|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tụi nó chính là cả một bầu trời đêm. Phải, là một bầu trời và đầy sao, những ngôi sao lấp lánh nhưng không hề xa vời, tưởng chừng như có thể với tay và lấy chúng xuống. Thật đẹp. Nó chợt nghĩ đến lời nói hôm qua của Ken:
– Nhóc con, mai anh sẽ tặng em một bầu trời đêm, có ba mẹ của 3 chúng ta.
Chợt mỉm cười, thì ra, đây chính là bầu trời mà anh nói, khoan đã, chữ kia… Nó chú ý và những ngôi sao, hình như là có chữ.
– Băng, là sao đây?- Tuấn hỏi nó khi vừa thoát khỏi ngạc nhiên trước cảnh đêm nơi đây.
– Anh Ken- Nó trả lời Tuấn, nhỏ nhưng đủ để cái người đang đứng sau xích đu nghe thấy.
Thấy mình đã bị phát hiện, Ken bước ra:
– Anh đây, anh đã giữ đúng lời hứa- Nói xong Ken còn nháy mắt với nó nữa chứ.
– Là sao? Em chẳng hiểu mô tê gì cả?- Băng Nhi thắc mắc, cô từ nãy tới giờ như người lạc từ sao hỏa vậy. Trong nhà tối om, những mũi tên phát sáng, một vườn sao và cuối cùng là Ken từ đâu xuất hiện trước mắt họ. Thật sự vừa ngạc nhiên, thích thú và giờ là tò mò.
– Mấy đứa thấy sao?- Ken không trả lời mà lại hỏi ngược lại và ngẩng đầu lên ngắm những vì sao do chính anh tạo ra.
– Rất đẹp- Tuấn và Nhi lại một lần nữa đồng thanh, thật hiểu ý nhau nha.
Im lặng. Sự bất ngờ này đã khiến mọi người quên đi cái bụng từ chiều tối chưa ăn gì. Mỗi người một tư thế, Ken, Nhi và Tuấn cùng ngồi bệt xuống làn cỏ mát vẫn ẩm vì sương tối. Nó đứng im sau xe anh Quân, hai tay vẫn cầm lấy khung sau xe. Hắn thì đứng dựa lưng vào chiếc cây ngay đó, hai tay nhàn nhã đút túi quần. Nhưng tất cả cùng một hành động, đó là ngửa cổ ngắm sao- sao nhân tạo.
– Có tên sao?- Hắn lên tiếng hỏi câu hỏi mà nó đang thắc mắc.
– Phải, có ba mẹ anh, Băng và Quân, còn những ngôi sao nhỏ xung quanh là bạn của họ, họ sẽ không phải cô đơn nữa.- Ken từ tốn trả lời, trong giọng anh đã không còn sự lanh chanh nữa, giờ đây nó chứa đựng cả một nỗi buồn, trống trải của cái gọi là gia đình. Nhưng chỉ là một phần, bởi bên anh còn có nó, Quân, người cậu FA, và giờ là cả những người bạn mới mà thân này nữa.
– Có thể dành một ngôi sao… là mẹ tôi… được chứ?- Hắn nói nhỏ, như không muốn ai nghe thấy, hiểu được những gì trong hắn. Nhưng với sự im lặng và tập trung cao độ của mọi người thì lời nói của hắn đã khiến mọi người ngạc nhiên- trừ Tuấn, bởi có lẽ cậu là người hiểu hắn nhất- tính đến hiện tại. Cậu hiểu những nỗi đau, sự cô đơn của hắn, cũng vì cậu cũng đã trải qua cảm giác đó.
– Tất nhiên- Nó nói nhẹ tênh, tựa như có thể hòa vào với những cơn gió nhẹ nhàng đang thổi quanh nó.
Hắn mỉm cười nhẹ. Cảm thấy thật thoải mái khi bên những người bạn này. Cuộc sống, đôi khi thật đơn giản, chỉ là, phút giây hạnh phúc bên những người bạn thân.
– Mà khoan, quên mất việc quan trọng. Sao ba người lại ở chung một nhà à?- Băng Nhi vặn hỏi khi chợt nhớ ra thắc mắc của mình.
Băng Nhi nhìn nó, nó nhìn Quân, Quân lại đẩy cho Ken. Ken thầm than, sao nó và Quân lại đẩy anh vào bước đường cùng thế này.
– Đây là nhà của một người- người đó là cậu của Băng- Băng là em của Quân- Quân là bạn của anh, suy ra ba tụi anh ở cùng nhà cậu- Nói xong Ken vỗ tay đét một cái- Qúa lôgic.
– Là sao?- Băng Nhi thấy mối quan hệ này thật phức tạp.
– Là đó đó.- Ken trả lời lại bằng giọng đầy ẩn ý.
– Là đó đó hả?- Sau khi hiểu sơ sơ, Tuấn cũng xông vào trêu Nhi.
– Ừ. – Nó nói xong thì mọi người cùng cười vang. Nhi lúc này mới ý thức được mình đang bị hố, liền chữa:
– Tớ hỏi nghiêm túc đó.
– Anh trả lời thật lòng đó- Ken nhanh nhảu bốp lại.
– Hứ, ứ chơi với mấy người nữa- Nhi giận dỗi rồi quay qua nó cầu cứu- Băng yêu quý à, cậu nỡ bỏ tớ cho mấy con người này bắt nạt hay sao.
– Có sao không?- Nó nghiêng đầu hỏi đùa.
Băng Nhi á khẩu, cô thực không đấu lại những con người nguy hiểm này. Ken lên tiếng giải vây:
– Thôi, mấy đứa không đói sao? Vào nhà chúng ta cùng…
– Đập phá…
**
– Oa, trong nhà còn đẹp hơn…- Băng Nhi trầm trồ.
– Hình như mọi người rất thích màu trắng.- Tuấn hỏi khi vừa bước vào cửa, đập ngay vào mắt cậu là bộ sofa màu trắng tinh khôi, tiếp đó là toàn bộ vật dụng đều mang một màu trắng chủ đạo.
– Nhà của tụi anh trước đây đều màu trắng, nên cậu đã lấy màu trắng làm chủ đạo cho căn nhà này.
– Cậu đâu?- Quân hỏi Ken khi từ lúc về anh không hề thấy bóng dáng cậu và hai anh vệ sĩ.
– À quên đấy, cậu qua Mỹ có việc gấp rồi. Có lẽ mai hai ta phải đi làm không công.- Ken ảo não trả lời, cậu thật biết trốn việc và hành xác các cháu.
– Vậy em?- Nó nhíu mày hỏi, như vậy mai hai anh sẽ không đi học, còn nó…
– Mai em đi học một mình nhé, anh sẽ đưa đi.- Ken hối lỗi trả lời, anh muốn đi học cùng nó hơn là đi lao động công ích cho cậu.
Nó không nói gì nữa. Thấy không khí hơi trầm, Băng Nhi giải vây:
– Chúng ta ăn được chưa? Em… đói.
– Nào, nhập tiệc thôi. – Ken hào hứng hô lên, mở màn cho một trận đập phá có tổ chức.
Ngoài trời kia, những ngôi sao vẫn sáng, như muốn nói rằng, họ vẫn luôn dõi theo và soi sáng cho người thân của họ. Nắng đã tắt, màn đêm buông xuống.
Chương 9: Băng- Không Chỉ Là Cái Tên
Một ngày mới với không khí trong lành, tươi đẹp. Nhưng có vẻ tâm trạng của một số người thì không tươi đẹp chút nào.
– Sao cậu có thể ác độc như vậy chứ?- Ken khổ sở ôm một chồng sổ sách, giấy tờ của công ty bước vào xe.
– Có lẽ đã được tích lũy từ tháng trước.- Nó lên tiếng giải đáp, một phần an ủi hai người anh yêu quý đã thay mình chịu trận.
– Em đến trường nhớ ăn sáng đó.- Quân nhắc nhở nó khi đã được an tọa trên xe. Nó chỉ mỉm cười gật đầu với anh.
– Nếu gặp trường hợp như vụ ở căng-tin thì gọi anh.- Ken nói xong còn nháy mắt với nó nữa. Định chọc nó trước khi đi làm sao?
—
– Bye anh- Nó ngó vào xe chào hai người rồi ung dung bước vào trường.
Phía gara của trường có khoảng bốn cô gái đang đứng, một cô gái tóc nhuộm hơi đỏ chỉ về phía nó với giọng bực tức:
– Chị hai, là nó đó.
Người con gái với mái tóc đỏ rực tự nhiên được gọi là chịhai khẽ nheo mắt nhìn nó.
Thấy người chị hai không nói gì, cô gái bên cạnh tiếp lời cho người bạn:
– Mấy hôm chị nghỉ thì cô ta chuyển đến, còn đi cùng với hai anh rất đẹp trai. Tiếc thay một người lại ngồi xe lăn.- Nói xong cô gái lắc đầu tiếc nuối.
– Cô ta mới đến mà đã đi cùng với anh Wind, cả Tuấn đẹp trai cũng cười nói với cô ta nữa.- Người con gái còn lại khẽ đưa tay uốn vào lọn tóc soăn ánh đỏ.
Người Chị hai nhếch đôi môi đỏ mọng:
– Đi, tao muốn xem nó là ai.
Vừa vào trường đã đây sự chú ý đến vậy sao?
—
Đang đi thì có người chặn đường nó. Oa… là một cô gái xinh đẹp nha, nổi bật nhất là mái tóc đỏ rực tự nhiên,
nhưng liệu có hiền lành? Cùng một màu tóc? Nó nhíu mày khi đi cùng cô ta là cả ba người nữa đều có tóc màu đỏ. Nhuộm tập thể?
– Nhìn gì?- Cô gái tóc hơi đỏ hếch mặt hỏi nó.
Nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




