|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
rằng họ chẳng biết chuyện gì.
Nó quệt nước mắt, nói đúng hơn là không còn khóc tiếp nữa. Từng bước chân của nó tiến thẳng về phía nhỏ My và hắn. Nhỏ My sợ chết khiếp, rụt đầu vào ngực hắn.
– Như à My xin lỗi! My…My thấy bức ảnh trên…trên bàn thì…thì định cầm lên xem…xem nhưng vô…vô ý làm…làm…làm rơi. – Nhỏ My nấc lên từng tiếng.
Nó vẫn im lặng. Bây giờ nó đang đứng trước mặt hai người bọn hắn, xung quanh đó, tất cả mọi người đang lo sợ nhìn nó.
Ánh mắt của nó vô cùng nguy hiểm. Nhỏ My đến một cái ngước lên cũng không dám mà còn run cầm cập.
– Chân bạn chảy máu đó Như! – Hắn nói với nó, nhưng vòng tay thì vẫn ôm chặt nhỏ My.
– Tại sao mày dám làm vậy hả con khốn? – Nó nhìn chằm chằm vào My như kẻ đi săn nhìn con mồi
– My…My không làm…làm…
– Mày câm miệng lại cho tao. Bức ảnh làm sao ở trên bàn hả?
Vừa dứt lời, nó lao đến nắm đầu nhỏ My kéo ra làm hắn không kịp phản ứng.
– Còn chối nữa! – Nó ném My trúng tường rồi tiến lại nắm cổ áo nhỏ.
– My…My…không có. – Nhỏ lại nấc lên.
– Dám làm mà không dám nhận này! – Nó đập đầu My vào tường liên tiếp.
– Cô có thôi đi không hả? My nói là My không có làm rồi còn gì. – Hắn xô nó ra trước khi nó đánh nhỏ My tiếp.
Nó nhìn hắn. Trong vòng tay của hắn, nhỏ My đang khóc lên.
– Mày đau sao? Tao ày cơ hội lần cuối, mày nhận không? – Giọng nói đầy sát khí của nó kèm theo cái chỉ tay thẳng mặt nhỏ My.
Nhỏ My nhìn nó rồi lắc đầu chối tội.
– Mày còn ở đó mà…
“ Bốp!”. Âm thanh của một cái tát tay thật mạnh vang lên.
Nó đưa tay lên má mình, chỗ đó đang sưng lên. Hắn nhìn vào bàn tay hắn, bàn tay mà hắn vừa đánh người con gái mình thương yêu. Nó chưa nói hết câu thì đã ăn ngay một cái tát từ hắn.
– Như…Như có sao không? – Hắn nắm lấy tay nó.
Nó ngước lên nhìn hắn rồi hất tay hắn ra. Từ khéo miệng của nó, một dòng máu đỏ tươi đang chảy xuống cằm. Gương mặt nó ngay lúc này còn đáng sợ hơn cả thần chết.
– Xin lỗi Như! Khang không…không cố ý! – Hắn định đưa tay lên miệng nó thì…
“ Bốp”. Lại một cái tát tay nữa, nhưng không phải là từ nó mà là của Nhi. Nhi đang nhìn hắn bằng ánh mắt đỏ ngầu tức giận rồi nhào đến ôm nó. Nó lại xô Nhi ra lần nữa rồi tiến lại nắm đầu kéo nhỏ My ra lần nữa.
– Mày dám làm thế với ngoại tao! Ai ày cái gan đó hả? – Nó vừa nói vừa đập liên tiếp đầu nhỏ My vào tường.
– Cô có thôi đi không hả?
Hắn nhào đến kéo nó ra khỏi người My. Nhưng lần này thì Minh và Đức Anh đã chạy đến ngăn hắn lại.
– Bọn bây làm gì thế hả? Buông tao ra mau. Không thôi cô ta sẽ giết người đó! Buông tao ra. – Hắn cố gắng la lên và vùng vẫy khỏi hai người đó nhưng vô ích.
– Mày nghe tao nè Khang! Mày chưa hiểu chuyện gì mà mày kết tôi Như rồi ! Mày có phải đàn ông không hả? – Minh quát hắn làm hắn hơi nguôi ngoai.
Họ quay sang nhìn nó. Nó đang xốc cổ áo My lên. Nhìn nó bây giờ thật sự rất đáng sợ, cứ như nó sẽ xé xác My ra vậy.
– Tao ày cơ hội lần cuối, mày đã làm gì bức ảnh của ngoại tao? – Nó chỉ vào mặt My.
– My…My…- Nhỏ My lắp bắp rồi lắc đầu phủ nhận.
– Không nhận này. – Nó quật thật mạnh đầu nhỏ My xuống, lần này thì nhỏ ngất liệm.
Hắn thấy cô em họ yêu quý của mình như thế thì cơn giận lên đến đỉnh điểm, định vùng vẫy thật mạnh nhưng nó đang tiến về phía hắn.
– Đừng trách tôi! – Dứt câu, nó xuống một đòn thật mạnh sau gáy làm hắn cũng ngất liệm.
Nó đi lạy bên Nhi, nhìn Nhi chằm chằm.
– Xin lỗi đã làm mày đau! – Nó.
– Không sau! – Nhi bật khóc rồi choàng đến ôm nó.
– Mày giúp tao đưa Khang lên lầu 2 nghỉ đi. Tao không thể tha cho đứa nào làm vậy với ngoại tao, mượn phòng sân thượng nhà mày. – Nó buông Nhi ra rồi đi lại tủ đầu giường lấy điện thoại và lên phòng sân thượng trước.
Nhi lấy điện thoại điện của mình gọi cho quản gia dưới lầu nhờ ông hướng dẫn Đức Anh và Lâm đưa hắn lên lầu 2 nghỉ ngơi rồi cho người làm đưa My lên phòng sân thượng của biệt thự.
– Phiền Minh đi theo bọn này. – Nhi nói với Minh.
– Không có gì! – Minh cười khổ.
Nói rồi hai người cùng nhau đi lên phòng sân thượng. Ngọc và Mai đã đi cùng với nó..
Sau khi đưa hắn về phòng thì hắn mơ màng tỉnh lại. Hắn ngồi dậy. Cái cảm giác đau buốt vẫn còn sau gáy.
– Đây là đâu? My đâu? Như đâu? – Hắn hỏi hai đứa bạn mình.
– Tao tưởng mày sẽ hỏi Như trước chứ!
Đức Anh lên tiếng và quay mặt về phía hắn với ánh mắt khó chịu.
– Như cho người đưa My của mày đi rồi. Mày lại đây. – Lâm nói rồi ngoắt tay hắn lại bộ sofa mà hai chàng đang ngồi.
Trên bàn là một chiếc laptop được nối với camera của một căn phòng nào đó. Qua màn hình là hình ảnh nhỏ My đang ngồi ngất liệm trên ghế, xung quanh dường như không có ai.
– My đang ở đâu? – Hắn bức bối.
– Bọn tao không thể nói được. Mai nói với tao là phải để mày xem những cảnh diễn ra trong màn hình tường tận đến từng chi tiết. – Lâm nhún vai.
– Thôi thì cứ coi hẳn hay. Nhưng tao ày biết luôn, chuyện này là chủ ý của Như đấy. Coi chừng em gái My yêu quý của mày không bảo toàn tính mạng đâu – Đức Anh vỗ vai hắn rồi vuốt cằm.
Hắn đang rối nên đành nghe theo.
Phòng sân thượng…
Hiện giờ nhỏ My vẫn còn “ ngon giấc” một cách yên bình. Vết thương trên đầu nhỏ vẫn còn chảy máu nhưng không đáng kể.
“ Rào”. Tiếng của một thố nước to tạt thẳng vào người My. Rồi những viên nước đá rơi lạch cạch xuống sàn. Người tạt không ai khác chính là nó.
My mơ màng tỉnh lại với cảm giác lạnh buốt tê người.
– Mày…mày muốn gì? – Nhỏ My cố kênh kiệu.
– Mày đã làm gì bức ảnh của ngoại tao? – Nó lạnh giọng.
My ngước lên nhìn nó rồi nhìn xung quanh. Không thấy người của FK vì Minh đang nấp ở một chỗ mà ngoài tầm nhìn của nhỏ. Nhỏ cười đểu trả lời:
– Tao làm gì thì mày cũng thấy rồi đó. Chà đạp thôi!
Nó nhìn My, nhưng lại là một ánh nhìn buồn bã. Ba đứa bạn nó đứng phía sau thì thầm:
– Ken nó sẽ giết người mất! – Ngọc.
– Tao cũng nghĩ vậy đấy! Tao lo quá! – Mai.
– Bộ trước giờ nó chưa giết người à? Xem tiếp kịchhay đi và đừng xen vào là được rồi! Ok?– Nhi.
– Ok! – Hai đứa đồng thanh.
Nó đang từ từ tiến lại phía My, nắm đầu nhỏ giật ngược
lên.
– Sao lúc nãy mày không giỏi thừa nhận đi con chó? – Nó.
– Nếu tao đoán không lầm thì mục đích của tao mày nắm rõ còn gì? – Nhỏ My lại cười.
– Hay lắm! Tao ày biết, bức ảnh mà mày cho là rác rưởi kia dù có giết cả nhà mày cũng không đền nổi. Mà tao nhớ không lầm thì Trịnh Kim là ba mày thì phải? – Nó đưa con dao găm lướt nhẹ trên mặt My làm nhỏ lạnh sống lưng.
– Mày làm gì được tao? Ba tao sẽ giết mày! Haha. – My.
Nghe
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




