watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5216 Lượt

lại nhíu mày, đâu ra cái thẻ loại chặn đường người ta chỉ hỏi câu Nhìn gì lãng xẹt vậy?
– Tên gì?- Cô gái đứng giữa với mái tóc đỏ rực- Kiều Linh nhếch đôi môi xinh đẹp hỏi nó.
Nó phớt lờ cô ta, không quan tâm nữa mà toan đi thẳng, nó chẳng rảnh hơi chơi với những con người não phẳng này. Chuẩn bị quay đi thì tay nó bị giữ bởi một bàn tay khác. Nó nhíu mà quay lại. Giật mạnh tay và phủi phủi như vừa bị thứ gì đó giơ bẩn chạm vào. Mấy người này lại muốn kiếm chuyện chăng?
– Mày…- Cô ta giận tím mặt, người con gái này quá coi thường họ.
– Thôi.- Kiều Linh ra hiệu cho cô em mình, rồi hướng nó nói- Tôi chỉ muốn chơi cùng cô một trò chơi.
Nó nhíu mày thứ 'n' lần, những con người này có vấn đề à? Được thôi, hai anh không có ở đây, nó cũng đang chán, muốn kiếm gì đó chơi
– Là sao?- Đôi môi xinh đẹp của nó khẽ nhếch, phát ra thứ thanh âm trong trẻo trầm bổng mà mê người.
Bốn người bất chợt ngơ người, đâu ra con người có tiếng nói mê hoặc đến vậy. Kiều Linh giật mình, cô ta đã quá coi thường người con gái trước mặt này sao? Nhìn xuống bảng tên của nó, cô cố tỏ ra bình tĩnh nói:
– Hà Thiên Băng sao? Đi chứ?
Nó nhún vai thờ ơ. Cô ta cùng bộ ba tóc đỏ kia đi trước, nó nhàn nhã khoác ba lô đi cùng. Cảm thấy cũng thú vị đấy chứ.

''Hồ bơi sao?'' Nó nhíu mày khi thấy nơi mình đến là hò tập bơi của trường. Có vẻ như hôm nay không lớp nào có giờ tập.
– Sao, thấy hợp với cái tên của cô chứ? Băng?- Kiều Linh lên tiếng khiêu khích, cô ta cảm thấy ghét người con gái này. Từ cái dáng vẻ cao ngạo, bí ẩn với chiếc mũ lưỡi trai có gắn đá màu đen, tới cái sự lạnh lùng, quyến rũ trong lời nói của nó. Cô thật muốn xem đằng sau chiếc mũ ấy là con người như thế nào?
– Ice- Nó cất giọng nhẹ tênh, nhưng đủ khiến cho người nghe hiểu lần này mang đầy ý ra lệnh.
– Được, tôi chỉ muốn nhắc cô, hãy tránh xa Wind ra.- Kiều Linh nói bằng giọng kiềm chế nhất, cô thực không đủ tự tin và niềm kiêu ngạo vốn có của bản thân khi đứng trước nó.
– Why? Anh ta là của cô?- Nó nghiêng đầu hỏi lại, trong lòng không tránh khỏi nụ cười lạnh. Rốt cuộc cũng lại vì một nhân vật nam chính đẹp trai trong một cuốn tiểu thuyết nào đó, nhân vật nữ chính bị những vai phản diện đánh ghen bằng cách đe dọa, hãm hại, dùng bạo lực? Vậy hóa ra nó hân hạnh được đóng nữ chính? Cô ta có phải đọc nhiều tiểu thuyết quá chăng?
– Cô… hừ… rất ngạo mạn. Tôi sẽ cho cô biết… coi như là cảnh cáo.- Nói rồi Kiều Linh vươn tay đẩy nó xuống hồ. Vì đang đứng ngay mép hồ nên nó nhanh chóng bị ngã xuống. Nhưng với khả năng của mình nó đã kịp thời kéo cô ta xuống chơi với mình.
Bụp… Bụp…
Hai tiếng rơi liên tiếp vang lên, ba người kia trên bờ chỉ biết trân trân nhìn 'chị hai' của mình và nó ngã xuống nước.
Do vướng tay của Kiều Linh nên chiếc mũ lưỡi trai của nó đã bị rơi. Lộ ra trước mắt họ là người con gái với ngũ quan vô cùng xinh đẹp. Đặc biệt là đôi mắt cafe sữa kia như muốn hút sâu người nhìn vào nó. Thực rất mê người.
– Vui chứ?- Kiều Linh còn đang ngạc nhiên bởi vẻ đẹp của nó, cô giật mình định đứng lên thì bị nó kéo xuống trở lại.- Chẳng phải cô muốn chơi với tôi sao?
– Tôi…- Kiều Linh á khẩu, quả thực người con gái này không hề đơn giản, cô hướng mắt lên ba con người kia- Còn không kéo tôi lên.
Ba người trên bờ hết nhìn Kiều Linh rồi lại nhìn nó, cuối cùng là cúi đầu.
Nó cười lạnh, những con người này, chỉ đến thế thôi sao?
– Lần sau… – Đừng – làm – phiền – tôi bởi những suy nghĩ nông cạn của các người.- Nó nói xong thì buông tay cho Kiều Linh lên bờ. Bốn người quay lại nhìn nó rồi bực tức quay đi, nhưng trong lòng không dấu nổi nét sợ hãi. Nó- thực không đơn giản.
Nó đưa mắt nhìn những con người kia rồi với lấy thành bờ để lên. Ngồi trên bờ, hai chân vẫn thả tự do dưới nước, nó có thể cả nhận được cái lạnh từ cơ thể mình do bị ướt hết trong cái trời không phải là mùa hè này. Trời sắp chuyển đông, những cơn gió thỉnh thoảng hòa vào nơi đây khiến đôi vai bé nhỏ cũng theo thế mà thỉnh thoảng khẽ run lên. Tự nhiên cái tính lười học trỗi dậy, nó cứ ngồi im lặng như thế, chẳng làm gì, chẳng màng đến xung quanh, và cũng chẳng biết đôi chân đã tê cứng và lạnh cóng tự bao giờ.

Những cơn gió lạnh tạt ngang xé tan sự yên tĩnh của sân thượng vắng người, vô tình chạm vào người con trai với gương mặt hoàn mĩ đang dựa lưng vào lan can. Hắn đứng lặng người trên sân thượng, kệ cho những cơn gió kia mặc sức tạt vào mặt mình, kệ cho chiếc điện thoại trong túi đang reo như muốn sập nguồn. Hắn đứng đó. Phải, đứng im, một mình. Như muốn tách biệt với cuộc sống ồn ã, tấp nập dưới sân trường kia. Như muốn quay lưng với tất cả những con người đang chạy đua với thời gian, sự nghiệp và danh vọng. Đôi khi bản thân cảm thấy thật nhỏ bé với cuộc đời này, nó xa lạ, khác biệt với một người trầm lắng như hắn. Mọi người nói hắn lạnh lùng? không sai, cuộc sống này đã khiến hắn biết đề phòng, biết tách xa những người cần tránh. Mọi người nói hắn tàn nhẫn? đúng, những con người giả tạo dưới kia đã cho hắn thấy nhân nhượng với kẻ thù là giết chết chính mình. Hắn thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi, đơn giản chỉ muốn thả hồn cùng gió, vui đùa với nắng. Như chính cái tên của hắn vậy- Nhật Phong. Một cơn gió nhưng không lạnh lẽo như mọi người nghĩ, bởi trước nó còn có ánh mặt trời sưởi ấm. Hắn lạnh lùng, nhưng tấm lòng trânthật, biết quan tâm tới người khác. Hắn tàn nhẫn, nhưng chỉ đối với những kẻ muốn diệt trừ hắn. Nở một nụ cười lạnh, từ bao giờ hắn trở nên yếu đuối, đáng thương như thế này? Lắc đầu cho những suy tư, muộn phiền mang tính con gái ra khỏi đầu. Xoay người hướng bể bơi, có lẽ hắn cần cho bản thân tỉnh táo một chút. Dù là có hơi… điên vào cái thời tiết này.

Lặng người, đập vào mắt hắn là hình ảnh người con gái với mái tóc hạt dẻ đang tự do bay nhẹ trong gió lạnh. Đôi vai gầy cũng cư nhiên run theo từng đợt. Người con gái với thân hình thanh mảnh nhưng không hề yếu đuối, chỉ là mang trên mình sự cô độc, làm người khác muốn che trở, bảo vệ. Dù chỉ là sau lưng, nhưng hắn biết, người con gái đó là ai. Nhẹ bước về phía nó, hắn hơi ngạc nhiên, cứ tưởng mình hắn có ý nghĩ bơi vào trời này, ai ngờ nó còn 'điên' hơn mình. Nhíu mày với cái sở thích kì quái của người con gái này, ướt rồi cũng đâu cần để cảm luôn. Mà không thể nào là tự nguyện nhảy xuống được, bởi… chẳng ai dại để ướt cả hết người cùng quần áo. Bỏ chiếc áo khoác khỏi người, hắn thả trùm lên người nó rồi nhẹ nhàng ngồi giống với tư thế của nó.
Nó có hơi giật mình khi một vật thể lạ bay trúng đầu mình kèm theo đó là một mùi bạc hà thoảng qua, thanh mát mà dễ chịu. Nhưng rồi vẫn ngồi im, bởi đôi chân đã tê cứng, người cũng đang lạnh, nó chẳng muốn quan tâm nữa. Khép hờ đôi mắt cafe sữa to tròn, cảm nhận hương thanh bạc hà thoảng qua. Nó bỗng thấy bình yên hẳn. Hắn đưa tay khoác lại chiếc áo cho nó:
– Nóng sao?- Kèm theo câu hỏi là

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT