|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
phòng rộng rãi này các trợ lý của Tả Húc – trước khi Lương Ưu Tuyền lên lầu – đã kịp thời chiếm chỗ rồi. Hai người ngủ giường đôi, hai người ngủ ở ghế sô pha trong phòng khách, chỉ còn một cái phòng ngủ không quá lớn cho Tả Húc. Lương Ưu Tuyền đương nhiên không có khả năng ngủ cùng đàn ông lạ, càng không thể ngủ cùng giường Tả Húc, bởi thế cô đã không làm thì thôi chứ làm rồi là phải làm cho xong, đành chuyển giường xếp ra cái ban công ngắm cảnh ngoài trời. Trước khi ngủ được ngắm trăng cũng không tệ, cô tự an ủi mình.
Sau khi cô sửa soạn xong liền thư thái nằm trên giường, hai tay gối đầu hưởng thụ ánh mặt trời buổi chiều, gió mùa hạ nhẹ nhàng thổi. Cảm giác thật tuyệt.
Nghĩ về chuyện ngày xưa, suốt 23 năm qua cô xem như đã quen với lối sống này rồi. Các loại quy củ luôn có mặt trong cuộc sống của cô, bình ổn, duy chỉ có mấy năm đó là cô thấy lúc lên lúc xuống bất ngờ. Sinh mệnh đột nhiên xuất hiện một người ông nguyện ý cùng ta chia sẻ vui sướng ưu sầu, nguyện lúc ta mệt mỏi đứng ra an ủi. Ah, qua nhiên thần kì.
Mà cô, đối với những kế hoạch trong tương lại thì giống như các cô gái khác, chính là kết hôn, sinh con rồi sống đến cuối đời. Chỉ là cô đã ngây thơ cho rằng mối tình đầu chính là người chồng tương lai của mình, khiến cô đối xử với bạn trai như thân phận một người vợ. Cô biết rằng một người vợ thì phải chăm chỉ làm việc, không được càu nhàu, không được vì buồn chán mà gọi điện đến quấy nhiễu đối phương học tập hay làm việc, ngày lễ ngày tết cũng không cần làm gì lãng mạn. Tiêu tiền một cách sáng suốt là tốt, và phải biết chời đợi.
Chính bởi vì suy nghĩ “quá mức” này cùng với hình thức yêu nhau “tiết kiệm” khiến cô biến thành một “hòn vọng phu”.
Lương Ưu Tuyền vô lực thở dài. Người luôn lớn lên, bây giờ nghĩ lại mới thấy, lúc trước không thể với Lâm Trí Bác cũng là do cô không hiểu tình yêu, hận đã không nghĩ kĩ sao lại năm tháng chần chừ với tình cảm này. Thật ra quý trọng hiện tại mới là quyết định sáng suốt nhất.
Cô cười ngốc nghếch với bầu trời xanh thẳm, dùng tờ tạp chí che mặt, ánh nắng lúc này chính là thứ tuyệt nhất cho một giấc ngủ.
…
Thời gian trôi nhanh
Khi cô thức dậy thì bầu trời đã đầy sao. Cô nhắm mắt hít lấy hít để không khí trong lành, bỗng nhiên nhận thấy có mùi…thịt nướng.
Lương Ưu Tuyền trợn mắt nhìn lại, nhóm trợ lý bọn họ đang lặng lẽ ăn cánh gà nướng.
Tả Húc thì đang nằm trên ghế, vừa uống một ngụm bia lại tọng vào miệng một miếng thịt dê nướng, tai đeo tai nghe, giống như rất thoải mái.
Lương Ưu Tuyền ngồi bật dậy, lập tức có một anh trợ lý quay sang Tả Húc “Tả tổng, Lương tiểu thư dậy rồi.”
Tả Húc giơ một ngón tay, kéo công tắc trên tai nghe khiến một giai điệu du dương vang vọng trong khu rừng, lệnh “Cấm gây tiếng động” lúc trước
đã được giải trừ.
Theo sự phân phó của Tả Húc, một trợ lý đem đến cho Lương Ưu Tuyền một lon bia lạnh, đương nhiên không thể thiếu cánh gà mới nướng chín. Lương Ưu Tuyền gật đầu nói cảm ơn, nhanh nhẹn bật nắp lon, ngửa cổ lên uống xong nửa lon.
Sau đó, các anh trợ lý biết điều lấy cớ rút lui, cũng không quên mang đi chừng một trăm xiên thịt nướng.
…
“Uống từ từ một chút, em vội lên núi đánh hổ chắc?” Tả Húc nhíu mày.
Thoạt tiên Lương Ưu Tuyền không để ý đến ngữ điệu, nghĩ một lúc mới nhận ra hắn đang xỏ xiên mình giống “Võ Tòng đánh hổ”. Cô cười khúc khích, giơ lon bia lên hướng Tả Húc nói “Anh quả nhiên rất giỏi nói gần nói xe để xỏ xiên người khác đấy.”
Tả Húc nhún nhún vai “Anh chỉ đang phát huy tinh thần sử dụng thành ngữ Trung Quốc thôi mà. Cái này gọi là rèn luyện văn hóa đấy, nhưng chắc em không hiểu được đâu.”
“Chúng ta có lĩnh vực trái ngược nhau. Em là phát huy tinh thần võ thuật Trung Hoa.” Lương Ưu Tuyền nhe răng cười.
“…” Tả Húc cười đáp lại “Không nhìn ra là anh cố tình nhường em sao?”
Lương Ưu Tuyền khịt khịt mũi, tỏ vẻ khinh thường “Sao không nói là anh nham hiểm đi? Anh toàn thừa dịp em không chuẩn bị để đánh lén chứ lúc mặt đối mặt chưa chắc đã là đối thủ của em đâu nhá. Em thế nhưng mà đang liên tục vô địch giải đấu võ đấy!”
“Ah, chỉ có mình em tham dự giải đó chắc là thấy cô đơn lắm đúng không?” Tả Húc biết rõ sau khi hắn nói xong nhất định sẽ bị Lương Ưu Tuyền ném cái gì đó, cho nên nhanh chóng né ra, như thế cũng đỡ bị tấn công.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn tựa vào lan can liền cười xấu xa, liếc hắn cái nữa sau đó nằm xuống gối, nhìn lên bầu trời đầy sao sáng, dải Ngân hà màu bạc giống như những hạt bụi đang bay chầm chậm. Được chứng kiến cảnh đêm đẹp như vậy khiến tinh thần ai cũng thoải mái.
“Đẹp thật! Trách không được mọi người cứ xin nghỉ phép để lên núi.” Lương Ưu Tuyền chưa bao giờ đi chơi riêng với bạn bè, trừ những lúc nhà trường tổ chức.
Tả Húc nhấp một ngụm bia, thờ ơ nói “Anh biết em sẽ thích mà. Thế nhưng có người hôm qua nói không muốn đi cơ đấy.”
“Hả?… Anh thôi đi, cứ như anh cố tình sắp xếp ý. Anh là lợi dụng em để dễ dàng đi xa quay phim, còn em là lợi dụng việc giám sát anh để đi ngắm cảnh.” Lương Ưu Tuyền vừa nói vừa đứng lên, đi đến bền khung thịt nướng lấy một miếng mực ra nướng.
Đúng lúc cô nướng chín miếng mực, còn chưa kịp cho lên miệng thì Tả Húc đã tiến đến cạnh, há miệng một cái đoạt lấy phần ngon nhất của mực.
“…” Lương Ưu Tuyền giơ que xiên mực ra “Lấy hết đi. Em không thèm ăn nữa mới cho anh đấy.”
“Ừ, lại đây.” Tả Húc đã quay lại ghế, lười biếng ngoắc tay.
Lương
Ưu Tuyền thấy hắn được đằng chân lên đằng đầu cũng không muốn mắng, liền đến gần đưa cho hắn. Tả Húc cũng không có cầm xiên, trực tiếp lấy miếng mực thứ hai, sau đó ném cho Lương Ưu Tuyền một nụ cười rất mờ ám.
“…” Lương Ưu Tuyền vì nụ cười đó mà hoảng sợ, nhưng cô khôi phục rất nhanh, nghiêm túc nói “Anh đứng đắn một chút thì bị bắt đi lính chắc? Hiện giờ chúng ta đang là cảnh sát với nghi phạm đấy.”
Tả Húc vừa nhấm nháp mực vừa nói “Chẳng có nghi phạm nào sẽ mang cảnh sát đi du sơn ngoạn thủy*, càng không có cảnh sát nào lại ghen tuông khi thấy nghi phạm ở bên người con gái khác.”
0
“?!”… Lương Ưu Tuyền giật mình, cô có ghen tị sao? Làm gì có chứ, chỉ là không thích một chút thôi mà.
Tả Húc ngồi xếp bằng, dành ra một chỗ cho Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền vốn không thèm để ý đến, nhưng khi cô xoay người định bỏ đi thì lại bị Tả Húc kéo xuống nằm cạnh.
Lương Ưu Tuyền rất sợ hắn sẽ nói gì, nhưng khi quay sang lại thấy Tả Húc đang nhai nhồm nhoàm đến phồng cả miệng, cô không nhịn được mỉm cười, bởi vì Tả Húc có mặt trái xoan tiêu chuẩn, bây giờ mặt phồng ra trông giống hệt một con chuột.
“Cười cái gì mà cười, nghiêm túc chút xem nào.” Tả Húc vẫn đang nuốt.
Nghe xong những lời này Lương Ưu Tuyền dứt khoát cười to, chọc chọc hai má hắn nói “Anh nói xem, ai mà tin được đây chính là Vương bài nghệ thuật lạnh lùng phong độ chứ, ha ha…”
“…” Tả Húc hất hai cái ma trảo đó ra, cầm lon bia của cô lên, nhét miếng mực cuối cùng vào miệng của cô, Lương Ưu Tuyền vừa giãy dụa vừa cười to, thế là hiện tại đang có hai con chuột vừa ăn vừa cười nhạo lẫn nhau, cũng rất ăn ý cùng nhau chạm lon.
“Thua phải ăn cánh gà nướng.” Tả Húc bắt đầu bắt đầu ‘trò chơi’.
“?!”… Lương Ưu Tuyền không muốn thua, đành ngửa cổ lên uống ừng ực.
Nhưng cuối cùng vẫn là Tả Húc giảo hoạt uống xong trước.
Lương Ưu Tuyền đần độn, u mê đành chịu thua.
Cứ như vậy hai người vừa cá cược vừa uống, chỉ một lát lại bật một lon mới.
Lương Ưu Tuyền say rồi, ngồi đối diện Tả Húc rung đùi đắc ý, hát vang bài “Tôi là một người lính*”… Bỗng nhiên Tả Húc cảm thấy giọng hát của cô bé này có sức ‘nôn mửa’ rất kì diệu.
0
“Em hát hay chứ?”
“Là một người không phải trong ngành mà nhận xét thì, anh tin tưởng không ai có thể hát một cách… mãnh liệt hơn em.”
“Hả? Không hiểu, là tốt hay không tốt?”
“Đương nhiên là tốt, em chỉ cần hát ba câu thì các chiến sĩ nhất định sẽ chiến đấu rất anh dũng cho xem.” Tả Húc “thành thật” nói.
“…” Lương Ưu Tuyền trợn trừng đôi mắt đã ngà ngà say lên. Sao nghe giống đang xỏ xiên nhau vậy?
Tả Húc vỗ vỗ mặt cô “Ông trời có công bằng đấy, cho em bao nhiêu thì sẽ lấy đi bấy nhiêu, đừng để ý mà làm gì.”
“…” Lương Ưu Tuyền nheo mắt, ngay sau đó tung cho hắn một chưởng “hắc hổ khoét tim”.
Tả Húc bị cô áp đảo trên ghế, vừa đỡ vừa cười. Đến khi Lương Ưu Tuyền đã mệt hắn mới dùng một chút lực, thoáng một cái đã ép cô vào lồng ngực mình. Lương Ưu Tuyền chưa có phản ứng gì, má đã ép sát vào người hắn, ngây thơ chớp mắt.
Tả Húc vuốt mấy sợi tóc của cô, vừa có vẻ nghiêm túc vừa có vẻ mơ màng nói “Tiểu Tuyền, làm tình nhân* của anh đi.”
0
“Tình nhân” trong từ điển có hai loại giải thích. Một là bạn bè với tình cảm rất sâu đậm; một loại khác là người yêu. Nhưng ở thế giới hiện đại này nó còn có nghĩa thứ ba, chính là “người yêu không thể công khai với thế giới”.
…
Lương Ưu Tuyền nghĩ mình nhất định uống đến đầu óc có vấn đề rồi nên mới có thể nói ra: cho em thời gian.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bắt đầu ~ bắt đầu rồi! Ai cá Lương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




