watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3808 Lượt

chuẩn tương đối.

Anh mỏi mắt mong chờ.

Lãnh Tiêu

Tiếp thụ hương vị từ thiên đường vui vẻ tiến vào điện ngục bất tận chính

là cảm giác bây giờ của cô sao? Băng Nhi cảm thấy trước mắt một mảnh hắc ám.

Mở ra trong tay giấy viết thư, Băng Nhi xem lại lần nữa trái tim cũng đi theo đau nhức một hồi.

Đây là sự thật sao? Không, đây không phải là thật, là mộng, một hồi ác mộng, tỉnh lại sẽ không việc gì, cô mù quáng mà an ủi chính mình.

Nhưng giấy trắng mực đen cô dù lừa gạt mình thế nào cũng vô pháp ngăn đau đớn trong lòng.

Vì sao? Vì sao hắn không có nói trước cho cô biết một tiếng? Chẳng lẽ hắn không biết cô sẽ chịu không nổi, sẽ nổi điên! Để lại phong thư dặn dò vài câu ít ỏi, bảo cô như thế nào tiếp nhận!

Thiếu gia, tại sao thiếu gia nhẫn tâm bỏ lại một mình Băng Nhi? !

Một giọt lại một giọt nước mắt trong suốt nhỏ tại trên tờ giấy, sương mù che chắn hơi nước làm cho cô dần dần thấy không rõ lắm chữ viết rồng bay phượng múa phía trên, nhưng lòng cô vẫn như cũ cảm thấy thống khổ không chịu nổi a!

“Đỗ Băng Nhi mình muốn mời bạn làm bạn nhảy của mình trong buổi tiệc tốt nghiệp.”

Ngữ khí tự tin, khí thế ngạo mạn từ trong miệng Tông Tước nam sinh thành tích ưu tú nhất trung học Thánh Thắm khóa hai mươi hai thuộc khóa này tốt nghiệp,

Hắn diện mạo khôi ngô xuất sắc, đồng thời cũng là con một của hội trưởng trung học Thánh Thấm người thừa kế số một của tập đoàn Tông Thị.

Gia thế bất phàm, thành tích vượt trội làm cho hắn trở thành nhân vật phong vân trong trường, hắn coi thường bất cứ nữ sinh nào đăng ký học lớp ban đêm, ở lớp ban đêm duy nhất chung tình chỉ có Đỗ Băng Nhi danh xưng là “Băng sơn mỹ nhân”.

Năm ngày sau chính là ngày tổ chức tiệc tốt nghiệp khóa hai mươi hai của trung học Thánh Thắm, hắn đặc biệt chọn đêm nay đến sớm hai mươi phút trước khi lớp ban đêm bắt đầu học muốn đứng chờ trước cửa lớp của Đỗ Băng Nhi chỉ vì muốn mời cô làm bạn nhảy của hắn trong lễ tốt nghiệp.

Hắn tin tưởng, hắn ưu tú nhất, anh tuấn nhất toàn trường nhất đinh có thể làm băng sơn mỹ nhân động tâm.

Chậm rãi ngẩng đầu nhìn người đàn ông chặn cửa phòng học, mặt đầy tự tin ngữ khí kiêu căng trong nhất thời Băng Nhi không giải thích được hắn muốn đứng chỗ này làm gì? Muốn làm môn thần ba!

“Xin anh nhường đường một chút được không? Rất nhiều người muốn vào lớp” Cô khách khí lại lãnh đạm nói.

“Cô…….cô không nghe tôi nói gì sao? Đỗ Băng Nhi, tôi muốn mời cô làm bạn nhảy của tôi trong tiệc tốt nghiệp!” Tông Tước cực kỳ tức giận đề cao âm lượng, hắn từ trước đến nay kiêu ngạo hiếm khi xuất hiện một tia chật vật. Vật Cưng Của Thiếu Gia – Chương 13
Gửi lúc 10:22 ngày 14/01/2014
“Kỳ quái, tôi rõ ràng đã nói vài chục lần tôi sẽ không tham gia tiệc tốt nghiệp, vì sao vẫn có người không ngừng đến quấy rầy tôi?” Băng Nhi chau mày bất đắc dĩ nói lẩm bẩm.

“Vì sao cô không tham gia tiệc tốt nghiệp?” Hắn sốt ruột truy vấn.

“Tôi không có nghĩa vụ trả lời anh vấn đề này” Băng Nhi nói thẳng thừng, hắn không là gì của cô, cô không nhất thiết phải trả lời vấn đề của hắn.

“Cô…nhìn cho rõ, bây giờ người đứng trước mặt cô chính là tông tước, nhân vật phong vân của trung học Thánh Thắm” Tông Tước chưa từng bị người nào chống đối nửa câu thẹn quá hóa giận, hắn tự phụ mà bá đạo công khai thân phận hiển hách của mình

“Vậy thì sao!” Cho dù hắn là ngọc hoàng đại đế thì liên quan gì đến cô! Cô thầm nghĩ muốn nhanh chóng vào lớp.

“Đỗ Băng Nhi, tôi đã đích thân đến mời cô làm bạn nhảy của tôi cô phải suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời!” Mắt thấy xung quanh hai người đã vây lên một đống quần chúng xem kịch vui, ánh mắt Tông Tước thâm trầm giọng điệu uy hiếp nói.

“Thực phiền, nghe kỹ, tôi, Đỗ Băng Nhi, cự tuyệt làm bạn nhảy của canh, cũng cự tuyệt làm bạn nhảy của bất kỳ nam sinh nào trong trung học Thánh Thắm nói như vậy đã đủ rõ chưa!” Đem balô trên vai trợt xuống ném về chỗ, Băng Nhi ngẩng đầu lên không thể nhịn được nữa lớn tiếng tuyên bố.

“Cô…..” Lời nói của Băng Nhi làm cho Tông Tước giống như trước mặt mọi người bị người ta quăng cho một bạt tai, trong nháy mắt khuôn mặt anh tuấn của hắn đỏ lên khó xử hai mắt giận lồi ra.

“Bỏ đi, anh thích đứng chỗ này bao lâu thì cứ việc đứng tôi đi cửa sau cũng được!” Nói dứt lời, Băng Nhi lại đứng thêm chốc lát, phát hiện người này vẫn đứng yên như cũ không nhúc nhích dường như lòng bàn chân mọc rễ cô dời tầm mắt hướng về một người khác xin nhường đường tiến vào lớp học.

Cô đãng trí một chút cũng không phát giác, mình vừa cự tuyệt tên nam sinh kia là chuyện khủng khiếp cỡ nào.

“Đỗ Băng Nhi!” Đối với bóng người thong dong phía trước, Tông Tước phát ra tiếng gầm rú tức giận.

Hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô!

Ai! Vì sao thời gian trôi qua chậm như vậy.

Cách lễ giáng sinh còn rất xa! Cô sắp chờ không nổi nữa.

Tay phải chống cằm, Băng Nhi đủ điều nhàm chán khuấy động bồn hoa trồng cây hương thảo bên bệ cửa sổ nhẹ nhàng thở dài.

Bên tai truyền đến tiếng thảo luận hưng phấn của các bạn học, một chút hứng thú gia nhập cô cũng không có, thần sắc cô u buồn, mỗi một ngày, mỗi một phút, mỗi một giây, chuyện duy nhất mà cô quan tâm cũng chỉ có: ngày Lãnh Tiêu trở về. />

Cô lật ra gấp lại quyển sổ tay cổ điển xinh đẹp trên bàn, tay lấy ra lá thư kẹp trong đó Băng Nhi say mê nhìn, phía trên từng câu từng chữ đã khắc thật sâu trong tim cô, người mà cô chính thức tưởng niệm đã viết những dòng chữ này.

Anh có biết rằng em vẫn chờ mong anh quay về không.

Trong những ngày xa nhau, cô không một ngày không nhớ hắn, lúc thanh tĩnh cũng nhớ, lúc ngủ cũng nằm mộng, thiếu gia mà cô thích nhất, thích nhất a!

Quân Mạc Sầu là một trong những người bạn ít ỏi trong ba năm học cao trung của Băng Nhi, nhảy lên ngồi bàn bên cạnh kinh ngạc nói: “Ê, Băng Nhi, bạn thật rất to gan dám cự tuyệt lời mời của Tông Tước.”

“Tông Tước là ai?” Băng Nhi thuận miệng trả lời.

Đối với cô mà nói, người duy nhất trên đời có thể làm cho cô để ý chỉ có Lãnh Tiêu.

“Trời ạ! bạn thực sự không biết hay đang giả ngu người mà năm phút trước chặn ở cửa nói chuyện với bạn, bạn không quên đi?” Quân Mạc Sầu trợn tròn mắt bộ dáng khó có thể tin.

“Tông Tước chính là hắn a!” Giống như có điểm ấn tượng bất quá khẩu khí của Băng Nhi vẫn là không hứng thú.

“Còn không phải là hắn sao? Lớp ban đêm mỗi một nữ sinh đều eđang suy đoán hắn sẽ mời ai làm bạn nhảy trong tiệc tốt nghiệp, không nghĩ tới người hắn chọn ở lớp ban đêm chính là bạn cái này là bạn đã đắc tội với tất cả nữ sinh của toàn trường” Đối mặt Băng Nhi lộ ra thái độ không quan trọng, Quân Mạc Sầu bắt đầu vì cô lo lắng.

“Vì cái gì? Mình không có làm gì?” Huống hồ cô đều cự tuyệt lời mời của hắn vì sao lại còn có thể đắc tội với bọn nữ sinh? Băng Nhi tự nhận không thẹn với lương tâm.

“Bạn còn dám hỏi?! Tông Tước chính là nhân vật phong vân lần này nữ sinh quỳ gối dưới gấu quần của hắn nhiều không kể xiết. Ai hắn cũng không cần lại chỉ tìm bạn làm bạn nhảy của hắn, chỉ cần điều này đã làm cho những nữ sinh sùng bái, ái mộ hắn đỏ mắt mà bạn lại ở trước mặt mọi người thẳng thừng cự tuyệt hắn, chỉ vì điều này nếu như bạn bị tiễu trừ (bao vây) mình cũng tuyệt không ngạc nhiên” Cũng may Tông Tước không phải loại mà Mạc Quân Sầu cô thưởng thức nếu không không thể đảm bảo trong đám người vây công Băng Nhi không có cô.

“Là hắn tự tới tìm mình cũng không phải là mình muốn hắn tới huống hồ mình đã sớm lập lại không biết bao nhiêu lần mình không tham gia tiệc tốt nghiệp vì sao hắn còn muốn đến tự tìm khó coi?” Cô thật sự không hiểu.

“Đại khái là quá mức tự tin a!” Quân Mạc Sầu nhún vai nói ra, Tông Tước tự phụ cùng kiêu ngạo, chính là chỗ cô nhìn không thuận mắt.

“Bỏ đi, đừng nói những chuyện không quan trọng đó nữa. Đúng rồi, Mạc Sầu chuyện lần trước bạn đề cập với mình ý của ba mẹ bạn thế nào?” Bỏ qua chuyện làm người ta chán nản, Băng Nhi lôi kéo tay bạn thân cấp bách hỏi.

“Mình rất là muốn a! Nhưng mà ba mẹ mình bọn họ không cho phép” Quân Mạc Sầu chắp tay trước ngực vừa có chút bất đắc dĩ vừa xin lỗi nói.

Lúc trước cô đã từng nói với Băng Nhi muốn sau khi tốt nghiệp dọn ra ngoài tìm một chỗ ở riêng, nhưng sống một mình cô lại cảm thấy sợ trong lúc cô đem cảm giác trong lòng nói cho bạn thân thì Băng Nhi liền nói ra cô cũng đã sớm quyết định khi đủ mười tám tuổi ngày đó sẽ dọn ra khỏi Đỗ gia, hai người lập tức hẹn nhau sẽ cùng đi ở chung với nhau ai ngờ lúc cô đem dự định của mình nói cho ba mẹ thì lại bị song thân mãnh liệt phản đối.

“Vậy sao” Băng Nhi khó nén thất vọng thì thào tự nói.

Đúng! Tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ bất cứ ai đều chi vọng con gái của họ có thể ở lại trong ngôi nhà an toàn mà ấm áp lâu hơn, nếu như mẹ còn sống bà nhất định cũng sẽ làm như vậy.

Đối với đáp án của Quân Mạc Sầu, Băng Nhi mặc dù có chút thất vọng nhưng cô có thể lượng giải.

“Băng

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT