|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
– Đi chứ?
– Tất nhiên, nên chuẩn bị một món quà đặc biệt.- Quân có dụng ý nhắc lại, anh muốn tặng cô nàng tiểu thư này, một món quà… Sẽ rất thú vị.- Cậu có điện về không?
– Không, cũng chẳng biết có việc gì. Ôi muốn đi học với nhóc con quá…
Quân khẽ cười trước sự lanh chanh này, anh muốn, người bạn này của mình được vui vẻ như chính cái tính cách cậu ấy hay biểu hiện.
– Quân này, tớ rất vui, khi quen được mọi người- Ken bỗng nhiên đổi cách xưng hô và quay qua nhìn Quân bằng ánh mắt đắm đuối rất dễ khiến mọi người hiểu nhầm về giới tính của anh.
– Tớ…?
– Sao?
-… Sến từ bao giờ vậy?
– Hừ… sang VN thì phải theo VN chứ, mà nghe mấy nhóc gọi tớ- cậu thấy thân mật đó chứ? Chúng mình cũng xưng tớ- cậu cho thân mật đi…- Vừa nói Ken vừa nhìn anh chớp chớp nhẹ đôi mắt nai… thật khiến anh… muốn đấm quá.
– Vào nhà.
Ken phá lên cười rồi huýt sáo đẩy xe cho Quân, anh yêu những người bạn này, những người đã giúp anh vượt qua kho khăn, và họ sẽ sát cánh cùng anh trong cuộc sống này. Cho dù có khó khăn, thử thách, cạm bẫy, anh cũng sẽ cùng họ vượt qua. Và anh tin thế.
Màn đêm bao chùm toàn bộ nơi đây, nhưng vẫn chẳng thể lấp đi thứ ánh sáng lấp lánh diệu kì kia.
Trời đêm. Một mảng đen đặc. Nhưng nơi đây, vẫn rất nhiều sao.
Chương 13
Ánh nắng nhẹ yếu ớt của ngày đông khẽ xuyên qua các tán lá trong vườn xanh, những cây xanh chẳng hề bị mất đi lá vì cái giá lạnh của đông hay sự vô tình của gió. Lá vẫn tồn lại, vẫn bên cây như một người bạn, bởi dĩ nhiên, lá là của cây.
Những dòng người qua lại thưa thớt trên đường, những chiếc ô tô thì đóng hết kính, chỉ còn là một màu đen không rõ. Những người trên xe máy cũng trang bị cho mình những chiếc áo ấm to xụ, hay chiếc khẩu trang, chiếc kính luôn bên mình khi đi đường. Tất cả, nhưng đang muốn tách biệt với cuộc sống, với con người họ chung sống. Họ vội vã, hối hả trên dòng đời riêng của chính bản thân mình. Khi giật mình quay lại, tất cả chỉ còn là một vệt quá khứ mờ nhạt.
Nó bước xuống nhà với đôi chân nặng trĩu, hơi mệt thì phải. Mà cũng tại nó hôm qua ốm còn cốđi học, để hôm nay được nghỉ thì lại uể oải thế này đây.
– Dậy rồi sao nhóc?- Ken khẽ kéo chiếc ghế bên cạnh, đẩy cốc sữa còn nóng cho nó.
Quân dời mắt khỏi laptop, anh khẽ cười với nó như một lời chào buổi sáng.
Nó hơi nhíu mày:
– Hôm nay ngày nghỉ.
– Anh làm nốt, mai đi học với em.- Quân cười nhẹ, đáp lại nó.
Nó gật đầu rồi chú tâm vào cốc sữa, cũng vui vì mai có người đi học cùng.
– Nhóc con, tối có muốn đi chơi không?
– ???
– Tiệc của Trần Thị.
– Chi Dân.- Hơi buột miệng, nó đột nhiên nghĩ đến câu trả lời của Nhi hôm qua với Tuấn.
– Em quan tâm ca sĩ VN từ khi nào vậy?- Ken ngu ngơ hỏi lại, còn Quân, anh có hơi buồn cười với cái đáp án của nó, đang nói chuyện mà đốp Chi Dân? là sao?
– Băng Nhi.
– Em nói rõ cái coi, sao tự nhiên cái lại có cả Nhi lợn ở đây?
Khuôn mặt của nó có biểu cảm hơi ngộ ngộ khi nghĩ đến chuyện này.
*Hôm qua*
Nó đang ngồi chú tâm vào cuốn sáng trên bàn, tự nhiên Nhi ở đâu đó chui tọt xuống chỗ nó ngồi. Tuấn ở bàn trên cũng xuống bắt chuyện với nhi, hay nói chuẩn hơn là nhờ vả.
– Nhi yêu quý ơi, Nhi yêu quý à….
– Có… chuyện gì? Ông… đừng dùng cái giọng này… nhé…
– Tối mai cậu có rảnh không?- Tuấn chớp chớp đôi mắt, khiến đối phương có hơi… xiêu lòng.
– R…rảnh.
– Cậu đi cùng mình đến một nơi được không? Nhờ vả đó.
– Nơi nào? Làm gì?
– Thật ra… thật ra…
Nghe Tuấn nói mà nguời ngồi bên cạnh như nó cũng thấy sốt ruột.
– Sao?- Nhi nhướng mày hỏi lại. tên này sao hôm nay lại trở nên e thẹn đến như vậy?
– Hôm nay, mình phải đến một bữa tiệc.- Thấy Nhi gật đầu coi như đã nghe, Tuấn tiếp- Mà ba mình bắt, phải dẫn theo… bạn gái…
Phụt…
Một biểu hiện không được văn minh cho lắm, Tuấn đã hưởng đủ mưa xuân của cô bạn thân yêu.
– NHI…
– Bẩn.
Tuấn và nó cùng đồng thanh, một mang theo sự tức giận, còn một mang sự kiềm chế tối đa, nén để không cười thành tiếng. Tất nhiên, ai cũng biết người tức là ai rồi, còn cái người nín cười thì đang giả vời nhàn nhã đọc sáng nhưng đôi tai vẫn hóng hớt chuyện vui của hàng xóm.
– Hì… sorry bạn yêu, nhưng việc bạn gái cậu thì iên quan gì đến tớ?
– Mình… muốn cậu giả làm bạn gái đến dự tiệc.
– Chi Dân.- Nhi trở mặt ngay với cậu bạn, còn Tuấn thì đang lơ ngơ, đang yên… Chi Dân.
– Là sao?
– Sao tối mới có.
Nó chen ngang: – Chi Dân?
– Là bài Không quan tâm của Chi Dân đó Băng yêu quý.- Nhi phá lên cười và có hơi tự hào khi hai người mà cô cho là thông minh này lại có lúc bị Nhi mũm mĩm này bẫy.
Cố bỏ qua vố vừa rồi, Tuấn quay lại trò năn nỉ:
– Đi mà Nhi ơi… Nhi à…
– No… no…
– Go…
– No…
– Go
– No
– Stop
Nó cắt đứt đoạn tranh đấu rồi nhìn hai người với ánh mắt lạnh lùng…
Im re…
Nhi cúi xuống xem nó đang đọc gì, vô tình nó lật ra một bức ảnh, khá cũ. Trong ảnh là hai đứa trẻ một trai một gái và một người con trai.
– Là cậu và anh Quân hồi nhỏ phải không, ôi đáng yêu quá, hihi. Ớ, còn ai đây Băng?
Nhi chỉ vào người con trai với ngũ quan tuyệt đẹp mang nhiều nét trưởng thành, khoảng hơn hai mươi tuổi đứng cạnh nó và anh Quân.
– Cậu.
Giờ thi cô đã hiểu, gia đình nó…
Đẹp theo gen
*Hiện tại*
– Thì ra là em học lại.- Ken cảm thán rồi nhìn nó với ánh mắt khinh thường.
– Anh…
Quân hình như đã nghĩ ra lí do để dụ dỗ nó đi.
– Băng, em không đi sao?
– Không.
– Là tiệc đó.
– …
– Có đồ ăn.
-…
– Theo như vừa rồi thì Tuấn cũng đi, vậy là có bạn?- Ken cũng bon chen vào mong sao rủ được nó đi.
– …
– Mũm mĩm nhà mình rất thích đi ăn miễn phí.
– Cả…
– Stop. 7h. Anh gọi mọi người.- Nó lạnh lùng quay lên phòng, để lại cái nháy mắt thành công của hai người dưới nhà.
—
Người con gái nhẹ bước những bước chân nhẹ nhàng xuống tầng, nền gạch trắng cùng màu với tất cả nội thất trong nhà, tôn lên sự trang khọng, thanh khiết cho tất cả mọi thứ, và cả con người nơi đây.
Nó nhíu mày khi trong nhà không có ai.
Hai anh?
Tụi anh có chút việc, 6h30 sẽ về đón em.
Thương em nhất
Hai anh siêu đẹp trai!
Nhó phì cười, người có độ tự sướng đạt lever max như thế này chỉ có thể là Ken mà thôi.
Gửi cho anh Quân một tin nhắn, nó lại quay trở lại phòng.
Em đi trước, không cần quay về đón
Nó suy nghĩ, với tinh thần là bị uy hiếp phải đi, đôi mắt to tròn tinh quái nhìn về phía tủ quần áo.
—
Ting… Hắn với lấy chiếc điện thoại, là tin nhắn của Tuấn:
Tí đi trước đi nhé, không cần đợi tớ, tớ đón Nhi lợn
Nhíu mày, rồi nhanh chóng nhớ ra là cả hai người họ đều bị bắt đi dự bữa tiệc quái gở nào đó, hắn thực không quan tâm, nhưng ông ta đã trót nhắc tới một người, hắn miễn cưỡng đứng dậy.
Mở tủ quần áo, ánh nhìn của hắn chạm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




