watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10065 Lượt

đang ôn lời thoại mà. Ah, em tập thử với anh xem nào.” Tả Húc đưa cô kịch bàn, vuốt trán.
“…” Lương Ưu Tuyền cầm kịch bản lên xem xét. Ừm, có câu đó thật.
Đối thoại bắt đầu.
“Thì ra cô là con gái?”
“Ha ha, anh nhìn ra được à.” Lương Ưu Tuyền đọc đều đều.
Tả Húc ngượng ngùng sờ tóc, cười ngờ nghệch “Cô đi giày thêu.” Tả Húc vừa nói vừa chỉ vào mu bàn chân Lương Ưu Tuyền, kinh ngạc khi thấy đôi giày đen.
“Ha ha. Quả nhiên là họa sĩ, quan sát thật cẩn thận. Ha ha ha.” Lương Ưu Tuyền nói, mặt vô cảm.
(Diễn viên củ cải = =)
Tả Húc cất quyển kịch bản lại “Gà mái đẻ trứng so với em đọc còn tình cảm hơn. Không cần tập nữa, ngủ đi.”
“…” Cô cũng đâu có tự nguyện đọc lời thoại đâu, nhớ không hả?
Dù sao thế cũng bớt việc cho Lương Ưu Tuyền. Cô ôm chăn mền nằm ở đuôi xe ngủ bù. Chiếc xe lăn đều đến khu quay phim. Đợi đến khi Lương Ưu Tuyền tỉnh lại, cô nghe có tiếng tập thoại đâu đó.
Cô dụi mắt, rướn cổ lên nhìn liền thấy cảnh một cô diễn viên trẻ tuổi ngồi gần Tả Húc. Có vẻ như hai người đang tập thoại, hơn nữa còn rất nhập tâm.
Tả Húc cười dưới ánh mặt trời sáng lạn, cô gái kia vẻ mặt thẹn thùng, thỉnh thoảng lại vuốt vuốt cái bím tóc của mình cười rộ lên, giống hệt một đóa hoa loa kèn.
Lương Ưu Tuyền không ý thức được nhíu mày. Này này, đang trước mặt mọi người đấy, thân mật cái rắm!
(Ghen rồi =">.)
Cộp cộp cộp. Lương Ưu Tuyền dùng giày gõ mạnh khi đi ngang qua hai người bọn họ, hai tay chống xuống, leo lên ghế phụ ngồi.
Nhưng mà những âm thanh kinh khủng cô tạo ra hình như không ảnh hưởng đến cảm xúc của nam chính với nữ chính thì phải. Lương Ưu Tuyền nhìn qua kính chiếu hậu, bọn họ vẫn đang lầm rầm đọc, thậm chí còn bắt đầu có những hành động lưu manh với nhau nữa.
Sau khi thuộc lòng đoạn đó, nữ chính lau mồ hôi trên trán, tiện thể đưa cho Tả Húc một tờ khăn giấy “Anh Tả Húc có muốn uống nước không ạ? Để em đi lấy.”
“Không cần đâu. Em về nghỉ ngơi đi, tý nữa gặp sau.” Tả Húc ra hiệu cho lái xe. Anh ta lập tức liên hệ với lái xe của nữ chính để cô về xe.
Sau khi nữ chính đi rồi Tả Húc mới quay lại bộ dạng lười biếng, nằm tại chỗ đánh một giấc. Hắn ngáy ầm ầm, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Lương Ưu Tuyền.
Lương Ưu Tuyền nheo mắt lại. Cô vừa muốn nổi đóa lại nhớ ra, mình với hắn đã chẳng là gì nữa rồi.
Bỗng nhiên cô hiểu ra. Tả Húc hiện tại nhất định cảm thấy như được giải thoát, chuyện lên giường kia hắn đã không cần phải chịu trách nhiệm nữa rồi. Có được chuyện tốt như vậy lẽ nào lại không sung sướng sao?
Đúng lúc đó thì điện thoại của cô đổi chuông. Cô tức giận nghe máy.
“Ah, Cổ Ngọc… Thật xin lỗi, tôi đang không ở trong thành phố. Dạ… Chuyện công việc ấy mà… Dạ… Chờ khi nào về rồi hẹn gặp sau.” Lương Ưu Tuyền thở phào một cái. Cô vừa cúp máy thì điện thoại lại đổ chuông. Cô nhìn thoáng qua, là cuộc gọi từ quốc tế.
“Alo?… A, là anh à Ngô tiên sinh… Không có gì, bữa tiệc đó tôi đã gặp cha anh rồi… Ah, anh đang bận mà, chuyện công tác quan trọng nhất… Dạ… Tôi sẽ chú ý giữ an toàn, vâng, khi nào anh về rồi gặp sau. Hẹn gặp lại.” Cô cúp điện thoại, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Màu xanh của rừng rậm thổi bay tâm tình phiền muộn của cô. Oh yeah, bắn vịt thôi!
Tả Húc nâng mũ lên, nhìn bóng lưng cô… “Khục khục khục!… Khục khục khục!…”
(Chị thôi nhưng anh có thôi đâu =">…)
Mấy người trợ lý thấy Tả tổng không ngừng ho khan, vội lôi ra mấy chai nước uống các loại đưa cho hắn.
Tả Húc nhìn một vòng trừng từng người một. Đám trợ lý không ai dám trêu tức đại BOSS, lại vội vội vàng vàng cất mấy chai nước vào.
Tả Húc tiếp tục ho, thấy cái đầu Lương Ưu Tuyền vẫn lười biếng không chịu quay lại liền vỗ thật mạnh vào ghế trước “Lương Ưu Tuyền, em điếc à? Anh muốn uống nước.”
Vào, một lọ nước khoáng bay đến trước mặt Tả Húc. Nếu không phải hắn biết võ thì chắc đã ăn cả chai nước bằng hốc mắt rồi.
Tả Húc hừ một tiếng, mờ cửa sổ ném chai nước ra “Anh muốn cà phê!”
“…” Lương Ưu Tuyền lười biếng quay lại. Bên cạnh hắn có đến ba bốn trợ lý, không cần sai bảo cô thế chứ.
Lương Ưu Tuyền vốn có thể cho hắn câm miệng, nhưng trước mặt người ngoài không muốn làm hắn mất mặt. Cô lười nhác đứng dậy, nghiêng nghiêng ngả ngả đứng trong xe pha cà phê.
Tả Húc khoanh tay trước ngực, không chịu nhận tách cà phê. Trước khi hắn kịp mở miệng ra đổi chủ ý, Lương Ưu Tuyền ghé vào tai hắn uy hiếp “Nếu anh không uống nhanh em sẽ đổ cả tách cà phê nóng này vào đầu anh.”
“…” Tả Húc đưa tay ra nhận tách cà phê, tay còn lại kéo cô xuống ngồi bên cạnh.
Hai người ngồi im không được năm phút đồng hồ.
Bỗng nhiên Tả Húc giơ tay ra “Cho anh mượn điện thoại một lát.”
“Làm gì thế?” Lương Ưu Tuyền mù mịt hỏi hắn, lôi điện thoại trong túi quần ra. Trong lúc cô chưa quyết định được là có nên đưa hay không thì Tả Húc đã giật lấy, nhanh chóng lôi pin ra. Bai bai nhé!… Và thế là cục pin bay vào khe núi.
(Thật là bỉ ổi!)

Chương 32

Sau khi làm xong chuyện xấu, Tả Húc thản nhiên quay lại. Đối với vẻ mặt nghẹn ngào trân trối không thốt lên lời của Lương Ưu Tuyền vẫn còn mặt dày ra vẻ tốt bụng “Điện thoại anh có hai sim, có cần anh giúp không?”
“Anh!… Anh tưởng anh để kiểu đầu học sinh đó thì tôi sẽ coi anh như trẻ con không hiểu chuyện à?!”
Lương Ưu Tuyền rống lên một tiếng, đáng sợ đến mức các trợ lý phải dạt hết về ghế sau. Cảnh giới cao nhất của nghề nghe lén chính là mặc kệ tình hình đặc sắc cỡ nào vẫn có thể giả vờ như đang ngủ.
Tả Húc ra dấu im lặng, không quên trao cô một ánh mắt với hàm ý “thật thất vọng”… “Chỉ là cái điện thoại thôi mà. Anh sẽ mua cái khác cho em, được chưa? Ban nãy là vô tình trượt tay thôi…”
Lương Ưu Tuyền tuy trừng mắt lườm hắn, tay nắm thành quyền nhưng thật ra với hành vi vô lý của Tả Húc lại có cảm giác cam chịu. Cô ngồi xuống, ra vẻ dịu dàng hỏi “Anh này, anh nói xem nếu giết một nam diễn viên trong khu rừng hoang vu này, xẻ thịt hắn, phanh thây hắn, rồi chôn đi thì liệu có bị phát hiện không?”
“…” Tả Húc cười gượng hai tiếng “Nếu nam diễn viên đó không phải là người nổi tiếng thì chắc là được.”
Lương Ưu Tuyền cười lạnh không nói, chậm rãi vén ống tay áo lên, để lộ ra một cỗ sát khí của những cao nhân ẩn sĩ… Tả Húc trong vô thức mở cửa sổ xe ra, nhưng nhảy ra khỏi cửa xe lúc xe đang chạy là một hành động ngu xuẩn, bởi thế hắn kéo mũ xuống, ra vẻ bình tĩnh nằm ngủ.
Đương nhiên, trong xe ngoại trừ Lương Ưu Tuyền và lái xe ra, ai cũng đều giả vờ ngủ.
Đột nhiên Lương Ưu Tuyền nhéo cổ Tả Húc, ngồi lên trên người hắn ra sức cấu véo. Tả Húc giương nanh múa vuốt không ngừng ho khan. Lái xe thấy không ổn vội vàng thắng gấp, dừng ở chân núi. Bởi vì quán tính cùng, Lương Ưu Tuyền ngã vào người Tả Húc, còn Tả Húc cũng trở mình một vòng, thuận thế đè lên người cô, sử dụng hết mọi ưu thế về thể trọng… để đè lên.
Lương Ưu Tuyền đập gáy vào thành xe, nhưng người kêu lên lại không phải cô mà là Tả Húc. Không biết là cố ý hay vô tình nhưng tay hắn đang bảo vệ đầu Lương Ưu Tuyền, năm ngón tay rắn chắc chống lên nền đất.
Lương Ưu Tuyền vội vàng ngẩng đầu, lôi tay Tả Húc ra xem xét, thấy trên tay có vài vết trầy xước nhỏ, lửa giận ban nãy cũng nhỏ lại dần. Cô mất tự nhiên đẩy Tả Húc “Được rồi, nể tình anh bị áp lực trước khi diễn, em không thèm trút giận vào anh nữa.”
Tả Húc cười tủm tỉm nháy mắt mấy cái “Nhưng anh có bị tý áp lực nào đâu. Anh vứt pin của em chỉ vì đang chán đến phát khóc thôi.”
“…” Vẻ mặt Lương Ưu Tuyền tối sầm, cô lôi từ trong túi xách ra một cục pin khác, đắc ý hếch mặt lên “Chị đây chưa bao giờ đánh trận mà không chuẩn bị đâu nhá.”
Tả Húc rất phối hợp cười cười, vậy thì lại giật lấy ném tiếp thôi.
※※※
Chỗ quay phim là một dãy núi cao vừa vừa, nhưng phong cảnh thì đẹp như tranh vẽ.
Lương Ưu Tuyền vốn tưởng rằng phải tự mình dựng liều đốt lửa, không ngờ trong này có cả làng du lịch. Nói tóm lại là cái giường xếp cô vác từ nhà đi dường như không có cơ hội được sử dụng.
Phó đạo diễn cầm loa đi quanh quanh kêu mọi người kí tên để đi lấy phòng. Tả Húc với tư cách nam chính đương nhiên đãi ngộ không tồi, căn phòng tốt nhất có chứa đài ngắm cảnh hình quạt cũng là dành cho hắn sử dụng.
Đám trợ lý của Tả Húc thì xách túi lớn túi nhỏ quay về phòng chuẩn bị, còn nhóm diễn viên thì phải đứng ở đại sảnh chờ chỉ thị cảu đạo diễn.
Sau khi tất cả đã xong xuôi Lương Ưu Tuyền mới phát hiện ra chẳng ai để ý đến cô. Cô vội gọi Tả Húc, nói “Anh cũng quá đáng quá rồi, chẳng lẽ ép em ngủ ở hành lang à?”
“Em lên lầu cùng trợ lý trước đi. Cứ chọn cái giường em thích. Dù anh có phải nằm hành lang thì cũng không thể để cảnh sát phải làm thế được, đúng không?” Tả Húc nói ngọt xớt.
“…” Lương Ưu Tuyền nghe thấy hắn nói trong phòng hắn còn những người khác thì mới yên lòng đi. Trước khi đến đây cô đã nghĩ kĩ rồi, nhất định phải giữ khoảng cách với Tả Húc, chứ nếu để Đỗ Mai Mai cứ ba ngày lại chạy đến đồn khóc lóc thì cô cũng chịu không nổi.
Nhưng khi bước vào phòng thì một vấn đề mới lại tới. Trong căn

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT