|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
xanh. Nó còn đang không hiểu gì thì đứa trẻ con lại mếu máo:
-Chú công an ơi là chị này nhờ cháu dùng pháo ném vào gần chỗ đông người lúc nãy để dọa họ. Chị ý bảo cháu là nhờ cả bạn cháu giúp chị ấy, chị bảo khi nào xong chị cho kẹo, nhưng mà cháu đã được cái nào đâu.
Nghe tới đây thì nó tái mặt, nó toàn thông minh những thứ ở đâu thế này, đúng là hồ đồ rồi, phen này hợp đồng chưa kí được thì đã đi tù mọt gông vì tội dụ dỗ trẻ em chơi pháo rồi. Anh công an nhìn nó tặc lưỡi:
-Người lớn gì mà lại dạy hư trẻ con, chị không biết chỗ này gần trụ sở công an phường à?
Nghĩ được gì nữa đây, từ thuở cha sinh mẹ đẻ nó được giáo dục tốt, trở thành công dân trách nhiệm, vậy mà nhờ cái “phúc” giúp đỡ tên Thiên Hựu kia mà nó sắp trở thành người vi phạm pháp luật rồi. Nó nhìn sang anh Minh, anh gửi lại cho nó cái ánh mắt lo ngại, như thể giúp nó khẳng định lần này nó gặp rắc rối rồi.
Anh công an ho khan, rồi bảo:
-Mời chị theo chúng tôi về trụ sở làm việc- đồng thời anh cũng quay sang thằng nhóc kia- cháu cũng đi cùng luôn, tiện thể chỉ cho chú cháu đã mua pháo nổ ở đâu.
Thằng nhóc khóc òa lên:
-Chú ơi cháu không phạm tội đâu mà, chỉ tại chị ấy thôi mà, chị ấy xui cháu mà, cháu mà bị lên công an phường thì sẽ trở thành người xấu, bạn bè sẽ không chơi với cháu nữa đâu huhu…
Nó tái mặt, gì mà nó xui dại, ừ thì nó công nhận nó có một chút lỗi, nhưng chính thằng nhóc mua pháo trước mà, đáng tiếc là bị nó bắt gặp nên nó dọa sẽ báo công an, nó bảo thằng bé giúp, xong việc nó sẽ tặng kẹo. Nó chỉ là chất xúc tác thôi, còn thằng bé đó đã có ý định dùng pháo trước rồi cơ mà. Trẻ con gì mà điêu, nó gắt:
-Này nhóc, rõ ràng em là người mua pháo bị chị bắt gặp cơ mà, dù có chị hay không thì em vẫn dùng nó, trẻ con nói dối không tốt đâu.
Thằng bé gào to hơn:
-Oa oa, tại chị, tất cả tại chị, nếu chị không nhờ em thì có phải em sẽ chơi ở chỗ khác, lúc ấy làm gì có ai bắt được đâu oa oa……
Sốc! Nó đang định gân cổ cãi tiếp, nhưng nhận ra ánh mắt của mọi người nhìn nó như muốn nói nó cậy lớn bắt nạt bé ấy, thế là thôi nó im tịt.
Anh công an cúi xuống dỗ dành:
-Không chú không phạt cháu đâu, chỉ có chị kia bị phạt thôi, cháu chỉ đi về cùng chú làm nhân chứng thôi- nói rồi quay ra nói- mời chị đi theo tôi.
Nó cuống lắm, lại sợ khi nghĩ đến cái viễn cảnh ở trong tù( dù chưa đến mức ấy nhưng do sợ hãi quá đây mà), ngày 2 bữa cơm rau thì nó không chịu được. Nó quay sang nhìn Thiên HỰu cầu cứu, anh ta là người giàu, có danh tiếng, thể nào anh ta cũng lo được, dù sao thì nó cũng đã giúp anh ta thoát nạn cơ mà. Thiên Hựu cười mỉm ghé tai nó thì thầm:
-Yên tâm, tốn vài triệu tiền phạt thôi, không bị bỏ tù đâu.
Nói rồi anh ta quay sang anh cảnh sát, bắt tay hắn ta rồi nói:
-Chào đồng chí cảnh sát, tôi sẽ phối hợp để giúp đỡ. Bay giờ tôi giao cô gái này cho đồng chí. Tôi có việc đi trước.
Thế rồi anh ta cất bước vào xe, không quên dành tặng cho nó cái nụ cười như con đười ươi. Không ai giúp được nó bây giờ, ngay cả anh Minh cũng bất lực chỉ biết đi theo sau giám đốc. Anh công an giục nó, thôi thì đến đâu thì đến, đúng là ngày xui xẻo.
Chương 13
-Làm cái gì không làm lại đi làm cái chuyện mất mặt này, có phải thấy ngày bé anh không cho m chơi nên giờ ghen tỵ tới mức rủ rê trẻ con chơi trò này?- Một giọng đàn ông lên tiếng
-Em mệt lắm rồi anh đừng hỏi có được không, cứ coi như em xui xẻo đi- Linh HƯơng uể oải đáp
Nếu không phải tên Cao Thiên Hựu kia vong ơn bội nghĩa thì bây giờ nó chả phải ngồi sau xe anh trai của nó mà nghe ca thán như vậy. Nó cứu hắn một mạng, à nhưng nghĩ lại cũng hơi quá, chắc cũng chỉ cứu hắn nửa mạng thôi, vậy mà đến giúp nó hắn cũng không làm, ngoảnh mặt làm ngơ mới kinh. Từ khi nó được nhận cái chân trợ lý mà mọi người cho là béo bở với một đứa mới ra trường như nó, nó chả nhận được lợi lộc gì, chỉ thấy tiền cứ không cánh bay đi mất. Bất chợt Minh Khang lên tiếng:
-Thế m định thế nào, 2 triệu của anh đã rơi vào túi công an rồi, tháng này anh không đưa tiền cho mẹ thì thể nào cũng bị chửi.
-Tuyệt đối anh đừng nói cho mẹ, mẹ mà biết em như vậy thì em quả thật không sống nổi- Linh Hương nhanh chóng đáp lời, thầm nhủ nếu không phải có cái điểm yếu sợ mẹ như sợ cọp thì giờ nó đã thành hình mẫu lý tưởng trong mắt cánh đàn ông rồi, chỉ vì có ma ma mà nó cứ sợ nọ sợ kia, tới giờ thành một đứa dở dở ương ương, chán thôi rồi.
-Em nhất định sẽ gom tiền trả anh trong một tuần, anh chỉ cần khất mẹ một tuần thôi, xin anh đấy mà đừng nói với mẹ nhé anh Khang…- Linh Hương lại tiếp tục
Khang thở dài:
-Thôi được nếu 1 tuần mà m không trả anh thì lúc ấy đừng trách anh ác đấy.
8.07 a.m tại Bình Thái
– Linh Hương ơi, sao trông em uể oải như vậy?- Lan ân cần hỏi
Linh Hương cười chán nản, ngày nào bà cũng trưng cái bộ mặt chân thành ấy dành cho nó mà cũng không biết chán hay sao. Nó ngàn lần khâm phục bà, năng khiếu diễn xuất tốt thế mà không làm diễn viên. Với khuôn mặt đẹp như của bà chị thì bà ấy có thể trở thành minh tinh, lúc ấy có lẽ nó còn thần tượng bà ấy mất. Bộ mặt của nó giờ lại càng thảm hại hơn:
-Chị ơi tháng này em chết mất, chị có biết chỗ nào coi bói hay không chỉ cho em với, em muốn xem năm nay có phải năm hạn của mình không.
Lan xuýt xoa:
-Em gặp vấn đề gì mà nghiêm trọng như vậy, nếu chị giúp được chị nhất định sẽ giúp.
Nó lại rầu rĩ:
-Em nợ một số tiền mà đối với em là khá lớn chị ạ, chị biết đấy, em sẽ làm không công mấy tháng, kiếm đâu ra tiền trả nợ.
Nói rồi mắt nó sáng bừng lên, nó nắm chặt tay Lan, thiết tha:
-Chị Lan ơi em biết chị làm thư kí, lương tháng cũng được nhiều, chị giúp em được không, đợi mấy tháng sau em sẽ trả chị.
Nó thấy khuôn mặt bà Lan nhanh chóng chuyển sang trắng, nhưng có lẽ bà ấy là một diễn viên nghiệp dư đã qua nhiều năm tu luyện, nên khuôn mặt lập tức trở về bình thường, Lan dịu dàng:
-Chị cũng rất muốn giúp em Linh Hương à, nhưng mà chị lực bất tòng tâm, chị vẫn phải đi thuê nhà đấy chứ, chưa hết tháng mà bà chủ nhà đã suốt ngày giục, tiền lương của chị cùng lắm đủ lo cho chị, chị…chị…chị… xin lỗi vì không giúp gì cho em được.
Nó cười thầm, nhưng bên ngoài thì hiển nhiên vẫn là khuôn mặt buồn rầu:
-Vâng, em hiểu, nhưng mà chị chia sẻ với em như thế là tốt lắm rồi, đâu dễ có người ngồi nghe em tâm sự.
Nói rồi nó cất bước tiến về phía phòng giám đốc, không ngờ Lan cao tay chẳng lộ ra tí thái độ nào để nó bắt bẻ cả. Nó mệt mỏi chẳng buồn gõ cửa, biết rằng thể nào cũng nghe giám đốc ca một bài, nhưng bây giờ nó tâm trạng đâu mà lo những cái ấy nữa. Thấy giám đốc không bận rộn như mọi khi, Kiến Phong đang khá là thư giãn, mắt nhắm lại, hơi ngả lưng về phía sau,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




