|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
có cần vụng trộm bò qua xem.
“Ê, cô có muốn qua đây thăm vật cưng của cô một chút không!” Ngoài dự liệu của cô Tiểu Bạch không có tới Lãnh Tiêu lại đến đây.
“Di, Lãnh thiếu gia?” Ngoại trừ kinh ngạc Băng Nhi thình lình phát hiện nhịp tim tăng vọt mơ hồ hiện lên cảm giác … mừng rỡ?!
Chẳng lẽ trong tiềm thức của cô khát vọng có thể gặp lại anh ta? Không thể nào! Dựa theo lẽ thường phán đoán cô không nên chạm mặt với anh ta.
Giật mình, cô rõ ràng không cách nào phân biệt ra tâm tư của mình đến tột cùng là như thế nào.
“Sao vậy? Không vui khi thấy tôi?” Hắn nhíu mày không vui kéo kéo tóc cô.
“Không có. Tôi làm sao có thể không vui chỉ là sợ hết hồn” Cô bối rối lắc đầu khoát tay lung tung giải thích một trận.
“Đây 9là lần thứ 5ba tôi chạy eđến nơi 9đây chờ 8cô xuất 14hiện, cô 9rốt cuộc fcó muốn 0đi xem chú 4dchó bảo cbối của 8cô không?” aaHắn nghiêng 9dđầu ý adbảo cô đuổi 7atheo vòng 4qua vài khóm a9cây tường 23vây bên này 18thoạt nhìn e0tựa hồ 3tương đối d0thấp hơn.
“Tiểu Bạch nó làm sao vậy?!” Lúc này Băng Nhi toàn bộ chú ý đều ném tại trên người Tiểu Bạch.
“Cô không biết tự mình qua xem một chút” Hắn có chút không kiên nhẫn thúc giục. ****
“Đi qua nhà của anh?” Nhịp tim mới vừa xoa dịu lại gia tốc.
Băng Nhi kinh ngạc đến miệng vòng thành hình chữ O, vẻ mặt kia trong mắt Lãnh Tiêu có một cổ xúc động muốn cười.
“Chẳng lẽ cô còn muốn tôi đem chó đưa đến trước mặt cho cô xem?” Vì che dấu trong lòng nhiễu loạn hắn cố ý nghiêm mặt vẻ mặt cứng rắn trách móc.
“Không, không dám phiền toái thiếu gia tôi lập tức đi qua” Thu hồi vẻ mặt đờ đẫn Băng Nhi cung kính rủ xuống tầm mắt.
Vừa rồi Lãnh thiếu gia có phải là đối với mình nở nụ cười. Băng Nhi trong lòng len lén nghĩ.
Không thể nào đâu! Xoay người Băng Nhi dự định đi nhà kho lấy cái thang tới, cô rất rõ mình không có năng lực tay không trèo tường.
“Ê, cô muốn đi đâu?” Lãnh Tiêu cau mày gọi lại cô.
“Ách, tôi muốn đi lấy cái thang” Băng Nhi sợ hãi nói.
“Làm gì phiền toái như vậy tôi tới giúp cô a!” Hắn một bả kéo qua cô đi vào chân tường.
“Thiếu gia anh muốn như thế nào giúp tôi?” Đầu Băng Nhi đầy sương mù chỉ ngây ngốc hỏi.
“Đạp trên vai của tôi a!” Hắn đập vai nói.
“Làm sao có thể?! Không được, không được, tôi làm sao có thể đạp lên vai thiếu gia?!” Mặt cô tràn đầy kinh hoảng dùng sức lắc đầu vung rối loạn tóc ngắn chạm vai.
“Không làm như vậy cô tự có biện pháp tay không trèo tường sao?” Lông mày nhảy lên Lãnh Tiêu biết rõ không thể nào.
“Nhưng mà…” Đạp trên vai của anh ta. Làm như vậy, đối với anh ta không khỏi quá thất lễ a!
“Khó được tôi phát ra thiện tâm cô hãy bớt sàm ngôn cho tôi cứ làm theo” Tính nhẫn nại tuyên cáo dùng hết hắn đem cô đứng xa xa kéo tới khom người liền ngồi xổm xuống
Băng Nhi khó có thể tin trừng to mắt nghĩ thầm nói thêm một câu chỉ sợ Lãnh Tiêu muốn đánh người rồi, hàm răng khẽ cắn môi dưới cô áy náy nâng lên đầu gối đạp lên bả vai rộng lớn của hắn.
“Được. Được rồi! Thiếu gia, Băng Nhi thất lễ.” Cô bất an trèo tường chỉ chốc lát sau liền đã đặt mình trên địa bàn Lãnh gia.
“Cô so với trong tưởng tượng của ta còn muốn nhẹ hơn” Hắn tựa hồ tuyệt không chú ý đem bả vai mình cho cô trèo tường.
Cũng chỉ bởi vì cô là vật cưng của hắn sao? Lãnh Tiêu lặng yên nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn hồn nhiên
“Thiếu gia, tôi đột nhiên chạy đến nhà anh như vậy có thể gây ra phiền toái cho anh hay không” Tò mò đưa mắt nhìn bốn phía Băng Nhi lúc này mới phát hiện trang viên Lãnh gia mang phong cách độc đáo không
có khí chất xa hoa như Đỗ gia.
“Là tôi bảo cô tới có cái gì phiền toái không phiền toái. Đi theo tôi, tôi dẫn cô đi xem phòng chó” Hắn mang theo cô hướng đằng sau nhà chính đi đến còn bất chợt quay đầu lại xem cô có đuổi kịp hay không.
“Phòng chó?” Cô phát ra câu nói nghi hoặc.
Mal tế tư khuyển tại Lãnh gia hiển nhiên trôi qua phi thường thoải mái, ngoại trừ có được một gian phòng nhỏ chuyên chúc còn có một tòa trò chơi mô hình loại nhỏ
Lãnh Tiêu mở ra cửa chính phòng nhỏ xoay người hướng Băng Nhi đứng ở một bên phất tay.
“Cô tự xem!” Hắn mở ra chút ít không gian để cho cô tiến vào phòng nhỏ.
Trong phòng điều hòa ấm áp vừa phải, ngoại trừ Tiểu Bạch còn có thêm bốn con Mal tế tư khuyển.
“Chó con? Tiểu Bạch sinh chó con rồi?!” Băng Nhi vừa mừng vừa sợ vui vẻ ôm lấy Tiểu Bạch dỗ dành.
“Đêm qua nửa đêm hai giờ sinh tổng cộng sinh bốn con” Lãnh Tiêu ở trên cao nhìn chăm chú nhìn nét mặt rạng rỡ của Băng Nhi môi không tự chủ được giơ lên.
“Tiểu Bạch mày rất lợi hại!” Mắt thấy ba con Mal tế tư khuyển màu trắng một con màu đen nhỏ ngửa đầu kháng nghị mẫu thân rời tiệc Băng Nhi mỉm cười buông Tiểu Bạch.
“Gâu!” Dường như nghe hiểu lời Băng Nhi nói Tiểu Bạch hưng phấn mà sủa một tiếng.
Cho đến thời gian nghỉ ngơi sắp hết Băng Nhi lúc này mới lưu luyến rời đi phòng chó.
“Đúng rồi, nhận được quà của tôi chưa?” Lãnh Tiêu dẫn Băng Nhi đi ra ngoài cho đến tường vây Lãnh gia cùng Đỗ gia ánh vào tầm mắt hắn lúc này mới dường như nhớ tới cái gì quay đầu lại hỏi.
“Quà? Quà gì?” vẻ mặt nai con thủy mâu tràn ngập khó hiểu.
Quà? Lãnh Tiêu đưa cô quà gì sao?
“Chẳng lẽ Đỗ phu nhân không có nói cho cô biết, kêu cô tối nay đi đến trung học Thánh Thắm báo danh chuẩn bị đi học sao?” Hắn nhíu mày truy vấn có chút không vui chẳng lẽ Đỗ gia nữ chủ nhân không có nói với cô?
“Lãnh thiếu gia, sao anh biết chuyện phu nhân chấp thuận cho tôi đi học?” Băng Nhi giật mình trừng lớn thủy mâu.
Cô còn chưa có nói cho hắn biết hắn làm sao có thể biết rõ ?
“Tôi biết rõ là bởi vì chuyện cô nhập học ở trung học Thánh Thắm toàn bộ được miễn là tôi thay cô sắp xếp” Nghe Băng Nhi hỏi lại Lãnh Tiêu đắc ý cười.
Là hắn âm thầm sắp xếp cho mình vào Thánh Thấm học?! Điều này sao có thể? Hắn thực sự có bản lĩnh lớn như vậy sao?
“Chẳng lẽ thiếu gia chính là quản lý trung học Thánh Thắm mà phu nhân nói?” Băng Nhi nhíu mày nghi đoán.
“Tôi không phải nhưng ba tôi phải” Giọng điệu thoải mái nói ra dường như chuyện này bất quá là chuyện nhỏ.
“Thì ra là thiếu gia. Tôi thật không có nghĩ đến sẽ là thiếu gia để cho tôi có cơ hội đi học, thật sự là rất cám ơn anh Lãnh thiếu gia” Ngực tràn đầy phồng lên Lãnh Tiêu vì cô làm những chuyện như vậy làm Băng Nhi rung động thật sâu .
Bao nhiêu năm nay trừ mẹ cô ra hắn là người duy nhất đối với cô tốt như vậy, trong nội tâm cảm kích hắn cơ hồ muốn tràn đầy.
Cảm tạ trời xanh cô sao mà may mắn gặp hắn.
Băng Nhi thề chỉ cần cô có năng lực nhất định phải báo đáp Lãnh Tiêu phần ân tình to lớn này.
“Không cần rất cám ơn tôi, tôi đã nói rồi muốn làm vật cưng của tôi trong đầu cũng không thể quá bần cùng” Cô nóng bỏng rõ ràng lấy lòng hắn. Chỉ thấy khuôn mặt tà khí của Lãnh Tiêu lộ ra một tia mỉm cười hứng thú mười phần.
“Nhưng mà với tôi mà nói có thể đi học đã là thiên đại ân huệ” Băng Nhi vội vàng nói không biết muốn dùng phương pháp gì để báo đáp phần ân tình này.
“Muốn báo đáp tôi sao?” Bàn tay ôn nhu lướt qua gò má Băng Nhi từ đôi môi mỏng khêu gợi của Lãnh Tiêu nhổ ra âm điệu trầm thấp mà khàn khàn.
“Dĩ nhiên muốn, chỉ cần thiếu gia mở miệng Băng Nhi nhất định làm theo” Cô vội vàng gật đầu lần nữa cường điệu mình có thành ý chân thật muốn báo đáp hắn.
“Được rồi, mười giờ đêm mai cô qua đây tôi sẽ mở cửa nhỏ hậu hoa viên ra” Lãnh Tiêu một phen nâng lên bộ dáng nhẹ như bông giúp cô trèo qua tường rào.
“Ừ, tôi nhất định đến” vẻ mặt cô thành thật bảo đảm.
Tại hậu đình đại trạch Lãnh gia sắp đặt một vườn hoa hồng một lùm lại một lùm hồng đến gần dày đặc hắc mân côi tại trong bóng đêm bởi vì ánh trăng chiếu rọi mà lòe lòe tỏa sáng tại trong đêm khuya càng giống như ảo ảnh mị người!
“Đẹp. Đẹp quá. ” Băng Nhi ngây dại cô như thế nào cũng không nghĩ trên đời sẽ có cảnh đẹp thú vị như vậy.
Cho đến ánh trăng bị đám mây thổi qua che đi ánh sáng quang mang cô mới nhớ tới mục đích của chuyến đi này.
Buổi tối đến phòng giáo vụ trung học Thánh Thấm hoàn thành thủ tục báo danh cũng nhận lấy đồng
phục và sách, Băng Nhi mới tự cảm nhận được mình thật sự học trung học!
Phần vui sướng này cô thầm nghĩ đến cùng Lãnh Tiêu chia xẻ.
“Thiếu gia xin lỗi tôi đến trễ” Bước nhanh đi vào chỗ hẹn cô cười mỉm chào hỏi.
Sải bước ở ghế dài dưới đình nghỉ mát được dựng bằng gỗ bạch dương, Lãnh Tiêu hút điếu thuốc trong tay lại từ từ phun ra một làn khói trắng.
“Không sao, dù sao đêm còn dài” Khóe miệng của hắn mỉm cười ý vị thâm trường nói.
“Cái gì? Anh nói cái gì?” Băng Nhi trì độn chỉ cảm thấy bộ dáng của Lãnh Tiêu có chút kỳ quái nhưng cô lại không nói ra được chỗ kỳ quái.
“Lượng công việc đêm nay chỉ sợ không ít cô chịu nổi không?”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




