|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cười, một nụ cười diệu dàng.
– Cảm ơn cháu! Hôm nay cô đến đây thật ra là để giải quyết hiểu lầm giữa cháu và Khang! – Bà Hoàng Yến chỉnh tề nói.
– Hiểu lầm? Cháu và Khang có gì mà phải hiểu lầm thưa cô? – Nó chau mài khó chịu.
– Chuyện Khang vì Khánh My mà tát cháu, cô thay nó xin lỗi. Cô không biết là Khang có xin lỗi cháu hay chưa, nhưng cô nghĩ nếu có thì cháu vẫn còn giận. – Bà Hoàng Yến nhẹ nhàng nói từng cau từng chữ.
– Cháu và Khang không có là gì của nhau để giận nhau thưa cô!
– Nói vậy thì nếu có là gì thì cháu giận không? – Bà ấy nằm bắt cơ hội.
– Cháu…- Nó đơ vì ngượng.
– Nói cô nghe, cháu có thích Khang hay không? – Bà ấy cúi xuống nhìn nó vì nó không dám ngẩng mặt lên.
– Nhưng sao cô lại hỏi thẳng cháu như thế? – Nó vẫn không dám ngẩng mặt lên.
– Cô nghĩ cháu là một cô gái tốt mà, cô đoán đúng không? – Bà Hoàng Yến cười, vuốt vài sợi tóc tơ trên gương mặt xinh đẹp của nó.
– Cháu…
– Cháu cũng có tình cảm với Khang mà! Sao cháu lại phủ nhận điều đó? Xem cô như mẹ đi, rồi nói cho cô nghe! – Một lời động viên chân thành từ bà Hoàng Yến.
– Cô sẽ nghe và tin những gì cháu nói thật ạ? Cháu và cô chỉ mới gặp lần đầu thôi thưa cô!?
– Thôi nào, hãy xem cô như mẹ, nói cho cô nghe những khuất mắt trong tình cảm của cháu đi! – Bà đang tay ôm nó vào lòng, một cái ôm mẫu tử.
– Cô sẽ nghe cháu? – Nó ngước lên hỏi.
– Nghe!
– Cháu… Cháu không tin là Khang… Khang thích cháu! Cháu nghĩ rằng cháu chỉ đơn phương mà thôi! Hơn nữa, sẽ có nhiều cô gái tốt hơn cháu thưa cô! – Nó ứa nước mắt khi thốt ra từng câu từng chữ.
Nghe những gì nó vừa nói, bà Hoàng Yến cảm thấy nhẹ hẳn trong lòng. Lúc đầu khi quyết định gặp nó, bản thân bà nghĩ rằng nó vẫn sẽ phủ nhận, nhưng kết quả làm bà rất bất ngờ.
Nhẹ nhàng buông nó ra, bà nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ kia mà cũng cảm nhận được nỗi buồn trong đó. Có lẽ bà không ngờ một người vừa giỏi võ vừa thông minh lại tài giỏi như nó mà lại nhút nhát trong chuyện tình cảm như thế. Nhưng suy cho cùng thì nó vẫn là một đứa con gái. Mà con gái thì luôn cần được chở che và bảo vệ, dù bề ngoài có mạnh mẽ đến đâu thì bên trong vẫn rất yếu đuối.
– Vậy là được rồi! Yên tâm đi, cô sẽ giúp cho cháu mà. Đừng khóc nữa, Khang biết cháu khóc sẽ không vui đâu con dâu tương lai à! Haha!
Nghe bà ấy nói mà nó ngượng đỏ cả mặt, phải nói là rất đỏ. Đến lúc này thì cũng đã quá trưa, bà ấy đứng dậy quay gót ra về.
– Nghỉ ngơi nhiều vào. Chuyện tình cảm của cháu cứ yến tâm! Hãy để bản thân cháu tự thừa nhận điều đó! Cô chỉ muốn cháu nói ra cho nhẹ nhõm là được rồi! Yên tâm đi, trong lòng Khang cháu rất quan trọng đó! Chào cháu.
Hai từ cuối kết thúc cũng là lúc cánh cửa đóng sầm lại. Chắc có lẽ bà không muốn nghe nó nói mà bà muốn nó hãy dành thời gian suy nghĩ về tình cảm của mình nhiều hơn. Có như thế, hai người yêu nhau mới có thể đến được với nhau thành tâm thành ý.
Bà Hoàng Yến vừa rời khỏi cũng là lúc y tá mang bữa trưa vào cho nó. Cô y tá đỡ nó ngồi lên giường bệnh dùng bữa tối mà cứ mắt trợn ngược trợn xuôi. Lý do à? Đó là nó cứ cười tủm tỉm như bị ma nhập. ( Nam mô nam mô! Úm ba la đuổi ma giùmcái!).
Về phần Đức Anh, sau khi chia tay cô mình tại quán café thì đi thẳng đến tiệm hoa lần nữa. ( Bị bệnh rảnh nè!).
Sau đó, chàng lại rời khỏi tiệm hoa với một đóa hoa hồng đỏ to ơi là to trên tay. Người đi đường nhìn sơ qua cũng biết là hơn 1000 bông, ai cũng suýt xoa vì cầm nhiều hoa và ăn mặt bảnh như thế mà lại… đi bộ. Mà Đức Anh đi bộ vì bệnh viện, quán café và tiệm hoa gần nên không nhất thiết phải đi xe. Ngọc từng nói phải bảo vệ môi trường nên chàng này nghe răm rắp như nghe lời vợ. ~_
~Rời khỏi tiệm hoa, Đức Anh thẳng tiến về bệnh viện và thực hiện kế hoạch chi tiết của mình để tỏ tình với người trong mộng của chàng…
“ Cốc! Côc!”.
– Vào đi!
– Đức Anh chưa về sau? – Nhi hỏi Ngọc khi thấy nàng ăn trưa một mình.
– Làm gì hỏi tao! Đi từ 9h mấy 10h tới giờ á! – Ngọc ngây thơ trả lời.
– Không đánh mà khai nghe con! Hehe! – Nhi cười gian.
– Xì! Có gì đâu! Tiện miệng nên nói luôn ày biêt! – Ngọc vừa trả lời vừa húp cháo ngon lành.
– Thế mày đỡ nhiều chưa? – Nhi.
– Trời ơi ta nói nó lành miệng rồi mà cha bác sĩ cứ bắt tao băng một cục nè! – Ngọc nhí nhố trả lời rồi đưa chỗ cánh tay lên cho Nhi xem.
– Ừa! Mà đi lại bình thường chưa đó? – Nhi hỏi lãng xẹt.
– Ê! Mà mày uống thuốc chưa Ju? Tự nhiên hỏi mấy câu cộc lốc chả đâu vô đâu hết mậy?! Tao chạy còn được!
– Không! Tính dẫn mày đi coi cái này! Lúc tính qua phòng mày tao vô tình thấy! Đi không? – Nhi làm mặt căng thẳng.
– Vụ gì? Đi chứ! Ở đâu? Ai với ai làm gì hả? – Ngọc.
– Đi thì biết! – Nhi nhìn gian gian mà Ngọc không nhận ra.
Thế là Ngọc đứng dậy đi theo Nhi ngay lập tức, bỏ tô cháo ăn dở mà chả biết mình đang bị xỏ mũi dẫn đi.
Hai người đi đến phòng nghĩ trưa của bác sĩ. Lạ thay, đang giờ nghỉ mà chả có bác sĩ nào, cửa lại khép hờ như cố ý nữa chứ. Nhi dẫn Ngọc khép nép đứng gần cánh cửa rồi đưa tay lên miệng làm cái “ Xuỵt” ý bảo Ngọc im lặng. Ngọc thì ngây thơ thật nên làm theo.
– Áp tai vô tường nghe thử đi! – Nhi nói bằng hơi gió.
– Cái gì? – Ngọc không nghe rõ thì hỏi lớn.
– Trời ơi! Nhỏ nhỏ giùm con cái bà nội. Áp – tai – zô – tường – nghe – đi! – Nhi cũng nói bằng hơi gió nhưng lần này áp sát tay Ngọc. Nghe rõ từng chữ nên Ngọc gật đầu làm theo.
Từ bên trong vang lên những câu như sau:
– Hôm nay tới thăm em sớm vậy anh? – Một giọng nói nhão nhẹt.
– Nhớ! – Một giọng nam quen thuộc đối với Ngọc.
– Quỷ nè! Còn con nhỏ kia thì sao? – Lại cái giọng nhão nhẹt đó.
– Ôi trời! Nó ngây thơ lắm! Đâu có như em vậy! Chụt! – Câu nói kèm theo cái hôn. T
– Yêu em nhiều hay nó nhiều?
– Yêu em! Đương nhiên là yêu em. Làm sao con nhỏ ngu ngơ đó bằng em được. Chụt! – Một cái nữa. T
– Nhớ đó nha. Vậy đừng có chăm sóc nó nữa, để không thôi nó tưởng anh yêu nó thì chêt!
– Ok! Em nói vậy thì tí nữa anh nói liền! Chắc nhỏ đó cũng nghĩ vậy rồi.
– Hí hí! Yêu Đức Anh của em quá đi mất! Con ngu đó đương nhiên không bằng em rồi!
“ Rầm!”.
– ĐỨC ANH CHẾT TIỆT KIA!
Âm thanh rung chuyển trời đất vang lên. Ngọc vừa hét vừa đá văng cánh cửa bay vào, Nhi rón rén bước sau cười khúc khích như khỉ nhập.
1s…
2s…
3s…
Sau ba giây bất động, tình hình bây giờ là Ngọc đứng đơ như cây cơ, mắt trợn ngược, nhiệt độ cơ thể chuyển từ 37 độ xuống còn 3,7 độ.
Đôi nam nữ kia đang ôm nhau, tự nhiên có người xông vào như bắt cướp thì theo phản xạ mà buông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




