|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
người ra rợn người.
Quay người lại và đặt tách café lên tủ đầu giường, nó với lấy điện thoại. 5h46.
Công việc đầu tiên cho ngày hôm nay là kiểm tra mail. Trong hộp thư đến của nó hôm nay có một mail do ba nó gửi. Nó nhấp vào đường link.
“Ba nghĩ các con nên cẩn thận. Chuyện các con về nước đã lọt vào tay một số phần tử đen của thương trường rồi đấy. Chào con!”
Ngắn gọn hai dòng, đó là những gì ba nó thông báo. Chuyện này Tứ Đại cũng đã lường trước được phần nào. Lần trước các Daddy gửi súng bắn tỉa cho Tứ Đại cũng ví lí do này đây, an toàn là trên hết.
Xem ra nó không quan tâm là mấy. Gập máy lại bỏ vào balo rồi nó đứng dậy đi thay đồng phục. Hôm nay nó quyết định đi bộ tới trường. Từ biệt thự số 6 đi bộ đến trường cũng chỉ khoảng 15’.
Trước khi đi, nó nhắn với quản gia nói với ba đứa kia nó đi học trước không thôi thì ảnh nó lại xuất hiện trên báo với cái tít “ Tìm trẻ lạc” thì khổ.
Bước ra khỏi cánh cổng cao đồ sộ, nó ngước mặt lên trời hít thở cái không khí trong lành của sớm mai rồi mới bước đi.
Những cơn gió thoáng mát cuối tháng 10 làm nó cảm thấy dễ chịu phần nào. Thời gian gần đây nó vô cùng căng thẳng. Có khi ban đêm nó chỉ ngủ được 2 tiếng, có khi lại phải thức trắng.
Nó vừa đi vừa suy nghĩ về hắn, cái con người mà nó tiếp xúc hơn 4 tháng nay. Trong mắt nó, hắn là một người rất khó hiểu. Khi thì hắn đối xử rất tốt với nó, quan tâm nó. Khi thì hắn lại thờ ơ và lãnh đạm với nó.
Từ khi gặp hắn đến giờ, nó cam đoan rằng chưa bao giờ nó nhìn ra suy nghĩ của hắn, một con người kì lạ đến khó tin.
Nếu cảm xúc của hắn dành cho nó là một mớ cảm xúc băm nhuyễn lẫn vào nhau thì có lẽ cảm xúc nó dành cho hắn là một thứ lờ mờ như đi giữa màn sương mù.
Cứ mỗi lần nó sắp nhìn thấy vật đang ẩn hiện trong làn sương đó thì đột nhiên sương lại dày đặc hơn làm nó cảm thấy bức bối khó chịu.
Mà những lúc nó thấy bức bối khó chịu tức là lúc hắn đang gần gũi và tiếp xúc với một đứa con gái khác không phải là nó.
Suy cho cùng thì nó nghĩ hắn chẳng là gì của nó nên nó không cho phép mình nghĩ về mấy nấc thang cảm xúc đó nữa.
– Xem kìa, một trong Tứ Đại gì gì đó của lớp 11A đi bộ kìa! – Nữ sinh 1.
– Chắc là quen ai bị đá nên lấy hết đồ đạc lại ấy mà! – Nữ sinh 2.
– Trông mà tội quá! – Nữ sinh 3.
Một mớ suy nghĩ hỗn loạn đang bay vù vù vòng vòng trong đầu nó thì bị mấy cái giọng nói kia làm tỉnh lại. Thì ra đi nãy giờ nó đã rẽ vào trường lúc nào không hay.
Nghe mấy câu nó, nó quay tìm hung thủ. Thì ra một tốp 3 nữ sinh chung khối đang bàn tán về nó. Nó từ từ tiến về phía họ với gương mặt vừa lạnh vừa đáng sợ làm cả đám hốt hoảng mà đứng bất động.
– Nói lại nghe không rõ! – Một mệnh lệnh lành lùng phát ra từ miệng nó.
– Cô… cô là cái thá gì! – Nữ sinh 1 lắp bắp nhưng kênh kiệu.
– Nói lại nghe không rõ! – Nó trừng mắt quát lên.
– Không liên…liên quan đến tôi. – Nữ sinh 2 rung sợ.
– Đúng vậy! Không…không liên quan đến tôi! – Nữ sinh 3.
!!~#!@#%#$&%^00
Nghe chủ nhân thế giới ngầm David gọi tên mình một cách lạnh lùng và xem nhẹ, ông ta cảm thấy không hài lòng ra mặt. Điều mà ông ta không ngờ nhất có lẽ là FK còn quá trẻ mà bản lĩnh như thế. Trước kia ông ta phải hơn ba mươi tuổi mới có thế đứng đầu thế giới ngầm như FK bây giờ. Lần này FK lại đứng trước một đám người có trang bị sẳn những vũ khí nguy hiểm như thế mà vẫn đủ bình tỉnh để nói chuyện với ông ta. Xem ra không thể xem nhẹ bốn người bọn họ.
– Không nói nhiều nữa. Lần này ta về nước là để lấy lại những gì thuộc về ta. Các cậu khôn hồn thì tự rút lui, bằng không đừng trách ta. – Nói đến đây, ông ta vung thẳng tay vứt điếu xì gà hút dỡ sang một bên.
– Ông nghĩ rằng mình vẫn là lão đại oai phong lẫm liệt sao? – Minh cười khinh.
– Haha! Xem ra các cậu ngạo mạn quá nhỉ? – Ông ta cười lớn.
– Ông chơi bẩn quá đấy! – Lâm chau mày.
– Yên tâm đi. Hôm nay ta đến đây là thách đấu. Sao, chấp nhận không?
– Nói! – Hắn thốt ra một chữ như mệnh lệnh.
– Có bản lĩnh lắm. Sáng ngày mai 9h, đến kho gạo bỏ hoang gần bến cảng, chúng ta sẽ đấu một trận sống còn. Các cậu đem theo người hay không thì tùy. Nhưng hãy nhớ, có thế đó là lần cuối cùng các cậu nhìn thấy mặt trời đó. – Nói đến đây, ông ta ra hiệu ột tên đàn em châm ình điếu xì gà mới.
– Được.
Câu trả lời ngắn gọn một từ của hắn kết thúc, FK bước lên moto phóng xe vun vút vào màn đêm.
Sáng ngày mai là trận sinh tử, họ cần chuẩn bị tinh thần.
Bốn người của FK từ nhỏ đã sống rất tự lập, hầu như hoàn toàn không phụ thuộc vào gia đình. Mỗi người bọn họ có một cuộc sống rất riêng. Nếu như trận ngày mai họ thua, người mà họ quan tâm nhất có lẽ là những người con gái mà họ yêu thương…
Sau khi FK đi khỏi, ông ta cũng bước lên xe rút quân về. Lần này ông ta nghĩ mình trang bị rất kĩ lưỡng nên nắm chắc phần thắng. Nhưng chưa đấu thì làm sao biết được, không nên đánh giá quá thấp bốn đối thủ trong tương lai.
… Trở lại với hiện tại…
Tứ Đại mỗi người một chiếc phóng như bay ra khỏi công trường rồi lại đột nhiên thắng lại cái kít làm người đi đường hồn bay theo gió.
Bốn người Tứ Đại bước xuống xe, đi tụm lại một chỗ đứng chau mày.
– Giờ phải làm gì? – Mai nhăn mặt.
– Ken! – Nhi nhìn nó, ánh mắt cầu khẩn.
– Ừ! Tao hiểu mà. Giờ thì lái về biệt thự trong trung tâm thành phố của tao đi. Tao biết nên làm gì rồi. – Nó.
Tứ Đại bước lên xe thẳng tiến về biệt thự trong trung tâm thành phố của nó. ( Biệt thự này và biệt thự ở ngoại ô là hai cái nha mọi người.)
Đến nơi, bốn chiếc xe thắng gấp trước cổng. Nó bước xuống, nhìn vào màn hình cảm ứng trên cánh cửa. Màn hình duyệt võng mạc của nó, cánh cửa mở ra. Tứ Đại tiếp tục láy xe vào biệt thự.
Biệt thự Hoàng Gia, căn nhà ba nó mua vào dịp mở thêm 5 chi nhánh ở Việt Nam. Được thiết kế kiêng cố và an toàn, muốn qua cổng và cửa chính thì phải là người trong gia đình nó và quản gia của nó.
Tứ Đại cầm balo bước xuống xe đi thẳng đến cửa chính. Đến nơi, nó lấy đôi bao tay lúc nào cũng mang theo trong người, đeo một chiếc vào tay phải và nhấn mật mã.
“ Kinh”. Cánh cửa mở ra, nó tháo bao tay xuống rồi Tứ Đại đi thẳng lên lầu.
Tứ Đại đi đến một căn phòng đầy những thiết bị công nghệ cao, phục vụ cho gia đình nó khi cần. Tháo balo và lấy laptop ra, nó kết nối với một chui màu trắng.
– Đưa điện thoại cho tao Ry. – Nó chìa tay về phía Mai.
– Ừ! – Mai gật đầu rồi đưa điện thoại cho nó.
Nó kéo ra một chui nữa cùng tông màu rồi kết nối chúng với một thiết bị định vị. Đôi bàn tay thon dài lướt nhanh nhất có thế trên bàn phím.
– Trong vòng 15 phút nó sẽ cho ta biết kết quả vị trí máy chủ của Lâm. Trong thời gian này điện bảo quản gia đem súng đến ình đi. – Nó.
Nghe xong, Nhi lấy điện thoại ra làm theo những gì nó vừa nói.
– Họ có thể làm gì được chứ? –
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




