|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nằm run rẩy trên mặt đất, áo không che kín người, nước da cô đỏ khác thường còn gò má thì sưng cao, khóe miệng và môi đầy máu. Cô nằm run rẩy ở đó, cổ gắng dùng tay kéo áo che người.
Anh vội vàng cởi áo khoác ngoài, chạy đến che cho cô và ôm cô vào lòng. Hai tay anh nắm chặt lại, cơn tức giận đã lên đến đỉnh điểm.
Ai? Rốt cuộc là ai mà có thủ đoạn bỉ ổi như vậy?
Nằm trong lòng anh, Lâm Mặc cảm nhận được sự ấm áp, tâm trạng căng thẳng của cô biến mất.
Vừa rồi lúc người đàn ông bắt cóc lôi cô xuống xe, cô đã biết hắn ta là ai. Hắn là Lý Vân Thâm, chính là người đã từng bị vợ áp giải về Mỹ. Cô hiểu ra ông ta đến để trả thù cô.
Lý Vân Thâm tức giận đẩy cô ngã xuông đất, nở một nụ cười độc ác. Ông ta không nói gì cởi đồ của cô, hơi thở đầy mùi thuốc lá của ông ta phả lên mặt cô. Đầu óc cô trống rỗng, tuyệt vọng nghĩ lần này không thể thoát khỏi ông ta.
Chống cự điên cuồng một hồi lâu, thuốc mê vẫn còn tác dụng khiến cô không còn sức lực nữa, chỉ có thể phó mặc để Lý Vân Thâm định đoạt.
Cô muốn khóc nhưng nước mắt cô không sao chảy ra được, cô ngừng chống cự, nhắm mắt lại như đã chết.
Nhưng Lý Vân Thâm muốn cô đủ tỉnh táo để nhìn thấy mình bị làm nhục như thế nào, chỉ cần cô nhắm mắt là hắn lại tát cô. Cô bị hắn ta đánh đến mức hoa mắt chóng mặt hận rằng không thể chết ngay lúc này.
“Con tiện nhân, mày dám thông báo cho mụ vợ thối của tao để đối phó với tao? Được, hôm nay ở chỗ hoang vắng này, cho mày kêu gào, cho mày làm đủ mọi trò cũng không có ai cứu mày. Dù sao tao cũng đã ly hôn với con vợ thối của tao rồi, nó muốn truy sát tao thì trước khi chết tao cũng phải kéo theo mày. Tao để cho mày thanh cao, hôm nay tao sẽ cho mày biết.”
Cô chịu báo ứng rồi sao? Đây là báo ứng vì cô đã làm cho Giang Hạo Vũ đau lòng. Trong lòng cô không ngừng đọc tên Giang Hạo Vũ, rồi tuyệt vọng nói lời xin lỗi.
Lúc này, chuông điện thoại của Lý Vân Thâm vang lên. Hắn buông cô ra, nhìn màn hình rồi vội vàng chạy ra góc phía sau nhà nghe điện thoại.
Lúc này Giang Hạo Vũ chạy lao vào.
Lâm Mặc nhắm mắt lại chống cự một cách vô thức, cho dù Giang Hạo Vũ an ủi cô như thế nào cũng không có tác dụng. Cô vẫn nghĩ rằng đó là Lý Vân Thâm, cô nghĩ rằng hắn ta nhất định sẽ không bỏ qua cho mình.
“Lâm Mặc, là tôi, tôi là Giang Hạo Vũ, cô mở mắt ra đi.” Giang Hạo Vũ ôm chặt cô vào lòng, chịu đựng để cho cô chống cự một cách yếu ớt.
Cuối cùng Lâm Mặc cũng mở mắt ra, đã bình tĩnh hơn. Cô nhìn anh với ánh mắt hoảng hốt và kinh ngạc.
Sao anh ấy đến được đây? Sao anh ấy có thể theo đến đây?
“Chúng ta rời khỏi đây rồi nói chuyện.”
Giang Hạo Vũ định ôm lấy Lâm Mặc thì đột ngột bị cô đẩy ngã ra đất rồi nằm sấp lên người anh. Khi anh còn đang ngạc nhiên trước hành động của cô thì một chiếc gậy gỗ đập lên lưng Lâm Mặc. Động tác rất nhanh và hiểm ác khiến anh không kịp đề phòng.
Hóa ra Lâm Mặc thấy Lý Vân Thâm muốn đánh lén Giang Hạo Vũ từ phía sau, trong tình huống khẩn cấp đó cô không nghĩ gì mà lao đến đỡ. Chiếc gậy đập lên lưng cô gãy làm đôi, cô cảm thấy linh hồn mình sắp rời khỏi thể xác, ý thức trở nên mơ hồ.
Lý Vân Thâm thấy cú đánh đầu tiên bị thất bại liền vứt cây gậy bị gẫy xuống, tiện tay nhặt một một cây khác trên mặt đất hướng về phía Giang Hạo Vũ. Hắn không biết vì sao Giang Hạo Vũ phát hiện ra họ nhưng nếu không giải quyết anh nhanh gọn hắn sẽ gặp phiền phức.
Giang Hạo Vũ một tay ôm lấy Lâm Mặc, một tay giữ chặt lấy cây gậy Lý Vân Thâm đang cầm. Anh rất khỏe, Lý Vân Thâm yếu ớt như vậy không phải là đối thủ của anh.
Lý Vân Thâm nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ của Giang Hạo Vũ, sợ hãi tới mức toàn thân run rẩy. Hắn biết không thể làm gì anh nên quay người bỏ chạy.
Do không biết tình trạng Lâm Mặc thế nào nên Giang Hạo Vũ không đuổi theo hắn. Mặc dù thấy hắn chạy thoát anh không cam lòng nhưng lúc này không có gì quan trọng bằng Lâm Mặc.
Anh cúi xuống thấy Lâm Mặc đã không còn tỉnh táo nữa, mắt cô nhắm hờ, hai tay buông thõng. Trong lòng anh cảm thấy đau đớn, vì sao cô lại ngốc nghếch lao đến đỡ thay anh? Lẽ nào cô không hiểu cô yếu ớt hơn anh rất nhiều, không cần phải chịu đựng đau đớn thay anh? Vì sao cô có thể bất chấp mạng sống của mình như thê? Lẽ nào như vậy mà còn nói là không có cảm xúc gì với anh sao?
Anh ôm lấy cô chạy nhanh ra ngoài. Nhưng chưa bước được vài bước thì nghe thấy tiêng khóa cửa, anh nhìn xung quanh và phát hiện ra tên Lý Vân Thâm hèn hạ đã khóa hết cửa trước cửa sau nhốt họ bên trong.
Anh đặt Lâm Mặc xuống đất, giúp cô mặc áo khoác rồi cổ gắng nghĩ cách đế thoát ra ngoài. Đáng tiếc, tất cả các cửa sổ của ngôi nhà hoang này đều được dùng gỗ đóng đinh bịt kín, lối ra vào duy nhất là hai chiếc cửa đã bị khóa, e rằng nếu không có ai phát hiện thì họ sẽ mãi mãi không ra được.
Đúng rồi, điện thoại.
Anh vội vàng tìm điện thoại trong túi nhưng không thấy. Anh nghĩ mình để trong túi áo khoác nhưng chạy đến tìm cũng không thấy. Lẽ nào vừa rồi ra khỏi xe anh làm rơi trên xe rổi sao? Túi của Lâm Mặc đã bị rơi ở bãi đỗ xe lúc bị Lý Vân Thâm bắt đi.
Đúng là họ đã bị ngăn cách với thế giới rồi.
Giang Hạo Vũ ngồi bệt xuông đất, hối hận vì đã không báo cảnh sát ngay từ đầu. Anh run run ôm lấy Lâm Mặc.
Làm thế nào? Nên làm thế nào? Lâm Mặc bị đánh như thế không biết có bị thương ở đâu không, nếu không kịp đến bệnh viện hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Khi anh đang không biết phải làm gì, Lâm Mặc đột nhiên cử động rồi từ từ mở mắt ra.
“Evan…”
Giang Hạo Vũ cho rằng mình đang nghe nhầm. Lâm Mặc chưa bao giờ gọi anh như vậy, bạn bè của anh ở Thượng Hải cũng không gọi anh như vậy, tên tiếng Anh của anh chỉ có Chung Nhã Tuệ biết, từ khi họ bắt đầu quen nhau Chung Nhã Tuệ đã gọi tên anh như vậy.
Là ảo giác sao? Bởi anh sợ hãi mà sinh ra ảo giác?
“Evan… xin lỗi.”
Lần này Lâm Mặc nói to hơn, ba tiếng cuối cùng anh nghe rất rõ.
Anh cảm thấy giống như nghe thấy một tiêng sét.
Cô gọi anh là Evan, cô gọi anh là Evan sao? Cô…
Cô là Chung Nhã Tuệ?
Giang Hạo Vũ muốn xác minh nhưng Lâm Mặc đang dần tỉnh lại nên bắt đầu cảnh giác, không nói gì nữa.
Cô thấy cơ thể mình đau nhức, trong lòng cô cũng rất đau đớn. May mà Giang Hạo Vũ không sao, nếu không cô sẽ không thế tha thứ cho mình.
Xung quanh yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim quốc quốc kêu trong bụi cỏ gần đó. Trong một đêm mùa hè như thế này, Lâm Mặc tự nhiên cảm thấy hơi lạnh.
Cô không muốn Giang Hạo Vũ nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác này của mình, cô muốn mãi mãi là một Lâm Mặc lạnh lùng trước mặt anh, chứ không phải là một Chung Nhã Tuệ yếu ớt trong quá khứ.
Nhưng vừa rồi, được anh ôm trong lòng, hơi thở quen thuộc của anh khiến cô không thể trốn tránh được nữa.
Cô rất sợ cô sẽ chết, rất sợ không có được cảm giác ấm áp như thế, rất sợ sẽ mãi mãi không có cơ hội nói lời xin lỗi mà cô còn nợ anh.
Vì thế cô không còn kiên trì với việc nghĩ mình là Lâm Mặc nữa, trong giây phút đó, cô muốn là Chung Nhã Tuệ ở bên cạnh Giang Hạo Vũ, cho dù có chết cô cũng không hối hận.
Thời gian như nước chảy theo dòng.
Giang Hạo Vũ chỉ biết ôm chặt lây Lâm Mặc, trong lòng anh nóng như lửa đốt. Không biết đã bao lâu rồi? Chỗ này liệu có người nào đi qua không? Lâm Mặc có xảy ra chuyện gì không? Họ có thể rời khỏi đây không? Một loạt các câu hỏi hiện lên trong đầu khiến anh không yên, bệnh đau nửa đầu lại sắp phát tác.
Lâm Mặc nhắm mắt nhưng không ngủ được, bỗng nhiên cô thấy Giang Hạo Vũ thở gấp. Cô hoảng hốt mở mắt, thấy Giang Hạo Vũ đang cắn răng chịu đựng, gân xanh trên huyệt thái dương của anh nổi lên, anh không nói gì, yên lặng chịu đựng cơn đau.
Cô muốn đỡ anh ngồi thẳng dậy để anh dễ chịu hơn nhưng cố gắng mấy lần đều không được. Giang Hạo Vũ ôm chặt lấy cô, không chịu buông cô ra mặc dù anh đang đau đầu.
“Đừng động đậy.” Giọng Giang Hạo Vũ hơi khàn khàn, cố gắng không để cho mình run rẩy. Anh không thể ngã, không thể không quan tâm đến Lâm Mặc. Anh vẫn chưa làm rõ được Lâm Mặc là ai, anh không thể để xảy ra chuyện gì với họ.
“Đặt tôi xuống đất, anh có thể nằm một lát.” Lâm Mặc cố gắng giơ tay ấn lên huyệt thái dương của anh nhưng cô không đủ sức để xoa bóp cho anh.
Giang Hạo Vũ đặt tay cô xuống, nhẹ nhàng ôm lấy cô. “Không sao. Cô có ổn không?”
Cô có ổn không? Cô có ổn không? Vì sao anh cần phải quan tâm cô có ổn không?
Nếu không vì cô, anh đã không rơi vào cuộc báo thù của Lý Vân Thâm, nếu không vì cô, chứng đau nửa đầu của anh sẽ không phát tác.
Thật
sự Lâm Mặc thấy rất ân hận, ân hận vì sao không kiên quyết đưa anh về nhà trước, ân hận đã động đến Lý Vân Thâm. Cô tình nguyện chịu đựng tất cả một mình, không muốn Giang Hạo Vũ phải chịu bất cứ tổn thương nào.
Công dụng của thuốc mê hết dần, Lâm Mặc thấy khỏe hơn. Đầu óc càng tỉnh táo thì vết thương trên lưng càng giày vò cô.
Cảm giác đau đớn khiến cho cô tê dại, rõ ràng như những nỗi đau khổ cô đã trải qua. Cô từ con người yếu đuối Chung Nhã Tuệ trước đây trở lại thành một Lâm Mặc kiên định.
Không để tâm đến sự phản đối của Giang Hạo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




