watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6757 Lượt

lên một thứ cảm giác rất hạnh phúc . Minh chạy ngay lại giường bệnh của Nhi, nhìn theo gương mặt đang cuối sầm vì ngượng của cô mà cảm thấy rất vui trong lòng.
– Nè! Minh đừng có nghĩ gì xa xôi nha! Tại lúc đó Nhi…
Nhi chưa nói hết câu thì đã bị Minh khóa môi lại. Một nụ hôn nhẹ nhàng, đến thật nhanh rồi cũng đi thật nhanh đáp lại trên môi Nhi.
Minh nhìn thẳng vào mắt Nhi. Trong đó, cái vẻ e ấp diệu dàng đang hiện rõ. Không như thường ngày, Nhi cứ tỏ ra lạnh lùng đến mức làm Minh như sắp phát điên. Bây giờ thì khác, hoàn toàn khác.
– Nhi đừng nói là Nhi không thích Minh nha? – Minh đánh vào điểm yếu của Nhi.
– Nhi… Nhi…
– Nhi sao? – Minh
– …- E ấp không trả lời.
– Vậy lúc nãy Nhi nói là người yêu của Minh thì có ý gì không? – Minh.
– Không! Thật sự là không! – Nhi trả lời mà không cần suy nghĩ.
– Vậy bây giờ thì… coi như chuyện đó là thật đi, Nhi là bạn gái của Minh. Được chứ?
Nhi không trả lời mà chỉ gật đầu một cái. Mà cho dù Nhi không đồng ý thì Minh cũng có cách làm cho cô động lòng thôi.
Minh ôm Nhi vào lòng, thì thầm vào tai cô:
– Minh thật sự rất yêu Nhi, nên đừng bao giờ rời xa Minh. Nhi rất quan trọng với Minh, Minh đã từng mất đi họ, những người rất quan trọng giống như Nhi vậy, nên hãy hứa với Minh, đừng bao giờ rời xa Minh!?
– Được! Nhi hứa với Minh!
Minh siết chặt cái ôm hơn đối với Nhi và Nhi cũng đáp lại. Không biết từ lúc nào, Minh đã cầm điện thoại trong tay vào nhắn tin cho ai đó với nội dung như sau: “ Cảm ơn chị!”.
Hai người cứ ngồi như thế cho đến khi người điều dưỡng của Nhi vào, kéo họ ra khỏi bầu không khí lãng mạng bởi tiếng gõ cửa khô khốc…***
– Hành động nói lên tất cả rồi còn gì?! – Mai.
– Chuẩn! – Ngọc.
– Thằng Minh ghê thiệt! – Lâm.
– Chắc gửi thiệp cho bọn mình sớm! – Hắn.
– Thôi! Tao với thằng Lâm là gửi trước cho! – Đức Anh nói rồi cười hè hè.
– Yên tâm! – Hắn vỗ vai Đức Anh và Lâm.
– Đi về!
Nó nãy giờ mới lên tiếng, nắm tay Mai kéo lại xe Lâm. Hắn thì nãy giờ giả làmmặt lạnh với nó, thấy nó bước đi thì chạy theo kéo tay nó lại.
– Tôi về với Mai. Bỏ ra! – Nó khó chịu.
– Về với tôi!
– Why? I don’t want, now! – Nó bực quá nên thốt ra.
– Còn bày đặt! LÊN XE CHO TÔI! – Hắn điên lên.
Và tiếp theo sau đó, một chuyện động trời xảy ra: nó giận ngoe nguẩy bước đi và… hắn hốt hoảng chạy theo.

Tất cả mọi người dường như đang hiểu dần dần vấn đề và bắt đầu cười khúc khích. Nhưng hai nhân vật chính thì dường như không hề thấy họ.
– Giận hả? – Hắn bẹo má nó.
– Tránh xa tui ra! – Một mệnh lệnh từ miệng nó.
– Giận thiệt hả? – Hắn vẫn kiên nhẫn hỏi.
– Ừ! Giận đó! Tự nhiên la tui! – Nó chu mỏ.
– Nè! Đừng có mà làm cái động tác khiêu khích đó nha! Đi! Tôi đưa đến chỗ này!
Hắn nói rồi kéo nó vào xe làm nó không kịp phản ứng rồi cũng rồ ga chạy mất.
– Xem ra lần này…- Mai thích thú.
– Good! Tao thích nhìn con Ken như thế! Rất dễ thương! – Ngọc.
– Thôi về! – Lâm cũng lắc đầu mà cười.
Nghe Lâm nói thì tất cả dường như mới nhớ ra đây là bệnh viện và không nên ở lại lâu. Ngay lập tức, Lâm – Mai lên một xe và Đức Anh – Ngọc lên một xe ra về.
[…">
– Mai còn nhớ lần trước ba Lâm đã nói gì không? – Lâm hỏi Mai khi cả hai vừa chạy được một đoạn.
– Nói… nói gì? – Mai.
– Ba nói khi nào rảnh thì cùng Mai về nhà ăn cơm. – Lâm.
– À! Còn nhớ! – Mai.
– Hôm nay Mai không bận gì nên về nhà Lâm ăn bữa cơm gia đình nha? – Lâm.
– Ăn bữa cơm gia đình? – Mai.
– Ừ! Lâm đã kể về Mai cho ba mẹ nghe rồi! Xem ra ba mẹ Lâm coi Mai là thành viên trong gia đình rồi. – Lâm.
– Lâm này…- Mai đỏ mặt.
– Về nha!? – Lâm.
– Ừ! – Mai.
15’sau, chiếc siêu xe của Lâm dừng trước một căn biệt thự hoàn toàn tách biệt với bên ngoài bằng một vườn hoa hướng dương và khoảng rộng sân cỏ.
Lâm xuống xe, mở cửa cho Mai rồi cả hai cùng tiếng vào trong.
Đến đại sảnh, hai hàng người hầu cúi gập người chào hai người họ. Lâm tiếp tục nắm tay Mai đi vào phòng ăn.
– Mai xem hôm nay có ai? – Lâm hướng mặt về phía bốn người lớn đang ngồi ở bàn.
Mai nhìn theo.
– Ba! Mẹ!
Mai thốt lên rồi chạy tới ôm chầm lấy ba mẹ mình. Mai rất nhớ họ. Từ khi về Việt Nam đến giờ, Mai chỉ gặp ba được một lần, ngoài ra chỉ nói chuyện qua điện thoại.
– Con gái ngoan! Dạo này có khỏe không hả? – Mẹ của Mai – Bà Như Quỳnh vuốt tóc cô con gái nhỏ.
– Con khỏe! Con nhớ ba mẹ lắm! Sao giờ ba mẹ mới về thăm con? – Mai buông mẹ mình ra rồi hỏi.
– Ba mẹ về lần này không chỉ để thăm con đâu. Ba mẹ về vì chuyện giữa Lâm và con nữa đấy con gái! – Ba Mai – Ông Mạnh Quân cười đôn hậu.
Bây giờ thì Mai mới sực nhớ lại, đây là biệt thự nhà Lâm. Mặt cô bắt đầu đỏ lên vì ngại, đứng dậy cúi đầu khép nép lên tiếng:
– Cháu chào hai bác! Vì cháu vui quá nên… – Mai đỏ mặt.
Vừa lúc đó, Lâm bước tới nắm tay Mai. Một hành động khiến Mai đỡ ngượng và như để chứng minh tình cảm của mình.
– Hai đứa ngồi xuống đi! – Ba Lâm – Ông Hoàng Khôi ra hiệu cho đôi trẻ trước mặt.
Lâm diệu dàng bước đến kéo ghê cho Mai rồi cũng ngồi xuống. Thái độ của Lâm xem ra rất tự tin trong chuyện này.
– Mai à! Ba mẹ và ba mẹ của Lâm từng là bạn thân hơn 10 năm đó con. Cho đến khi họ về Việt Nam hơn 2 năm trước thì gia đình mới ít liên lạc hơn thôi. – Ba Mai.
– Đúng đó! Hai gia đình là bạn tốt. Con cái lại có tình cảm với nhau! Tốt quá còn gì! Haha! – Ba Lâm.
– Ba…- Lâm nhắc khéo khi thấy mặt Mai không thể đỏ thêm.
– Đó! Anh thấy không? Chưa gì mà thằng Lâm nhà mình đã coi trọng vợ thế kia! – Mẹ Lâm.
– Chị nói đúng đó! Người lớn như chúng ta phải để chúng hạnh phúc như vậy mới thấy an tâm! – Mẹ Mai.
– Mẹ…- Đến lượt Mai nhắc khéo.
– Thôi được rồi! Cùng nâng ly chúc mừng cho lời hứa hôn của hai gia đình nào!? – Ba Lâm nâng ly rượu đứng dậy.
– Đúng vậy! Lời hứa hôn này đã quyết! Còn chuyện hôn lễ chúng ta không quản, để chúng tự do! – Ba Mai cũng nâng ly rượu đứng dậy, kéo theo hai người mẹ và cặp đôi Lâm – Mai.
Tất cả 6 người cùng nâng ly chúc mừng sau đó cùng ăn tối với nhau, trò chuyện đầm ấm vui vẻ. Lâm và Mai, cả buổi hai người cứ nhìn theo cười tủm tỉm. Trong lòng hai người dâng lên một thứ xúc cảm rất khó nói thành lời, chỉ có thể tự hiểu qua ánh mắt và nhịp đập của trái tim mà thôi…

Sau khi hậm hực kéo tay Nhi rời khỏi nơi đầy “ thị phi” đó, Minh chở Nhi đến một ngọn đồi, cánh trung tâm thành phố 60km.
Trên đường đi, không ai nói với ai lời nào. Từng nhịp đập mạnh nhẹ của con tim đều nghe rõ mồn một. Trái lại với ngột ngạt, không khí khí trong xe khiếp một người có cảm giác tò mò khi không biết mình đang được chở đi đâu và một người lâng lâng cảm giác vui sướng.
“ Kít!”.
Tiếng thắng xe gấp rút phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT