|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
kẻ thứ ba. Huống chi Đỗ Mai Mai đã đủ đáng thương rồi, tôi sẽ không cướp mất người đàn ông của chị ấy!” Nói xong Lương Ưu Tuyền vô lực nằm xuống, không quan tâm bên dưới toàn bùn đá. Cô dùng tay che mặt, chua xót rơi nước mắt.
Ngay lập tức cô lại duỗi một ngón tay ra…
“Nhưng tôi không tha cho anh đâu, tôi sẽ bắt anh phải trả giá!!”
Cô liếm đôi môi mang vị mặn của nước mắt, nuôi chí trả thù.
…
Tả Húc đã nghe được tiếng thở đều đều của Lương Ưu Tuyền. Hắn lặng lẽ ngồi cạnh cô, cởi giày, xắn ống quần, sau đó cẩn thận nâng đầu Lương Ưu Tuyền lên đặt trên đùi mình.
Hắn giúp cô vuốt mấy sợi tóc rối. Ánh mặt trời hồng hồng từ từ lan tỏa trên bầu trời cũng như tiếng xì xào bàn tán của người đi bộ ngày càng nhiều. Nhưng Tả Húc không có tâm tình để ý đến hình tượng của chính mình, hắn chỉ chăm chăm dùng tay che mắt Lương Ưu Tuyền, giúp cô không bị chói mắt.
Lương Ưu Tuyền, anh xin lỗi.
Em trả thù đi, anh sẽ tuyệt đối không chống trả.
※※※
Đương nhiên, Tả Húc nhất định không ngờ thủ đoạn trả thù của Lương Ưu Tuyền lại ‘kinh thiên động địa’ đến như vậy.
Tỷ, cho em đường sống! – Trang 7
Chương 25
Cái gọi là “mỉm cười để giết trong ba năm” chính là một tuyệt chiêu báo thù của các vị anh hùng trong phái yếu.
Nội dung chính là để chọc giận đối thủ thì luôn áp dụng bộ mặt tươi cười ngọt ngào cộng thêm thầm đánh lén bằng những âm mưu nham hiểm;
“Mỉm cười để giết trong ba năm” thường có các chiêu sau: mỉm cười đồng hành cùng đối thủ sau đó đợi đến các địa hình nguy hiểm và vắng vẻ thì cố ý đạp đối phương xuống vực sâu; mỉm cười giúp đối phương giặt đồ sau đó lợi dụng cơ hội đập phá những vật dụng quan trọng của đối phương; mỉm cười giúp đối thủ sửa giường sau đó lén lút dấu rắn rết bên dưới; mỉm cười bưng canh nóng tới cho đối phương sau đó giả vờ trượt chân để đổ cả bát canh nóng vào đầu; mỉm cười giúp đối thủ đi tất mà nhân cơ hội bỏ đinh vào trong giày…
Các chiêu thế đều phụ thuộc vào người sử dụng. Chỉ cần thông hiểu đạo lý thì ai cũng có thể đạt đến cảnh giới cao nhất trong lĩnh vực võ thuật này.
Các chiêu trên xuất thân từ ‘Ranma 1/2*’
0
…
Trong chợ bán động vật, người ta thấy có một cái bóng đen u ám đi vào một tiệm bán vật nuôi.
“Ông chủ, tôi muốn mua năm mươi con gián, càng to càng tốt.” Lương Ưu Tuyền lôi tiền ra, chỉ vào tủ gián.
“Hình như không có đủ năm mươi con, cô có muốn mua mấy con nhện đại bự không?” Ông chủ thái độ nhiệt tình, khách hàng là Thượng Đế mà.
Lương Ưu Tuyền nhìn quanh một vòng, chỉ một cái lồng sắt “Lấy mấy con rắn trắng nhỏ nhỏ kia nữa. Đúng rồi, rắn có ăn gián không?”(Những con rắn cảnh này thường được gọi là Mỹ Nhân Xà, không độc, tính tình rất hiền, dài bằng bàn tay.)
Ông chủ gật đầu, vừa lôi rắn ra vừa tính toán “Theo lý thì không, nhưng mà… Vị tiểu thư này, chẳng lẽ cô định thả gián ra sao?…” Ông chủ nghi hoặc nhìn vẻ mặt hung tợn của Lương Ưu Tuyền. Có vị hàng xóm nào chọc giận cô gái này sao?
Lương Ưu Tuyền không thèm trả lời, đặt tiền trên bàn, đứng yên chờ đợi.
Cô nhìn thẳng vào con thằn lằn đang đặt ở cái hộp thủy tinh trước cửa sổ, không khỏi nheo mặt lại, trong lòng lại càng muốn ném Tả Húc vào hoàn cảnh hoảng sợ… Một tiếng trước cô mới thức giấc. Chính xác mà nói thì cô là vì khó thở mà tỉnh dậy. Điều đầu tiên cô thấy là Tả Húc đang nằm bên tường ngáy o o, còn cánh tay hắn thì đặt trên mặt cô. Thế là thế nào? Định tiền dâm hậu sát* sao?
0
Vì thế Lương Ưu Tuyền giơ chân lên đá hắn lăn xuống sông, sau đó nhằm thẳng chợ thú cảnh mà đến.
…
Nửa tiếng sau,
Lương Ưu Tuyền cầm theo ba cái gói to rất kinh tởm quay về đồn, sau đó lao đến phòng tổ trưởng tổ chuyên án Lương Ưu Hoa.
“Tổ trường, em xin dừng nhiệm vụ ở bên theo dõi nghi phạm Tả Húc, xin chuyển sang âm thầm theo dõi.”
“Lý do.” Lương Ưu Hoa không thèm ngẩng đầu, hết sức chăm chú ăn mỳ thịt bò.
“Thân phận của em đã bị bại lộ, nếu cứ tiếp tục thì sẽ chỉ mất công mà không thu được gì. Hơn nữa theo như quan sát của em thì hắn hay tiếp xúc với các ông lớn cũng như hay đi đến phòng thu và phim trường. Nếu Tả Húc có ý định dấu diếm thì em cũng chẳng lấy được thông tin gì có giá trị đâu.” Lương Ưu Tuyền mặt vô cảm báo cáo.
Sột soạt, sột soạt… Tiếng húp nước…
Lương Ưu Tuyền lôi trong túi ra một con rắn trắng, sau đó chậm rãi đi đến phía sau Lương Ưu Hoa, kéo cổ áo ra và thả tay.
“A, đồ chơi mà lạnh thế?!” Lương Ưu Hoa vừa vặn vẹo lưng, vừa vội húp nốt ngụm canh cuối cùng. Hắn lôi một chiếc khăn giấy ra lau miệng, nghiêm mặt nói “Nếu xét theo việc công thì tên đó sẽ không nói, còn phần tư thì sao?” Vẻ mặt của hắn thì nghiêm túc, động tác thì bất lịch sự, giống hệt con khỉ đang cong lưng.
“Em và hắn công tư rõ ràng, chỉ cần ngày nào vụ buôn lậu chưa được phá thì em vẫn sẽ phân định giới hạn với hắn.”
“…” Lương Ưu Hoa lôi con rắn lên, sau đó đặt nó ở bên cổ. Ôi, mát mẻ quá!
“Lương tổ trưởng, anh có nghe không đấy?!” Lương Ưu Tuyền đập vào mặt bàn.
“Ừ, được. Anh hoàn toàn ủng hộ ý kiến của Lương tổ viên.” Lương Ưu Hoa ngồi dậy, ném chùm chìa khóa xe Jeep cho Lương Ưu Tuyền “Đến gara lấy xe đi, có chuyện gì thì liên lạc bằng điện thoại. À đúng rồi, đem bát ra ngoài hộ anh. Nhớ lái xe cẩn thận đấy.” Hắn cười khẽ.
“…” Lương Ưu Tuyền kí kí vào biên bản*, thuận tiện lấy lại con rắn khiến Lương Ưu Hoa bất mãn mãi.
0
※※※.
3 giờ rưỡi chiều giờ Bắc Kinh, bên ngoài tập đoàn giải trí Tinh Hỏa
Có một người mặc bộ đồng phục của nhân viên dọn vệ sinh, tay cầm thùng dụng cụ, bước xuống khỏi xe jeep, tiến vào bên trong tập đoàn Tinh Hỏa.
“Xin hỏi có hẹn trước không ạ?” Nhân viên tiếp tân vội đứng dậy.
Lương Ưu Tuyền còn khoa trương đeo mặt nạ phòng độc, lôi thẻ công tác ra, lớn tiếng nói “Phòng chụp ở tầng tám phát hiện rất nhiều kiến đỏ.”
Cô gái ở quầy tiếp tân nghe đến địa điểm chính xác, hơn nữa còn nghe đến kiến đỏ thì ngoại lệ cho qua.
Lương Ưu Tuyền thuận lợi thông qua cửa ải đầu tiên, trực tiếp đi thang máy đến tầng cao nhất. Cô lôi chìa khóa cửa phòng ra quơ quơ, khóe mắt xẹt qua tia thâm hiểm. Hừ, Tả Húc quên đòi chìa khóa, vừa vặn có ích.
Sau khi vào trong cánh cửa, điều đầu tiên cô làm là đóng hết cửa thông gió lại.
Trong phòng bếp thì rải vụn bánh mì;
Đổ hết whisky của Tả Húc, thay bằng dầu thực vật trộn nước;
Chọc thủng hết trứng gà trong tủ lạnh;
Đi ủng mưa bẩn thịu trên giường của Tả Húc;
Đem tất cả các quần áo bẩn chuẩn bị mang đi giặt treo lại tủ;
Phá hỏng tất cả hệ thống đèn, chỉ trừ đèn ngủ;
Di chuyển cái bàn trà so với vị trí ban đầu;
Ném vào trong bồn tắm một đống phân chó;
Sau đó
Lương Ưu Tuyền đứng trước cửa phòng, lôi một cái bình phun màu đỏ ra, nhắm ngay cánh cửa phòng tinh xảo… Xì xì xì… Vẽ một khẩu súng ngắn.
Sau khi vẽ xong, cô khom người, cầm túi muối hất xung quanh phòng;
Đóng cửa trước, bắt đầu thả các sinh vật “đáng yêu” ra.
…
Lương Ưu Tuyền đứng lặng ngoài cửa phòng, quay mặt vào cửa cười điên loạn. Người ngay thẳng không làm chuyện mờ ám. Hình vẽ khẩu súng kia chính là báo hiệu thân phận của cô, để Tả Húc biết hôm nay hắn chết dưới tay ai!… Chờ khi Tả Húc trở về, ha ha ha ha…
Ah, kết thúc công việc!
Bước đầu tiên của kế hoạch trả thù đã xong, tiếp tục bước hai
Lương Ưu Tuyền lập tức rời phòng trọ, đầu tiên là quay về xe thay đồ, sau đó đỗ xe jeep trong một góc khuất.
Cô nhìn đồng hồ, lịch trình mỗi ngày của Tả Húc đại khái là: chín giờ sáng dậy, mười giờ rưỡi họp, buổi chiều có thể đi đến phim trường gặp diễn viên. Nếu không có hoạt động xã giao thì thường mười giờ tối sẽ về nhà.
Tính toán xong, Lương Ưu Tuyền đeo kính râm, đắp áo khoác, nằm trong xe chờ phần hai của kế hoạch trả thù, cũng như chờ Tả Húc đến chết.
Mục tiêu lần này là gì? Chính là chiếc Lincoln.
…
Chín giờ tối, đèn đường rực rỡ bắt đầu bật.
Chiếc xe Lincoln màu đen chậm rãi đi vào gara, ánh mắt vốn ngái ngủ của Lương Ưu Tuyền vụt sáng.
“Tả tổng, ngài ngồi trong xe chờ một lát, tôi sẽ lên đó lấy lễ vật giúp ngài.” Trương Cường quay đầu cười, giờ hắn đã quay lại công việc lái xe của mình.
Đêm nay Tả Húc phải đến tiệc rượu mừng sinh nhật của một vị giám đốc trong công ty, nhưng vì lúc ra khỏi nhà vội quá nên quên quà trên bàn trà.
Tả Húc gật đầu, đưa chìa khóa cho Trương Cường, cúi đầu lật xem văn kiện.
Trương Cường nhận chìa khóa đi đến thang máy. Trước khi cánh cửa thang máy mở ra, do suốt một tháng qua hắn chỉ đi một mình nên đã thành thói quen, theo quán tính lôi chìa khóa điện tử ra khóa xe. Hắn ấn nút đóng cửa, chỉ nghe thấy ba tiếng “tách tách tách”, ánh đèn của chiếc Lincoln vụt tắt, cánh cửa cũng bị khóa lại. Trương Cường vừa đi lên thang máy, hoàn toàn không nhận ra đã nhốt Tả Húc ở trong xe.
“…” Xung quanh Tả Húc là một mảng tối đen. Hắn buông văn kiện, sờ soạng tìm điện thoại di động.
Tả Húc mở di động ra, vừa chuẩn bị gọi cho Trương Cường thì trong lúc vô tình nâng mí mắt lại phát hiện có một cái bóng đen đang giơ điện thoại đi đến gần hắn, mà cái bóng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




