiếng nước ầm ầm ở xung quanh nhắc nhở hắn: dưới nước kia chắc là nơi tuyệt nhất để nói rõ sự thật nhỉ?
Lương Ưu Tuyền đưa tay lên bám vào vai Tả Húc, chỉ hướng bờ sông, vừa ho khan vừa ra lệnh Tả Húc nhanh chóng lên bờ.
Tả Húc gật đầu, nhưng lại đưa cô tới bức tường cao đứng vững bên bờ sông. (sông đào bảo vệ thành chính là cái chiến hào được đổ nước vào trong, hình thành một con sông vây quanh tường thành, thông thường được chia thành hai loại, loại hình thang cổ và loại hình chữ nhật. Loại hình chữ nhật để có tác dụng lọc nước bẩn nên thường ở hai tường vây, xuống dưới khoảng 2m sẽ có một chỗ nhỏ để người dân đi qua có thể tiện đường rửa ráy, đồng thời đây cũng là một nơi lý tưởng để mọi người bơi lội hoặc giặt quần áo.)
Tả Húc đặt Lương Ưu Tuyền ngồi trên tảng đá cao hơn 30 cm so với mặt nước, xung quanh hoàn toàn trống trải, không có vật gì có thể ném.
Lương Ưu Tuyền đưa tay lên lau lau mấy giọt nước đọng trên mặt, vừa mới chuẩn bị đứng lên thì thấy Tả Húc đứng dưới nước níu chân cô lại. Cô cau mày “Anh có chuyện muốn nói?”
“Cực kì thông minh.”
“…” Lương Ưu Tuyền xoa xoa hai tay, nhìn Tả Húc vẫn đang lơ lửng trong nước, có chút không kiên nhẫn giục “Nói đi chứ, sao đám người giàu các anh toàn lề mà lề mề thế hả?!”
Tả Húc mím môi, từ từ biểu lộ ánh mắt bất đắc dĩ “Tôi đang chờ em bình tĩnh để có thể nói chuyện phải trái. Từ trước đến giờ em lúc nào cũng ở tình trạng kích động, em bảo tôi làm sao dám nói với em?”
“Ôi này, anh cảm thấy oan ức hả? Chẳng phải đều là anh chọc tôi tức sao?!” Lương Ưu Tuyền liều mạng với xuống cổ áo Tả Húc “Tôi phát hiện anh chính là quả bom hẹn giờ cho cuộc đời tôi. Nhất định tôi sẽ bị anh làm cho tức chết!”
“Nói bậy bạ gì đó!? Em tự mình tức giận thì có!” Tả Húc nói xong câu đó, đồng thời ý thức được bản thân đã nghiện việc cãi cọ với cô gái này. Nếu không được đôi co với cô ấy thì tự nhiên có phần trống trải. Theo bản năng, hắn giúp xoa dịu Lương Ưu Tuyền…ở ngực “Hít sâu, tức giận sẽ hại sức khỏe.”
“?!”… Lương Ưu Tuyền quan sát năm ngón tay đang đặt trên ngực mình đang từ từ vuốt ve từ trên xuống dưới. Bốp! Cô tung một chưởng vào trán hắn.
“…” Tả Húc vẻ mặt u ám, quay lại chuyện chính “Em có nhớ cái đêm em say rượu sau đó gây chuyện không?”
Lương Ưu Tuyền giật mình. Nháy mắt lửa giận lại bùng lên “Nhớ rất rõ. Tôi uống say cường hôn anh, sau khi tôi tỉnh lại anh còn ra vẻ áy náy với Đinh Đới Vĩ! Quả nhiên anh rất siêu! Chỉ có người ngu là tôi thôi, lại bị mấy giọt nước mắt cá sấu của anh làm cho ân hận mãi. Con bà nó! Rõ ràng là tôi bị thiệt mà anh lại còn dám không biết xấu hổ bày mấy trò đó hả Tả Húc?!”
“Không… Cái đó không quan trọng.” Tả Húc chậm chạp lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
“Bị anh sờ mó còn không quan trọng cái gì? Chẳng lẽ tôi lăn lộn trên giường với anh chắc?!” Răng rắc, Lương Ưu Tuyền bẻ một cành cây khô.
“…” Khóe miệng Tả Húc co lại, hắn nhảy lên ngồi bên cạnh Lương Ưu Tuyền.
Đầu tiên Tả Húc lắc lắc mái tóc ướt sũng, sau đó nới lỏng cravat, phiền muộn nói “Thật ra tất cả những chuyện xảy ra đêm đó đều không phải dự định của tôi. Đêm đó tôi thật sự cả đêm không ngủ. Tất nhiên không phải vì Đinh Đới Vĩ, mà là sợ em bắt tôi chịu trách nhiệm, bởi thế tôi không dám nói. Xin lỗi, tôi đã lừa em…”
“…” Lương Ưu Tuyền sửng sốt, trong vô thức nắm chặt vạt áo “Anh sợ tôi bắt anh chịu trách nhiệm cái gì? Nói rõ ra xem nào…”
Tả Húc nhìn lên ánh trăng sáng ngời, thở dài một lúc lâu…
“Tuy rằng lúc ấy em say nhưng quyền cước của em vẫn lợi hại lắm. Chẳng những lúc ấy em đánh đập tôi, còn bắt tôi phải XXOO với em… Tôi lúc ấy…” Tả Húc chậm rãi cúi đầu, một tay che mặt “Em biết mà, tôi đánh không lại em… chỉ có thể trơ mắt nhìn em xé nạt cái quần lót tôi thích nhất… chuyện sau đó, em biết đấy…”
0
Tả Húc nói xong, Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn hắn, vẻ mặt ngây dại, cứ như vậy đến hơn 10 phút.

“A a a a!”
Tiếng hét thê lương vang tới tận chân trời. Tiếng rống phẫn nộ đầy oán hận này đáng sợ tới mức ông cụ đứng ở gần đó suýt lăn 180 độ.
Thật lòng mà nói thì cô có nhớ loáng thoáng chuyện đêm đó, nhưng Lương Ưu Tuyền không muốn đối mặt với sự thật tàn khốc này, huống chi Tả Húc không có vẻ gì khác lạ, bởi thế cô tự thôi miên chính mình rằng mấy cái hình ảnh ấy chẳng qua chỉ là mộng xuân thôi, chỉ là mộng xuân thôi. Bởi vì thế phải vững lòng tin, hơn nữa Tả Húc cũng không thích con gái nữa. Đến giờ phút này cô có cảm giác như vừa bước ra từ trong mơ, mà còn rơi thẳng vào ác mộng nữa!
“Cô bé này, cháu còn trẻ đừng nghĩ quẩn, có việc gì thì kể với ông này!” Cụ ông cúi người khuyên bảo.
Lương Ưu Tuyền sụt sịt mũi, nước mắt chảy ra ào ạt. Cô ngẩng đầu lên nhìn ông cụ xấp xỉ bằng tuổi ông mình, đầu óc hỗn loạn, run run tay chỉ Tả Húc khốn kiếp “Tên khốn này… Hại cuộc đời cháu… Hu hu…”
“…Ặc, sao em lại trắng đen lẫn lộn thế? Là em say rượu rồi làm loạn chứ. Em hành hạ…” Tả Húc vô liêm sỉ chống chế. Thật ra hắn đang bất ngờ. Tả Húc đã từng nghĩ đến trăm ngàn kiểu phản ứng của Lương Ưu Tuyền khi cô biết được sự thật, nhưng chưa từng nghĩ đến cô sẽ khóc.
Cụ ông cởi đôi giày tập thể dục ra ném Tả Húc “Cái tên tiểu tử này dám làm thế sao?! Không được! Báo cảnh sát thôi! Cháu gái cháu đừng sợ, ông giúp cháu báo cảnh sát!”
Lương Ưu Tuyền ngửa mặt lên trời khóc lớn “Ông không cần báo, cháu là cảnh sát. Cháu có còng tay, cháu có súng, hu hu…”
Cụ ông nghe vậy, trong lòng sợ hãi cô gái kia “nổ súng càn quét”, lui lại ba bước kêu “Thì ra là thế… Thôi giờ ông còn phải đi luyện công nữa. Tiểu tử kia giúp ông lấy đôi giày! Vợ chồng son thì đừng cãi nhau…”
“…” Tả Húc ngẩng lên liếc một cái, lại đem đôi giày ném lên trên bờ.
Hắn vươn tay ra đỡ bả vai Lương Ưu Tuyền. Khăn tay cũng ướt cả rồi, Tả Húc đành dùng cổ tay áo giúp Lương Ưu Tuyền lau nước mắt. Tả Húc chưa từng nghĩ đến Lương Ưu Tuyền hung hãn như vậy hóa ra nội tâm vô cùng yếu ớt.
Lúc này Tả Húc đã nhận ra sai lầm của mình nghiêm trọng cỡ nào. Đúng, không bằng cầm thú.
“Lương Ưu Tuyền, tôi…”
Ào ào! Lương Ưu Tuyền lại đẩy Tả Húc xuống sông, nhưng lệch hướng khiến hắn vấp vào bãi đá, mặt mày tái mét.
Tả Húc lo lắng nhìn cô “Nếu em nguyện ý chờ tôi vài năm, tôi…”
“Câm miệng! Tuy tôi đã thề sẽ cưới người đàn ông đầu tiên trong đời nhưng tôi sẽ không bao giờ làm

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT