watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3811 Lượt

ơn hắn ân huệ hắn để cho cô đến trường, cô để mặc hắn chơi đùa thân thể của mình, vì tất cả những chuyện hắn làm cho cô, cô thậm chí không cảm thấy thẹn chút nào vì hắn rộng mở hai chân.

Mà để cho cô kinh hãi nhất chính là bản thân cô rõ ràng tuyệt không bài xích Lãnh Tiêu đụng chạm, lòng của cô lại cảm thấy thích thú a!

Cô như vậy cùng chuyện Tiểu Lỵ lên mạng hẹn hò có gì khác nhau? !

Lấy nước hắt ướt khuôn mặt Băng Nhi nhìn mình trong kính mà tâm tình vô cùng thê lương.

Chín giờ rưỡi, vừa đến thời gian tan học bọn học sinh liền ngồi xe tư nhân có rèm che hoặc là đón taxi về nhà.

Bởi vì đêm đã khuya trời lại đang mưa, cho nên cũng không nhiều người xếp hàng chờ xe buýt, qua không bao lâu đứng ở dưới bảng trạm xe buýt cũng chỉ còn mình Băng Nhi.

Cô lặng lẽ đứng mặc cho nước mưa làm mình ướt nhẹp, mặc cho từng chuyến xe buýt một rời khỏi.

Cho đến bỗng dưng có một cây dù lớn được đưa qua ngăn cản những hạt mưa trút xuống cô.

Di!

Băng Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, lúc này mới phát giác bóng người lặng yên đứng bên cạnh.

“Cô đang trốn tránh tôi” Giọng nam sâm lãnh trầm thấp lạnh lùng nói.

“Không có, thiếu gia, tôi sao dám trốn anh” Bối rối nâng lên đôi thủy mâu kinh hoàng, Băng Nhi nhẹ nhàng mà thở phì phò, cảm giác tim đập nhanh kịch liệt làm cho cô cơ hồ khó có thể thừa nhận.

Cô vẫn bị hắn bắt được!

“Nhiều lần cô đều cố ý tránh tôi, lần gần đây nhất là tối chủ nhật ở cửa chính Đỗ gia” Yên lặng mười giây, Lãnh Tiêu lên tiếng lần nữa con ngươi màu hổ phách giống như quả cầu băng bắn ra ngọn lửa hàn băng như muốn đóng băng cô. “Tôi vội đem đồ đã mua về giao cho đầu bếp” Cô khủng hoảng mà biện bạch chột dạ thiếu chút nữa đình chỉ hô hấp.

“Vậy sao?” Hắn hừ lạnh một tiếng hoàn toàn không tin lời cô nói.

“Đúng vậy” Trong con ngươi nhát gan lệ bắt đầu ngưng tụ cô cũng không muốn lừa gạt hắn da!

“Lên xe đi!” Từ trên xuống dưới đánh giá bộ dạng ướt sủng của cô, trong ánh mắt thâm trầm tức giận tinh mang chợt lóe lên.

“Ách, thiếu gia, tôi…tôi ngồi xe buýt là được rồi” Tại sao lúc này ngược lại xe buýt lại không tới?! Băng Nhi lo nghĩ nhìn về phía đầu đường xa kia.

“Tại sao? Không dám ngồi xe của tôi?” Bàn tay cầm dù lập tức xiết chặt nhìn chằm chằm vào mắt của cô sâu không lường được.

Chết tiệt, cô cư nhiên dám can đảm không nghe lời hắn, chẳng lẽ cô cứ thích dầm mưa như vậy! Quả thật tức chết hắn.

“Không. Không phải, Quần áo của tôi đều ướt sẽ làm dơ xe thiếu gia” Cô vội vàng lắc đầu.

“Cô cũng biết quần áo của mình đều ướt?” Kỳ quái hắn làm gì vậy đối với việc cô dầm mưa ướt hết y phục hắn lại cảm thấy nổi giận.

“Tôi….” Thiếu gia làm sao vậy? Vì cái gì lại tức giận?

“Tôi vốn là muốn xem cô muốn đứng chỗ này bao lâu, có phải là muốn dứt khoát đứng đến hừng đông, bất quá btôi không có nhiều thời gian như vậy tiếp tục xem lên xe cho tôi” Lãnh Tiêu nổi giận đùng đùng la lên.

Ngay từ trước chín giờ rưỡi hắn đã lái xe đến trước cửa trung học Thánh Thấm rồi, mắt thấy cô một mình ngay cả dù cũng không mang, liền ngơ ngác đứng dầm mưa như vậy, chỉ ngây ngốc mặc cho xe buýt rời đi

Mấy ngày liên tiếp cô tránh không gặp mặt làm cho hắn vốn định trừng phạt để cô đứng thêm một lúc, nhưng…

Hắn là đứa đầu óc không được bình thường sao, cư nhiên người có địa vị cao lại xuống xe đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp, còn cầm dù thay cô che mưa

Hắn nhất định là bị cô làm cho tức quá rồi!

“Thiếu gia, tôi..tôi vẫn là chờ xe buýt đến thì tốt hơn” Chuyện gì xảy ra? Thiếu gia giống như tức giận hơn rồi cô nói sai cái gì rồi sao?

Chuyển động con mắt, Băng Nhi phát giác dù trong tay hắn cơ hồ hoàn toàn che mưa giội xối tại trên người cô, mà đầu và tây trang của Lãnh Tiêu tất cả đều bị mưa làm ướt.

Trong nháy mắt lòng cô như bị một bàn tay vô hình níu chặt co rúm lại buồn bực đau lòng không thôi, hắn tại sao không tự mình che mưa?

Đang lúc Băng Nhi muốn đẩy tay hắn ra nói cô không cần hắn đến giúp cô che mưa thì cây dù duy nhất kia đã bị Lãnh Tiêu dùng động tác thô bạo nhét vào trong tay cô.

“Cô bỏ đi, cầm lấy!” Hắn trêu tức cô cũng tức chính mình tức trận mưa này tức hết thảy chết thảy!

Hắn nhắm mắt làm ngơ dứt khoát không xem cô không phải là được rồi sao. Đúng, hắn bỏ đi rốt cuộc không thèm nhìn cô.

“Nhưng mà thiếu gia, anh đem dù cho tôi chính anh sẽ không có dù” Băng Nhi nắm chặt ống tay áo ướt đẫm của 9hắn trong đôi mắt chứa đựng tâm tình bối rối bất an.

“Xe của tôi đang ở đó dầm mưa không bao nhiêu nhưng cô đã toàn thân ướt đẫm” Hắn gần như rít gào lớn tiếng la hét.

“Nhưng mà mưa lớn như vậy anh sẽ ướt” Cô cau mày lại tự trách chính mình bởi vì cố chấp làm hại hắn cũng dầm mưa theo.

Cô vì cái gì mà lại không được tự nhiên? Cô đang chấp nhất cái gì? Tâm Băng Nhi bị một luồng sóng thủy triều hoang mang che mất.

“Cô rất dài dòng a! Nói dù cho cô rồi, cô còn nói nhảm nhiều như vậy làm cái gì!” Thấy cô đem dù đẩy trở về, Lãnh Tiêu càng thêm tức giận.

“Tôi không sao, dù sao đều ướt” Dù sao cô thường dầm mưa sớm 2đã thành thói quen.

“Cô đã quên chính mình đã từng hứa với tôi cái gì sao? Cô muốn vi phạm mệnh lệnh của tôi?” Cô khác thường làm trái ý hắn giận không kìm được.

“Tôi không có ý đó. Chỉ là tôi không muốn hại anh bị ướt” Băng Nhi ủy khuất giải thích, sợ hắn sẽ cho rằng cô là cố ý, sợ hắn sẽ cảm thấy cô không biết phân biệt.

Hứa hẹn, đúng a! cô làm sao đã quên mình đã từng hứa hẹn, cô là vật cưng của hắn! Cô làm sao có thể cãi lời của hắn đây?

“Bỏ đi, cô đã không cần” Mắt nhìn cây dù trong tay hai người đẩy tới đẩy đi, Lãnh Tiêu ngang nhiên bỏ qua nó.

“Thiếu gia, anh… tại sao anh đem dù vứt đi?” Băng Nhi sốt ruột khom người muốn đi nhặt dù về.

“Theo tôi đi!” Hắn một phen nắm chặt cô, hung ác đem cô kéo về phía xe.

“Thiếu gia, anh muốn kéo tôi đi đâu?!” Hắn từ bỏ?

“Câm miệng! Cô muốn hại tôi cũng dầm ướt giống cô sao?” Phẫn nộ làm cho hắn không tự giác tăng thêm lực tay cổ tay bị kiềm chế lập tức phiếm hồng.

“Tôi” Thiếu gia giận thật là bởi vì cô hại hắn bị ướt sao?

Băng Nhi khổ sở yên lặng tùy ý hắn đem mình đẩy vào trong xe, câm như hến nửa câu cũng không dám nói thêm nữa.

Lãnh Tiêu giống như được bao phủ tại trong bạo phong, tốc độ xe nhanh hơn không bao lâu đã đưa hai người tới một khách sạn năm sao gần trung học Thánh Thắm nhất, hắn đặt gian ‘phòng tổng thống’ đem Băng Nhi một thân chật vật giống như con mèo bị rơi xuống nước hung hăng đẩy mạnh vào trong phòng.

“Đem quần áo toàn bộ cỡi ra cho tôi!” Trong mắt của hắn đốt cháy cuồng nộ.

“Thiếu gia?!” Hắn muốn làm cái gì? !

Nhớ lại kinh nghiệm lúc trước muốn cô cởi quần báo tiếp nhận dạy dỗ, Băng Nhi sợ hãi níu chặt vạt áo lui bước liên tục.

“Còn đang mè nheo cái gì? Thảm bị nước mưa trên người cô làm ướt!” Mắt thấy thủy châu dọc theo váy duyên nhỏ một viên tiếp nối một viên Lãnh Tiêu không tự chủ được nắm lại các ngón tay phát ra tiếng khớp xương gãy dọa người.

“Xin… xin lỗi!” Hốc mắt tràn đầy nước mắt tuôn ra phiếm hồng, Băng Nhi áy náy nói.

“Đủ rồi, cô đã không nghe lời như vậy, tôi chỉ còn tự mình động thủ” Nộ khí sôi trào bởi vì cô chậm chạp

không có chút động tác nào như muốn tuân theo, Lãnh Tiêu một phen nắm chặt thân mình giãy giụa của Băng Nhi, nhanh chóng, hung ác, gọn gàng cởi bỏ tất cả quần áo trên người cô.

“A! Không cần, thiếu gia, không cần” Lõa trình khốn quẫn làm cho cô phát ra tiếng kêu khó chịu.

“Hừ, dám can đảm làm phiền tôi tự mình ra tay sẽ phải có dũng khí thừa nhận!” Hắn lãnh khốc nói ra cô sợ tới mức hai chân phát run.

Thô bạo ôm lấy eo cô tứ chi không ngừng huy giống như tiểu mèo hoang nổi điên, Lãnh Tiêu bước nhanh đi về phía phòng tắm xa hoa, vô tình mở ra vòi nước ấm, lập tức điều chỉnh nước ấm bốn mươi lăm độ, dòng nước từ vòi hoa sen như màn mưa từ trên đỉnh đầu hai người khuynh tiết xuống.

“Không cần, a! Thật nóng” Da thịt lạnh như băng đột nhiên tiếp xúc với dòng nước ấm toàn thân Băng Nhi đau đớn không thôi.

“Đáng đời!” Hắn tuyệt không đồng tình khiển trách.

“Thiếu gia là muốn tôi tắm rửa?” Đình chỉ giãy giụa, Băng Nhi quả thực ngây ngẩn cả người, một đôi hồng nhãn đáng thương cố gắng khó khăn mở to trong dòng nước nóng đang không ngừng đổ xuống muốn xem tinh tường biểu hiện trên mặt hắn.

“Bằng không cô nghĩ rằng tôi muốn ngươi cởi quần áo làm cái gì?” Dựa vào thân thể xích lõa mềm mại mê người của cô, bàn tay hung hăng vô tình xoa bóp da thịt phần lưng lạnh như băng của cô, thúc đẩy tốc độ lưu thông máu trong người cô nhanh hơn, nhiệt độ cơ thể tăng trở lại.

“Tôi cho rằng….” Trời ạ! Cô hiểu lầm hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn của Băng Nhi đỏ lên xấu hổ rủ xuống.

“Cho là tôi lại muốn dạy dỗ

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT