|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thể hung hăng dạy dỗ cô một hồi.
Tỷ như hắn đem cùng Đỗ Lệ Nhi đính hôn thì như thế nào? Nhìn xem cô sau khi nghe tin tức này sẽ phản ứng ra sao? Vậy nhất định rất thú vị.
“Em thích thiếu gia?” Yêu mến? Cô chưa bao giờ từng suy nghĩ qua loại cảm giác này, chỉ vì chưa từng gặp phải.
“Em tự suy nghĩ cẩn thận một chút” Hắn cho cô thời gian cẩn thận suy nghĩ.
“Cho dù Băng Nhi thích thiếu gia thì có thể làm gì?” Cô trẻ người non dạ vẫn là nghĩ không ra.
“Bởi vì em thích anh cho nên chỉ có thể chịu được sự đụng chạm của anh, cái đó và kỹ nữ là hoàn toàn không giống nhau. Kỹ nữ vì tiền mặc kệ là người đàn ông nào đều có thể thản nhiên tiếp anhận, bởi vì nhu cầu cần thiết của lẫn nhau không quan hệ đến tình cảm và cảm giác.” Lãnh Tiêu thở dài quyết định một câu chấn tỉnh cô, “Mà giữa em và anh xen lẫn là ‘yêu mến’, trong chuyện này là không giống người thông minh như em không nhận ra được sao?”
“Bởi vì yêu mến một người, cho nên mới phải cảm thấy của người đó hôn môi cùng ôm là đặc biệt là duy nhất phải không? Thiếu gia, em nghĩ vậy đúng không?” Nhớ lại cùng Lãnh Tiêu mỗi một lần hôn môi, mỗi một lần đụng chạm, lòng của thiếu nữ bên trong một mầm non tên là “tình yêu” dần dần manh nha, cô nâng lên thủy mâu trong suốt hưng phấn mà nhìn hắn.
“Vật cưng nhỏ bé thông minh” Hắn điểm chóp mũi khéo léo của cô.
“Thiếu gia cũng yêu mến Băng nhi chứ?” Cô chờ mong hỏi.
“Không thích làm sao có thể cưng chiều em?” Hắn và cô trong lúc đó có thật chỉ có chủ tử đối vật cưng loại thích không? Có lẽ, sớm đã biến chất đi.
“Em và thiếu gia trong lúc đó, sẽ không xem như ‘hẹn hò’ rồi? Đúng hay không?” Đầu lông mày nhíu lại từ từ giãn ra, Cô nhiều ngày hoang mang lo lắng dường như trong nháy mắt đều bị gió thổi bay chỉ để lại tràn đầy vui sướng.
“Em dám nghĩ như vậy, coi chừng anh đập nát mông của em” Lại hung hăng “dạy dỗ” cô một phen.
“Thực xin lỗi, thiếu gia” Băng Nhi nhỏ tiếng xin lỗi cô biết mình sai rồi.
“Ừ.” Cô thật rất có lỗi, thật rất có lỗi đó!
“Nhưng anh còn không có ý định tha thứ cho em.” Món nợ này hắn còn muốn cùng cô tính.
“Nói cho em biết, em nên làm như thế nào thiếu gia mới có thể tiêu hỏa” Nâng lên gương mặt hé ra tràn ngập vẻ xấu hổ, cô kinh sợ khẩn cầu sự tha thứ của hắn, đều tại mình loạn để tâm vào chuyện vụn vặt mới có thể dẫn đến thiếu gia tức giận.
“Anh cho em biết, em sẽ cam 1tâm nghe theo sao?” Đồng tử thâm trầm hiện lên một tia tà khí.
“Sẽ nghe, xin thiếu gia nói cho em biết” Trong mắt cô tràn ngập tín nhiệm.
“Em phải chịu trách nhiệm đem ‘hỏa’ trong thân thể anh hút ra hết sao?” Hắn ngữ điệu mập mờ nói.
“Như thế nào hút? Hút chỗ nào?” Cô nhất định làm cho thiếu gia thỏa mãn.
“Được, để anh tới nói cho em biết. Như thế nào hút và hút chỗ nào” Bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chỉ cặp môi đỏ mọng, hắn tà ác mà quỷ mị bắt đầu dạy cô như thế nào tiêu trừ hỏa diễm cuồng rực trong cơ thể đàn ông.
“Băng Nhi nên làm như thế nào!” Ngồi chồm hổm giữa hai chân hắn, cô khờ dại hỏi.
“Mở miệng em ra, hôn anh” Kéo ra dây buộc trên áo tắm, hắn ấn đầu cô xuống dạy cô từ từ nhận thức bảo bối của đàn ông.
Lên năm hai, cuộc sống của Băng Nhi càng ngày càng nhiều màu sắc.
Trừ công việc ban ngày phải đảm nhiệm tại Đỗ gia, thời gian cho hắn, Băng Nhi đọc sách, tham gia hoạt động ngoại khóa, cùng Tiểu Bạch chơi đùa, trong đó để cho cô cảm thấy vui vẻ và thỏa mãn nhất chính là lúc ở cùng Lãnh Tiêu.
Ngoại trừ giữa nam nữ ham muốn vui sướng, hắn bớt thời giờ dạy cô thẩm mỹ, lễ nghi xã giao, vũ đạo, phẩm tửu (bình phẩm, thưởng thức rượu), thậm chí muốn cô học đánh đàn dương cầm, bảo là muốn cô phong phú mình.
Phàm là các loại chương trình học do Lãnh Tiêu nói Băng Nhi ngoan ngoãn từng cái tiếp nhận, mà lại chăm chú học tập.
Trong tâm tư cô hi vọng mình có thể càng ngày càng tiếp cận thế giới của hắn thậm chí là trở thành một một người phụ nữ xứng với Lãnh Tiêu!
Đây là nguyện vọng mà Băng Nhi giấu ở chỗ sâu nhất trong nội tâm.
Lễ Giáng Sinh trường học nghỉ ba ngày Đỗ gia mẹ con song song đến Thái du lịch, làm cho Băng Nhi quả thực vui tới cực điểm.
Bởi vì Lãnh Tiêu muốn dẫn cô đi Hongkong chơi cùng nhau qua đêm giáng sinh.
Băng Nhi lừa gạt quản gia bảo là muốn đến nhà bạn học cùng đọc sách, Vào đêm hai mươi lăm vụng trộm đi tới địa điểm cùng Lãnh Tiêu ước định chờ tim cô tràn đầy vui sướng.
Không bao lâu, Lãnh Tiêu liền lái xe xuất hiện chở cô thẳng đến sân bay xuất trình giấy tờ tùy thân đã âm thầm giúp cô làm, hai người leo lên khoang hạng nhất máy bay, bay đến Đông Phương chi châu.
“Trời ơi! Em không phải là đang nằm mơ chứ?”
Dựa sát tại trước cửa sổ thủy tinh tầng cao nhất ‘phòng tổng thống’ cấp năm sao, Băng Nhi tựa như cảo mộng thì thào tự hỏi.
“Không phải, em bây giờ rất thanh tỉnh!” Thưởng cho bồi bàn đẩy điểm tâm tới, Lãnh Tiêu cưng chiều trả lời cô.
“Hongkong, em chưa bao giờ từng ảo tưởng qua, chính mình có một ngày có thể đứng ở nơi này ngắm nhìn cảng Victoria, cái 7địa phương này đối với em mà nói bất quá là chỉ là một điểm nhỏ trên bản đồ” Băng Nhi si ngốc nhìn cảnh đêm phương xa như đầy sao.
“Lại đây, em ở trên máy bay cái gì cũng không có ăn. bây giờ trước khoan ngắm cảnh đêm ngoan ngoãn tới dùng cơm” Hắn dắt tay nhỏ bé của cô chậm rãi đi về hướng bàn tròn đặt cơm.
“Nhưng em thật sự không nỡ đem thời gian lãng phí vào việc ăn cơm bởi vì đây là lễ giáng sinh đầu tiên em và thiếu gia cùng nhau trôi qua.” Trên đường đi qua cây thông noel to lớn được trang trí tỉ mỉ kế bên quán ăn Băng Nhi đột nhiên dừng bước.
“Không ăn cơm? Chẳng lẽ em muốn mọc cánh thành thiên thần sao?” Hắn ngoái đầu nhìn lại cô, hai con ngươi sáng lấp lánh như vì sao trên trời.
“Một đêm lãng mạn như vậy hẳn là ngồi ở dưới cây thông Noel lắng nghe ca khúc giáng sinh, hơn nữa.” Thủy mâu mờ mịt, Băng Nhi mộng dảo vừa ỷ lại mỉm cười nhìn qua hắn.
“Hơn nữa cái gì?” Con ngươi đen sâu cười như không cười níu lấy cô.
“Ách. Chúc phúc lẫn nhau” Khuôn mặt nhỏ đỏ lên, cô ấp úng nói.
“cái gì?” Hắn cố ý bày ra thần sắc không hiểu.
“Em chỉ đang ví dụ. Như là hôn môi chúc phúc” Xoắn lắc lắc mảnh bạch ngón tay nhỏ nhắn, Băng Nhi hai mắt thẳng chằm chằm vào thảm lông màu trắng.
Hắn sẽ nghĩ cô không biết xấu hổ sao?! Tim cô thẳng thắn loạn nhịp.
“A, Băng Nhi dễ thương của anh cái ví dụ này nói cho cùng” Hắn nở nụ cười, cười đến thâm trầm, cười đến tà mị.
“Thiếu gia giễu cợt người ta! Sớm biết như vậy không nói” Cô chu cái miệng nhỏ nhắn xấu hổ duỗi ra nắm tay nhỏ hủy lồng ngực rắn chắc của hắn.
“Ai nha! Của vật cưng nhỏ của anh rõ ràng cũng biết giận nha!” Chiếm lấy cô hời hợt đánh, Lãnh Tiêu nắm thật chặt Băng Nhi hai cổ tay mảnh khảnh đem cô kéo vào trong ngực.
“Người ta nói, đây chẳng qua là cái ví dụ!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chôn ở lồng ngực hắn, buồn buồn nói.
“Đối với em nhìn em rất chân thành đó!” Hắn tại bên tai cô thổi hơi nói.
“Em ….” Không phục nâng lên mặt, Băng Nhi đang muốn thay mình cãi lại không ngờ Lãnh Tiêu động tác so với cô nhanh hơn.
“Băng Nhi dễ thương của anh da mặt của em thật là đỏ!” Lãnh Tiêu ôm thân thể nhỏ nhắn ấm áp mềm mại của cô tựa đầu chống đỡ trán cô đối với khuôn mặt ửng hồng của cô vì tức. “Thiếu gia, anh rất xấu! Luôn thích trêu chọc em nhìn bộ dáng khó xử đáng thương của em.” Mỗi lần đều như vậy! Hắn đều thích xem phản ứng của cô.
“Bởi vì bộ dáng đó của em thật đáng yêu, thật đáng yêu, đáng yêu đến làm cho anh muốn một ngụm ăn hết em!” Dục niệm bừng cháy ở sâu trong đáy mắt tựa như khiêu vũ. Đêm nay, hắn muốn triệt để nếm khắp toàn thân cô cao thấp mỗi một tấc.
“Ăn … ăn hết em? Em cũng không phải đồ ăn” Sau khi cô trải qua hắn dốc lòng dạy dỗ liếc mắt liền có thể nhìn ra chuyện hắn muốn ám chỉ, chuyện mà từ sau khi cô ngồi vào xe hắn vẫn muốn làm.
Cô bị hắn khơi màu dục vọng, đã trở nên càng ngày càng khát vọng hắn hôn môi cùng vuốt ve.
“Phải, em là bữa tiệc giáng sinh lớn của anh, quà giáng sinh của anh” Lãnh Tiêu tà ác chen chúc nắm bắt cái mông vừa tròn vừa vểnh lên của cô, nam căn nóng bỏng cứng ngắc to lớn cách tầng tầng vải vóc tuyệt hảo áp tiến hoa huyệt cô.
“Thiếu gia” Liếm nhấp môi dưới, Băng Nhi hô hoán thanh âm của cô khàn khàn mà gợi cảm.
“Đến đây, ôm sát cổ anh để cho anh nhấm nháp bữa tiệc giáng sinh lớn của anh” Lãnh Tiêu chặn ngang ôm lấy thân hình xinh đẹp của cô dán chặt làm cho giữa hai người cơ hồ không hề có khe hở, lồng ngực cứng rắn đè xuống nhuyễn đồi của Băng Nhi đối với sau khi hắn dạy dỗ càng ngày càng đẫy đà đứng thẳng.
Cô vui lòng phục tùng đưa lên cặp môi đỏ mọng hé mở.
“Giáng sinh vui vẻ!” Hắn đem chúc phúc đưa vào trong miệng nhỏ của cô, cùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




