|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
phải bộ quần áo màu đen do tự tay người con gái ấy lựa chọn cho, đôi môi mỏng không tự chủ nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp.
. 6h30 chiều:
– Con ăn mặc kiểu gì vậy?- Người đàn ông và một người phụ nữ tầm hơn 30 tuổi đang ngồi trên chiếc sofa sang trọng. Ba hắn hơi bất ngờ xen lẫn tức giận
khi thấy hắn mặc nguyên một cây đen khá là bụi để đến dự tiệc. Thật khiến ông nổi giận mà?
– Có sao?- Hắn ngồi vào chiếc ghế đối diện khi vừa bước xuống, khuôn mặt vẫn bình thản như lời nói của ông không hề ảnh hưởng gì tới hắn.
– Con thay ngay bộ khác cho ta.
– Đi hay ở?- Hắn nhướng mày hỏi ông.
Hàn Minh cứng họng, thực không thể nói được người con trai ngang ngược này, ông đứng dậy và đi, theo sau là người phụ ngữ ngoài 30 ấy- người vợ thứ hai của ông.
Hắn cũng đứng dậy và đi khỏi nhà ngay sau đó, nhưng tất nhiên, hắn không có thói quen đến sớm để đợi.
—
Trời càng về đông, mặt trời càng hiếm thấy, và cũng nhanh đi mất, để lại những vệt sáng mờ nhạt trên con đường chiều tối. Thành phố đã lên đèn, chiếu ánh sáng vàng nhạt xuống con đường thẳng sạch.
Chiếc bóng của một người con gái đổ dài trên đoạn đường ấy, tạo nên nét cô độc mà vẫn kiên cường một mình. Bộ quần áo màu đen mang nhiều nét bụi bặm khiến cô gái vừa cá tính, vừa có chút gì đó… côn đồ.
Nó bước nhẹ trên đường, thả hồn vào những ánh đèn khiến nó chẳng biết hiện tại mình đang đi đâu. Nó hơi giật mình, hình như, nó cần đến bữa tiệc gì đó, nhưng lại không biết… địa chỉ.
– Này em, đi đâu mà một mình vậy?- Một tốp thanh niên khoảng 4-5 người vây quanh nó, buông lời trêu ghẹo mà nó đã được gặp không ít.
Nhìn lại mình, nóthấy cũng… ngầu, sao họ không nghĩ nó là… xã hội đen?
– Ấy, sao lại đội mũ kín thế này, trời không nắng đâu em.
– Thôi, chúng mày đừng trêu nữa… em ngại. Chỗ này cũng vắng nhỉ?
Sau câu nói đó là một tràng cười theo nó nhận xét là- cực kì đểu.
Nó vẫn bước những bước chân bình thản, nhưng những tiếng kêu này… chói tai.
– Này, đừng kiêu thế chứ?
Một người trong nhóm đó tiến lại gần nó hơn, bàn tay đang đưa lên, định gỡ mũ của nó xuống sao?
Huỵch…
Chiếc giày converse màu đen nhẹ nhàng chạm xuống nền đất lạnh, người con trai tiếp thẳng xuống đường, lực đá là 5/10. Nó hơi tiếc khi phải phí sức đến như vậy.
– Mày…- Những người còn lại khinh hãi nhìn nó với hành động bạo lực vừa rồi, tất cả chỉ diễn ra trong 5s, vừa tức giận xen thú vị.
– Còn làm gì nữa, đánh nó đi, chẳng lẽ chúng mày sợ?- Người con trai bị nó đạp cho nằm dưới đất đó ngửa cổ nói với lên, khiêu khích những người còn lại.
– Hừ, là cô em gây sự trước thôi, anh thật không muốn ra tay với phụ nữ.
Dứt lời, chúng nhìn nhau rồi tiến về phía nó.
Bíp…
Tiếng còi và đèn ô tô khiến họ chói mắt, tất cả hơi giãn ra và kinh hoàng trước chiếc ô tô đen tuyền đỗ trước mặt với tiếng phanh rất gấp, chính tỏ chiếc xe phóng quá nhanh.
Nó đưa ánh mắt thích thú nhìn chiếc ô tô trước mặt và người con trai đang bước xuống. Một cây đen toàn tập, mái tóc nâu đỏ khẽ bay nhẹ trong gió lạnh, thân ảnh hoàn mĩ này khiến những người nơi đây có phần kinh hãi, bởi hắn toát ra thứ khí lạnh áp bước người đối diện. Một tên hơi khó chịu hỏi hắn:
– Gì đây?
Hắn chẳng thèm để ý, tiến đến gần nó và kéo nó lại xe mình. Những người có ý lại lại thì bị thụt lại trong ánh nhìn của hắn. Hai người yên vị trên xe thì chiếc xe lướt nhanh đi, còn lại chỉ là làn khói mờ ảo trong tối muộn.
Nó tụt hứng, đang hi vọng có một màn anh hùng cứu mĩ nhân hoành tráng thì?
Thấy được vẻ mặt đó, hắn có hơi hoảng, người con gái này, rất thích bạo lực thì phải, chắc sau này hắn phải cẩn thận, nếu không muốn nếm thử.
– Sao lại ở đây?
Nó ngớ người, tự nhiên hắn xuất hiện, lôi nó lên xe rồi phóng luôn, người hỏi phải là nó chứ? Đi bộ khá lâu, nó hơi mệt:
– Lạc.
– Muốn đi đâu.
– Không biết.
– Đặc điểm?
– Ăn miễn phí.
Hắn phì cười làm nó có hơi ngơ trước nụ cười đó, hắn… dễ cười vậy sao?
Thu lại nụ cười, nhưng trong lòng hắn thấy rất thoải mái, đúng là nó rất dễ thương mà. Hắn đã đoán được nó cần đi dự tiệc. Có ai đi dự tiệc nhưng lại coi đó là nơi ăn miễn phí không trời. Ngay cả địa chỉ cũng không biết để rồi đi lang thang thế này, nếu không gặp hắn thì sao đây?
Hắn hơi tự hào khi nghĩ mình một lần nhưng lại cứu nó hai việc.
– Tôi đưa em đến đó.
– Biết sao?
Hắn hơi nghiêng đầu:- Tôi cũng đi ăn miễn phí.
Đâu đó có một người muốn đập đầu vào xe.
Chương 14
Nhà hàng Trần Thị.
Một trong những nhà hàng của công ty Trần Thị, là nơi nằm trên đường của trung tâm thành phố, thường xuyên tổ chức các bữa tiệc lớn.
Chiếc cửa kính khẽ xoay theo chiều khi có người bước vào. Bên trong là một không gian vô cùng sang trọng và xa hoa.
Ánh sáng rực rỡ được chiếu rọi từ những chiếc đèn chùm lớn trên trần. Tất cả bàn ghế, vật dùng của nhà hàng đều là hàng cao cấp, được bài trí hài hòa, cân đối. Chiếc thảm đỏ cùng màu với tấm trải bàn nhỏ nhắn tôn lên màu chủ đạo cho nhà hàng.
Một dãy bàn dài được xếp rất nhiều đồ ăn và rượu một cách khoa học, đẹp mắt.
Hướng lên phía đại sảnh của nhà hàng, một màn hình lớn với dòng chữ:
Chúc mừng sinh nhật- Trần Kiều Linh.
Khách đã đến khá đông.
.7h00
Hai chiếc siêu xe cùng một lúc dừng lại trước cửa nhà hàng, thu hút sự chú ý của khách mời trong đây. Ba người bước xuống, người con trai với mái tóc bạch kim nổi bật vòng ra sau và đẩy chiếc xe lăn xuống, bốn người với diện mạo thu hút tất cả mọi người. Không để mọi người bàn tán lâu, nhân viên nhanh chóng đến nhận khóa xe để họ vào.
Bước vào trong, bốn người tiến đến một bàn trống.
– Băng đâu anh?- Nhi thắc mắc nhìn anh, nếu không phải anh điện bảo nó cũng đi thì cô đã không đồng ý làm bạn gái của cái tên giả tri thức bên cạnh rồi. Nhưng giờ lại không thấy nó là sao?
– Không có.- Ken không vội trả lời Nhi mà quan sát một lượt rồi quay qua nói với Quân, hai người cũng thắc mắc sao vẫn chưa thấy bóng dáng nó. Hay nó… bùng rồi?
XIN HOAN NGHÊNH TẤT CẢ QUÝ VỊ ĐÃ ĐẾN DỰ BUỔI TIỆC NGÀY HÔM NAY
Tiếng MC vừa dứt thì lập tức thu hút được tất cả sự chú ý của mọi người, anh chàng tiếp tục giới thiệu vài điều.
Và sau đây là nhân vật chính của chúng ta ngày hôm nay, cô Trần Kiều Linh
Sau tiếng nói là một tràng vỗ tay nồng nhiệt.
Người con gái được gọi là nhân vật chính từ trong tấm màn đỏ bước ra. Mặc một bộ váy bó sát màu đỏ, tôn lên những đường cong của cơ thể, cộng với khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm kĩ lưỡng, mái tóc đỏ rực tự nhiên khiến Kiều Linh trở nên nổi bật. Cô tự tin bước lên trên bục đứng trước mọi người có mặt ở đây. Nhưng chưa kịp phát biểu thì…
Kíttt…..
Một tiếng phanh lớn trước cổng nhà hàng, không thu hút hết mọi người nhưng nhân vật chính đứng đối diện với cửa thì hơi ngạc nhiên nhìn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




