watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5492 Lượt

này ném hết chuyện công ty cho anh? Mấy hôm nay anh vẫn khỏe chứ?” Vân Hân khẽ hỏi.
“Ừ, em đừng quá lo lắng.”
“Trạm, cậu có phát hiện là cô ấy đang có xu hướng già trước tuổi không? Có nhiều chuyện để lo hơn bất cứ ai.”
“Ha.” Vân Trạm chỉ mới kịp bật cười, đầu kia điện thoại đã truyền đến tiếng giận dữ trong dự kiến.
Lẳng lặng chờ đến khi đầu kia yên ắng lại, Vân Trạm nhìn đồng hồ treo tường —— Mười một giờ đúng. Lễ Giáng sinh không có tuyết, đã sắp qua.
“Trạm, chuyến bay của bọn em hạ cánh chiều mai, gặp lại sau nhé. Anh nghỉ sớm một chút đi.”
“Ừ, ngày mai gặp.”
Cúp điện thoại, Vân Trạm vẫn tựa vào đầu giường. Ngoại trừ đêm tại nhà Dung Nhược ấy, anh hầu như chưa bao giờ ngủ trước mười hai giờ.
Tối nay, cũng không phải ngoại lệ.
“… Cậu chủ.”
Cửa bị gõ khẽ hai tiếng, không chờ anh đáp lại, đã bị đẩy ra.
Vân Trạm nghe tiếng quay đầu lại —— Cạnh cửa, ngoài người giúp việc đang đứng với vẻ cung kính, còn có Dung Nhược đang tựa nghiêng vào khung cửa.
“Vân Trạm, Giáng sinh vui vẻ!” Dung Nhược vừa cởi áo khoác ra, tiện tay vứt xuống sàn, vừa liêu xiêu đi đến bên giường.
“Em uống rượu à?” Nhìn gương mặt đỏ hồng, Vân Trạm nhíu mày.
Dừng lại bên giường, cúi đầu suy nghĩ, Dung Nhược giơ ngón tay so: “… Một chút.”
Tay đỡ lấy thân thể lảo đảo của cô, kéo cô ngồi lên giường, Vân Trạm quay về phía cửa dặn dò: “Pha một chén trà giải rượu.”
Anh đưa tay gạt mấy sợi tóc rủ bên má Dung Nhược: “Uống trà xong thì đi nghỉ đi.”
“Em không say!” Cau mày lắc đầu, Dung Nhược vung giày cao gót trên chân ra.
“… Vân Trạm.” Cô đột nhiên xoay người, ánh mắt mơ màng chăm chú nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh sâu thẳm đối diện, “Anh còn chưa chúc em Giáng sinh vui vẻ.”
Vân Trạm đỡ lấy cánh tay cô, bất đắc dĩ thở dài, “Giáng sinh vui vẻ.” Có lẽ, đúng như lời cô nói, chỉ uống “một chút”, nhưng giờ nhìn sắc mặt cô, anh có thể khẳng định, cô đã say.
“Vậy… Anh có chuẩn bị quà không?” Lắc lắc đầu cho bớt choáng váng, cô tiếp tục không buông tha.
“Em muốn quà gì?”
“… Em muốn gì anh cũng cho à?”
“Ừ.”
Được lời cam đoan, Dung Nhược cười khẽ: “Để em suy nghĩ…”
“Ngày mai em nói cho anh biết cũng được.” Đưa tay nhận lấy chén trà người giúp việc bưng vào, Vân Trạm đưa sang, “Uống cái này trước đã.”
“Ưm… Không uống!” Dung Nhược nhăn mặt, lấy tay ngăn lại.
Vân Trạm than nhẹ một tiếng, nói với người giúp việc: “Cô ra ngoài trước đi.”
“Anh…” Dung Nhược bỗng nhiên yên lặng nhìn chằm chằm Vân Trạm, sau đó đưa tay xoa xoa mặt anh, “Vì sao mỗi lần gặp anh, sắc mặt của anh đều tệ như vậy?” Đôi mắt không còn trong suốt, ngoại trừ sương mờ, còn có một chút đau lòng tản ra.
Thấy ánh mắt như thế, thân thể Vân Trạm cứng đờ, anh nhắm chặt mắt, dễ dàng nắm lấy bàn tay đang lưu luyến trên khuôn mặt mình, “Em say rồi, đi nghỉ đi.”
“… Vì sao ngay cả môi cũng không có màu?” Dường như không nghe thấy lời anh, Dung Nhược cau mày lại đến gần.
“Anh… có phải rất vất vả không?” Cô gần như đè lên ngực Vân Trạm, hàng lông mi cong dài chớp trước mắt Vân Trạm, mặt hai người gần trong gang tấc.
“Không biết…” Mùi rượu nhàn nhạt bay vào mũi, hòa cùng hương thơm mát quen thuộc, Vân Trạm lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp, giọng nói khàn khàn, khẽ bật ra hai chữ.
“Vậy sao.” Vừa nâng mắt, đã bị cuốn vào cặp mắt đen sâu không thấy đáy ấy, đầu óc bỗng nhiên trống rỗng, Dung Nhược nắm chặt tấm đệm dưới bàn tay, từ từ in môi lên.
… Xúc cảm lạnh lẽo mà mềm mại khiến cô không nhịn được ôm lấy bờ vai Vân Trạm, hơi thở không thể quen thuộc hơn hòa với ký ức xa xôi như thủy triều ùn ùn kéo đến, Dung Nhược nhắm mắt lại, suy nghĩ mơ hồ, đắm chìm vào thật sâu.
Khi cảm nhận được đôi môi đầy đặn xinh đẹp in trên môi mình, tim Vân Trạm bỗng nghẹn lại.
—— Quả nhiên cô đã say rồi.
Trong hương rượu say mê, trước mắt anh lại hiện lên người con gái đã ngã vào lòng mình nhiều năm trước; hiện lên khuôn mặt yên bình, nụ cười dịu dàng, ánh mắt mềm mại như nước của cô.
Xa cách hai năm, anh và cô, một lần nữa cận kề thân mật, lại là dưới tình huống như thế này.
Sâu trong đôi mắt thoáng hiện một chút tối tăm trầm lắng, nhưng hơi ấm trên vai gáy và đôi môi lại khiến anh vô thức dần dần khép chặt vòng tay lại.
Vẫn là sự ấm áp và dịu dàng đó, cho dù ngăn cách bởi bất ngờ và oán hận, ngăn cách bởi chia lìa hơn bảy trăm ngày đêm, cũng chưa từng thay đổi.
“… Em nghĩ ra quà em muốn rồi.” Ngồi dậy từ trong lòng Vân Trạm, nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt Dung Nhược.
“Cho em một hôn lễ.”
“…”
“… Chúng mình kết hôn đi.”
Giờ phút này, ánh mắt Dung Nhược mơ màng, lại không biết là say hay tỉnh.

Trên chiếc giường kingsize rộng rãi, Dung Nhược đang dần tỉnh, vừa mở mắt ra, cô lập tức rên rỉ đưa tay lên day trán. Cô không tài nào hiểu nổi vì sao rõ ràng là cảm giác sau khi say rất khó chịu, nhưng sao vẫn có vô số người tình nguyện đắm mình trong men rượu triền miên thâu đêm suốt sáng.
Hai bên thái dương nhức nhối liên tục, cô nhìn xung quanh căn phòng mình đang ở, không nhịn được nhíu mày ——- đây là phòng của Vân Trạm.
Ga và khăn trải giường trắng muốt, trên gối vẫn còn vương lại mùi hương nam tính nhẹ nhàng mà khoan khoái. Có thứ bản năng thúc giục Dung Nhược, khiến cô úp mặt vào chiếc gối bông mềm mại kia, nhắm mắt, hít thở.
Hôm qua, cô với Hà Dĩ Thuần tới bar điên cuồng cả đêm, lúc về không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại leo lên taxi tới thẳng biệt thự của Vân Trạm. Sau đó cô ngồi trên giường cùng Vân Trạm nói rất nhiều, rất lâu…… Những điều này cô đều nhớ rõ. Nhưng vấn đề là vì sao cuối cùng cô lại ngủ ở trên giường anh? Riêng điều này cô hoàn toàn không nhớ nổi.
Bước xuống giường, Dung Nhược bỗng ngẩn ra nhìn lớp áo ngủ mỏng manh đang mặc trên người, lắc đầu thật mạnh để giảm bớt cảm giác hoa mắt chóng mặt, cô khoác thêm chiếc áo khoác nhẹ được đặt sẵn bên giường.
Ngoài kia, trời đã sáng rõ, ánh nắng buổi vào đông mang theo chút gì đấy thật trong trẻo mà lạnh lùng, xiên xiên qua ô cửa sổ tràn vào trong phòng.
Dung Nhược nhìn vào hình ảnh của chính mình phản chiếu trong tấm gương ở phòng tắm một lúc lâu, sau đó mới thẫn thờ đưa tay lên xoa nhẹ đôi môi mềm mại — tối qua, cô hôn Vân Trạm.
Có lẽ cô không thể nhớ rõ từng câu từng chữ mình đã nói, nhưng cô có ấn tượng rất rõ ràng, lúc đó cô nửa tỉnh nửa say, hai người đã hôn nhau.
Cô nở nụ cười mỉa mai đầy miễn cưỡng với hình bóng trong gương. Hiện tại đến chính cô cũng không thể khẳng định, lúc đó mình rốt cuộc là tỉnh táo nhiều hơn hay mơ hồ nhiều hơn nữa.
Phút cuối, dường như cô đã nói với Vân Trạm… “Chúng mình kết hôn đi.”……
Là thực lòng, hay chỉ là một phút bốc đồng trong lúc say? Chính cô cũng không rõ nữa.
Dung Nhược nói muốn kết hôn với anh… Là Dung Nhược…
Vân Trạm ngồi trên xe lăn, mái tóc đen như ánh lên sắc vàng kim dưới nắng, đôi mắt thâm trầm, sâu không thấy đáy.
Anh chìm vào trong suy nghĩ. Nếu như lúc đó cô ấy tỉnh táo, nếu như vậy thì mình nhất định sẽ gật đầu đồng ý mà không chút do dự.
Nhưng thực tế là lúc đó cô đang say.
Vừa nói xong câu đó, cô liền ngã vào lòng anh, bắt đầu mơ màng ngủ.
— những lời nói trong cơn say, làm sao biết được đâu là thật, đâu là giả đây? Món quà Giáng sinh đặc biệt như vậy, cho dù anh chịu tặng, chắc gì cô đã chịu nhận.
“Thời tiết hôm nay rất đẹp.” Dung Nhược tựa vào cạnh cửa, hai tay đút trong túi áo khoác, đôi mắt ngước nhìn bầu trời trong xanh.
“Em tỉnh rồi.” Vân Trạm quay lại khẽ gật đầu với cô, khuôn mặt nhìn nghiêng dưới ánh mặt trời đẹp không gì sánh được.
Dung Nhược cúi đầu, thấp giọng nói: “Tối qua…” Bất chợt không biết phải nói sao nữa, mới thốt ra hai từ, cô lại do dự ngừng lại.
Vân Trạm nhìn cô, im lặng chờ đợi.
“… Không có gì.” Dung Nhược cười cười lắc đầu rồi ngẩng mặt nhìn anh, “Hy vọng bộ dạng em lúc say không quá khó coi.”
“Em thấy hơi đói, để em vào bếp xem có gì ăn không.” Không để cho Vân Trạm nói thêm điều gì, cô đã vội vã xoay người, quay về phía phòng khách.
Chuyện tối hôm qua cô đều nhớ rõ, nhưng cô coi tất cả như chưa từng xảy ra sao?
Vân Trạm thẫn thờ nhìn cô đi khỏi.
“… Nói vậy, hai người có tiến triển nhỉ?”
“Cũng không hẳn như vậy.” Dung Nhược ngồi trên giường, nói khẽ qua chiếc điện thoại.
“Tối qua cậu ngủ ở phòng anh ấy, vậy…”
“Này! Nghĩ linh tinh ít thôi!” Dung Nhược không nén được thở dài, “Tối hôm qua anh ấy ngủ ở phòng dành cho khách.” Việc này là sau đó người giúp việc nói cho cô biết, áo ngủ cũng là Vân Trạm bảo người giúp việc thay giúp cô.
“Haiz! Sớm biết thế tớ sẽ không cùng đón lễ Giáng sinh với cậu, như vậy có khi hai người sẽ còn có tiến triển lớn hơn nữa ấy.” Hà Dĩ Thuần cười trộm bên đầu kia điện thoại.
“A…” Dung Nhược thả người lên trên giường, giọng thấp hẳn đi: “Nếu không uống rượu mừng ngày lễ với cậu thì đã chẳng phát sinh chuyện gì cả.”
“Là ý gì?”
“…. Cậu biết không, tối hôm qua tớ … tớ lại đi nói muốn kết hôn với anh ấy.”
“Thật á? Thế anh ấy nói gì?”
Dung Nhược bình thản lắc đầu, “Không nhớ nữa.”

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT