|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
chuyện với anh. Anh và Ken thấy nó dỗi vậy lại cảm thấy vui vui, bật cười trước sự trẻ con của nó. Ít nhất là nó vẫn còn có cảm xúc – với hai người.
Chọn cho mình một bàn ăn được cho là vắng nhất, không nói gì nó tự động đi lấy đồ ăn, để lại hai ông anh ngồi bụng miệng cười, không ngờ nó lại trẻ con đến vậy.
Nó quay lại thì thấy hai tên ngang nhăn răng cười với nó như kiểu muốn… ăn đấm quá, nó chưa kịp để đồ ăn xuống thì…
Ụp… nguyên cái hộp cơm và thức ăn đầy dầu mỡ hạ cánh xuống… đầu nó. Cái này là cố ý nè… Cả trường sửng sốt, cô bạn kia có vẻ đắc ý nhưng vẫn giả vờ ríu rít xin lỗi nó. Ken định xử lí cô bạn to gan này thì nó đã ra hiệu để nó, anh và Quân đành im lặng cho nó… tự xử.
– Xin lỗi… mình xơ ý quá, làm BẨN hết bạn rồi, ôi……- Cố nhấn mạnh từ bẩn, cô ta định biến nó thành trò cười cho cả trường ư? Nhầm rồi…
– Không sao- Nó cất tiếng. giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng, không trầm không bổng làm cô ta phải giật mình, ngập ngừng một lát rồi nó tiếp- Tôi cũng không cố ý…
Cô bạn chưa hiểu gì thì đã lãnh đủ một hộp cơm, nhưng có vẻ thảm hại hơn là dính hết vào tóc, còn nó thì đội mũ, nhẹ hơn rất nhiều. Cả trường được phen cười rầm rộ, cô ta tức muốn hộc máu, định làm nhục nó ai ngờ chính mình bị nó chơi. Không dám hó hé gì, cô ta chuồn thẳng, ở thêm đây để cả trường cười cho thủng mặt à. Cô ta đi thì trường cũng tản ra ăn uống. Còn lại nó và hai anh. Và cả ánh mắt thích thú của con người đứng trên sân thượng quan sát nãy giờ. Ken và Quân vẫn đang nhìn nó với ánh mắt đầy cảm phục.
– Em đi thay đồ- Nó nói, nhưng trước khi đi còn tặng cho hai người cái lườm cháy áo rồi mới đi. Hai người lại được ngồi cười trước cái vẻ giận dỗi mang tính trẻ con của nó. Dù lạnh lùng, thờ ơ với mọi người xung quanh nhưng nó rất quan tâm hai anh và cậu. Vẫn còn thời gian, Ken đi lấy hai suất cơm khác. Đúng là người đẹp luôn được ưu tiên, gọi cái được liền.
*
Nó phải thay cái áo khác, phần đuôi tóc có dính chút dầu mỡ, khó chịu thật. Lấy áo thể dục thay tạm vậy. Har, trường của cậu có khác, nhà wc mà cũng có dầu gội sao? Tiện thể nó gội phần đuôi tóc luôn. Xong xuôi… nhưng tóc còn ướt, cúp tiết thôi. Nghĩ rồi nó nhắn tin cho Ken.
Đang ngồi ăn thì Ken có tin nhắn, là nó. Anh đọc xong tin nhắn thì đưa cho Quân. Thấy tin nhắn là của nó, Quân cười nhẹ, nhưng đọc rồi thì nụ cười trên môi anh tắt ngấm:
Em nghỉ tiết này, trông anh Quân.
Trông???, nó nghĩ gì vậy? Anh là anh trai nó hay đứa trẻ lên ba khi mẹ đi vắng vậy? Đưa mắt nhìn người bên cạnh mong đợi một câu trả lời, nhưng đáp lại anh là cái nhún vai tỏ vẻ mình vô tội của Ken, lại còn cái nụ cười rõ đểu ấy nữa chứ. Thở hắt ra, anh hất mặt về khu lớp học, Ken hiểu ý nên đứng đậy đẩy xe anh về lớp, trên môi còn vương nụ cười thích thú. Học sinh trong trường thì được phen chiêm nghưỡng hai cool boy đang… cười, họ dõi mắt đến khi hai người khuất bóng.
Reng… chuông vào lớp, nó đi chán chê rồi quyết định lên sân thượng cho khô tóc vậy.
Những cơn gió se lạnh làm tóc nó hơi bay, đưa tay vuốt lại những lọn tóc không chịu yên phận, nó khẽ cười. Bây giờ không đội mũ nên cái người đứng phía bên cạnh – không ai khác ngoài hắn có thể thấy rõ được khuôn mặt nó, quả thật rất đẹp. Nếu có thể, hắn muốn khuôn mặt đó, nụ cười đó chỉ dành riêng cho mình. Nực cười? Hắn đang nghĩ gì thế này? Chẳng phải trước kia rất ghét con gái sao? Nhưng người con gái này lại thật đặc biệt, rất khác với cái lũ tiểu thư não phẳng và không một nếp nhăn kia. Người con gái này rất to gan, cái vụ trong căn tin cũng nói lên được một phần, còn bây giờ? thực sự rất đáng yêu. Phải giữ lại hình ảnh này mới được, rất hiếm. Nói là làm, hắn đưa chiếc điện thoại lên và…
Tách… Nó có chút giật mình, theo phản xạ quay sang phía bên cạnh thì thấy hắn- tên ngồi cùng bàn, cái tên mà được nó ngắm trong tiết đầu, tay hắn đang nghịch chiếc điện thoại, miệng còn nhếch lên thành một nụ cười theo nó nhận xét là cực kì đểu. Nó nhíu mày khó chịu, tên này ở đây mà nó không hề biết.Vậy bao cảm xúc vừa rồi bị hắn thấy hết còn gì, lại còn chụp ảnh nữa, mà nó ghét nhất là bị người ta thấu hiểu cảm xúc của mình. Hừ, thở hắt ra, nó toan quay người đi thì hắn lên tiếng:
– Rất dễ thương- Gì chứ, nó ghét nhất là câu đó, nó chỉ dành cho những người yếu đuối, và nó không muốn mình vậy cả. Quay sang nhìn hắn đang lắc lắc chiếc điện thoại, lại cười, sao nó ghét cái điệu cười này quá. Không chịu thua, nó chầm chậm tiến về phía hắn, đưa bàn tay thon dài của mình ngửa trước mặt hắn.
– Gì???- Hắn biết nó muốn gì nhưng vẫn muốn trêu nó. Người con gái này cơ hồ đã khiến hắn phải chú ý, vậy thì bản thân cũng không thể lơ được.
– Trả đây- Giọng nói nhẹ tênh vang lên, nhưng mang ý như ra lệnh của nó khiến hắn thầm than. Thật to gan, nó đang ra lệnh cho hắn sao? Người đầu tiên và cũng sẽ là cuối cùng. Hắn giả nhíu mày tỏ vẻ không hiểu.
– Điện thoại…
– Là của tôi.
– Ảnh…
– Là tôi chụp.
Gì chứ cái tên này, ngang còn hơn cả nó. Bực mình, nó đưa tay định lấy chiếc điện thoại trên tay hắn, hắn nhanh tay chụp lấy nó, nó đưa tay còn lại ra, hắn giơ tay lên cao, nó lại với nhưng…
Bịch… cả hai có một tư thế rất đẹp. Nó cầm điện thoại, hắn cầm tay nó, và… cả hai cùng ngã. Vấn đề là nó nằm cả lên hắn, đầu đập vào ngực hắn và con nghe cả nhịp tim của hắn nữa, đỏ mặt, tim đập nhanh. Sao vậy??? nó biết xấu hổ từ bao giờ vậy? còn trước mặt hắn nữa… ahhhsssss.
– Không định dậy???- Tiếng hắn vang lên, do cự li quá gần nên nó còn cảm nhận được hơi thở của hắn, lại đỏ mặt. Nó nhanh chóng đứng dậy, khuôn mặt trở lại như ban đầu. Hắn thấy vậy thì cười thầm, nó thực sự rất đáng yêu, chỉ là cố tỏ ra lạnh lùng, thờ ơ với hắn mà thôi. Nghĩ đến đây hắn lại muốn trêu nó. Đưa tay lên ý muốn nó kéo dậy, nó định bơ nhưng nghĩ sao lại cúi xuống chìa tay ra thì… bị hắn kéo ngược lại. Hình tượng xụp đổ, chiếc biện thoại bất ngờ buông ra, môi nó đang… chạm môi hắn. Trợn mắt nhìn cái tên biến thái này rồi nó nhanh chóng đứng dậy. Chỉ một lúc gặp hắn mà nó như là người khác vậy, ahsss. Bực bội, nó lườm hắn cháy áo, vẫn không thỏa đáng. Nó đá mạnh vào châm hắn rồi quay người đi xuống, vừa đi còn chút giận lên nền nhà nữa. Hắn nhìn mà muốn cười, thích thú đưa tay lên… chạm vào môi rồi lại… cười. Ai không biết lại tưởng hắn có vấn đề mất. Lúc đầu hắn chỉ định trêu nó ai ngờ lại có tình huống bất ngờ xảy ra, tuy chỉ là chạm môi thôi nhưng chính hắn lúc đó cũng cảm thấy hồi hộp. Nó, thật sự rất đặc biệt. Hắn cầm điện thoại lên rồi cũng bước xuống. Bỗng hôm nay thấy yêu đời hẳn.
Chương 4: Người Quen
Bây giờ đã vào tiết 4, nó chả biết đi đâu nữa, mới đến trường nên chưa biết đường, thôi thì làm học sinh chăm vậy. Nó bước trên khu hành lang về lớp, bất chợt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




