|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
hình ảnh này khiến nó bất chợt so sánh với Cao Thiên Hựu, nó chợt liên tưởng đến hình ảnh Thiên Hựu hơi đung đưa chiếc ghế theo điệu nhạc. Nếu bảo chọn một người làm chàng hoàng tử trong mơ, thì hiển nhiên là Cao Thiên Hựu, nhưng nếu đem lại cảm giác yên bình hạnh phúc thực sự, thì giám đốc nó chắc chắn hơn hẳn cái tên thích vờn hoa bắt bướm kia. Chẳng phải nó khoe khoang, nếu ai là nó bây giờ cũng phải chết đứng vì vẻ đẹp ấy, tuy Kiến Phong chẳng phải là một đại mỹ nam, không khuynh quốc khuynh thành nhưng thần thái thì chính là những đặc điểm nổi bật để phân biệt đàn ông với phụ nữ. Đương nhiên không phải ý nói những người đàn ông còn lại thuộc dạng nửa nọ nửa kia, mà chỉ là cảm thấy anh chính là hình mẫu chân thực nhất của một người đàn ông lý tưởng, một người tuyệt vời đáng để phụ nữ dành tình cảm.
Kiến Phong từ từ mở mắt thì đã thấy Linh Hương đang nhìn mình, nhưng sau đó anh lại cảm thấy không đúng, ánh mắt cô nhìn anh giống nhìn mà lại khồng, Anh là một vật thể sống sinh động nhất quanh căn phòng này, khi mọi thứ tĩnh lặng, chỉ một chuyển động nhỏ cũng sẽ khiến người ta chú tâm, nhưng nếu cô đang nhìn anh thì sao lại không biết anh đã mở mắt, đã ngước nhìn cô. Anh bật cười, lần đầu tiên gặp anh cũng đâu khiến cô đờ đẫn như thế, mọi lần đều là do anh chủ động nhìn cô, tất nhiên là vì cô hay gây lỗi lầm nên anh phải nhìn cho tới khi cô biết lỗi, lần này thì cô cứ chết đứng nhìn anh, không hiểu cô đang nghĩ cái gì.
Tiếng cười của Kiến Phong làm Linh Hương chợt tỉnh, nó rất hay để tư tưởng bay bổng như vậy, điều này khiến nó cảm thấy phiền hà vì nó không thể tập trung vào việc gì được, nhưng lại không hề muốn thay đổi bởi đôi khi buồn chán nó thường thả mình vào những dòng cảm xúc ấy, để cảm thấy không buồn chán nữa. Trở lại cái nụ cười mà giám đốc làm nó giật mình, nó hỏi:
-Giám đốc ơi việc gì khiến anh vui thích mà đến độ cười một mình như vậy ạ?
Kiến Phong lắc đầu ngán ngẩm, quả thật nãy giờ cô nhócđể tâm hồn treo ngược cành cây rồi. Anh nhẹ nhàng:
-Tôi vui vì nhận được tin tốt từ cô.
Linh Hương hơi bất ngờ, nó thì có thể có tin tốt nào cho Kiến Phong chứ, cả ngày hôm qua có may mắn thì cũng chỉ là thay vì mất mấy chục triệu cho món môi cá anh vũ thì nó đổi lại mất 2 triệu cho công an. Nhưng điều ấy cũng không gọi là may được, nếu mất tiền cho tên Thiên Hựu thì còn mong có lãi, chứ mất tiền cho công an thì là khác gì toi công. Hay là Cao Thiên Hựu ấy gọi điện cảm ơn giám đốc nó vì đã đào tạo ra một người xả thân vì nghĩa như nó nhỉ. Nghĩ vậy lại càng không đúng, họ Cao ấy nó mới gặp vài lần nhưng nó khẳng định là cái loại không thể kết thân, trước mặt nó đã không cứu thì có chết nó cũng không tin là sau lưng nó hắn nói tốt cho nó. Chả nhẽ giám đốc đang ngầm trách nó vì cái tội không làm hết trách nhiệm. Nó cúi đầu nhìn giám đốc:
-Giám đốc à, chả nhẽ Cao tổng đã nói gì với anh rồi sao?
Kiến Phong ung dung:
-Cô nói xem
-Tuyệt đối giám đốc đừng tin cái tên đó, hắn tiểu nhân lắm, trần đời em chưa từng gặp người nào có nụ cười khả ố như hắn- Linh Hương nhanh chóng giải thích.
Kiến Phong nhíu mày, nếu là người khác nói ra câu này thì anh chắc phải nghĩ rằng mình nghe nhầm mất thôi, “khả ố” ư, trời ơi giới doanh nhân đồn đại, nụ cưởi Cao Thiên Hựu là một nụ cười chết người, có thể khiến bất kì phụ nữ nào cũng phải ngơ ngẩn vì nụ cưởi ấy. Nếu không phải anh đã được tận mắt nhìn thấy phong thái của Cao Thiên Hựu thì có lẽ sau khi nghe cô gái trước mặt nói về Cao Thiên Hựu anh còn tưởng rằng thiên hạ một đồn mười, mười đồn một trăm cơ.
-Tôi thấy Cao tổng cũng là một người đàn ông tuyệt đấy chứ- Kiến Phong trầm giọng
Linh Hương nguýt dài:
-Giám đốc không nên nhìn mặt mà đánh giá người ta như thế. Tuy bề ngoài anh ta tỏ ra sang trọng cao quý, nhưng theo em cảm nhận được thì hắn ta chả bằng một góc của anh…
-Linh Hương, chúng ta tốt nhất nên trở lại chủ đề chính- Kiến Phong nhẹ giọng cắt ngang lời của Linh Hương- một ngày hôm qua của cô xem như không có chút thu hoạch gì phải không?
Linh Hương tiu nghỉu, đúng là nhắc đến lại như xát muối vào nỗi đau của nó. Nó muốn rất muốn thể hiện năng lực của mình cho giám đốc, nhưng người xưa nói khi làm việc lớn cần có thiên thời địa lợi nhân hòa, thế nên nó tự nghĩ có lẽ rằng ngày hôm qua trời không giúp nó rồi. Nhưng rồi bỏ qua vấn đề ấy, nó chợt hỏi giám đốc:
-Giám đốc, anh có cần giúp việc không ạ?
Không đợi phản ứng đầy đủ của giám đốc, nó lại tiếp tục:
-Giám đốc à, lương tháng của em thì không có, bây giờ lại nợ anh trai một khoản tiền về chuyện hôm qua. Em không biết phải xoay sở như thế nào nên muốn cầu cạnh giám đốc. À, mà chắc tên Thiên Hựu cũng kể cho giám đốc chuyện hôm qua rồi, vụ em mất 2 triệu ít nhiều cũng là vì việc công mà mất, giám đốc, em nghĩ anh cũng nên tạo điều kiện cho cấp dưới như em chứ ạ?
-Hóa ra ngày hôm trước cô hỏi tôi vài chuyện riêng là muốn làm giúp việc cho tôi à?- Kiến Phong không tỏ một chút thái độ nào lên khuôn mặt
Nó ngay lập tức thành khẩn trả lời:
-Dạ phải thưa giám đốc.À nhưng tới giờ em vẫn không hiểu vì sao ngày hôm đó giám đốc lại bối rối như vậy ,hay là căn hộ của giám đốc thường xuyên có người lui tới nên giám đốc không muốn có người giúp việc.
Kiến Phong ho khan một hồi:
-Cấp trên của cô giống như vậy lắm à. Thôi được dù sao em họ của tôi mới chuyển đến ở cùng, nó còn phải đi học, một mình tôi không lo xuể, cô có thể đến giúp thì tốt quá.
Mắt Linh Hương sáng lên, Kiến Phong nhìn một hồi cũng không nhận ra được đây có phải là bộ mặt vui sướng khi nhận được việc hay không nữa, nhiều lúc anh rất muốn bổ đầu con bé ra xem rốt cuộc trong đó có chứa những thứ kì cục gì.
-Anh thì khỏi chê,bá đạo như thế, không biết em họ anh có đẹp trai dễ dụ không nhỉ?- Linh Hương bất chợt phát ra âm thanh
Kiến Phong ngẩn mặt ra, có lẽ nếu muốn hiểu được suy nghĩ của cô thì không thể suy nghĩ theo người bình thường được, lại nhìn ánh mắt có phần gian tà, anh ngẫm một hồi rồi quát:
-Linh Hương, đừng nói với tôi cô hay đọc đam mỹ nhé, hai người đàn ông bình thường như chúng tôi cô đừng suy nghĩ bậy bạ.
Bị giám đốc quát cho một câu mà nó tỉnh cả người,giám đốc bắt thóp được mình khiến nó cảm thấy xấu hổ vô cùng, thật ra nó không phải là hủ nữ gì đó, có là hủ nữ thì cũng là mấy đứa bạn dở hơi của nó thôi, chả qua là nghe chúng nó nói nhiều về đam mỹ, nó cảm thấy tò mò mà tìm đọc, không hiểu sao ấn tượng tới bây giờ. Chuyện này đâu có gì là tự hào, vậy mà lại để cho giám đốc đoán ra, còn đâu là hình tượng trong sáng của nó nữa chứ.
-Tôi không hiểu sao cô lại có hứng thú với thể loại như vậy, nên đàng hoàng một chút, vả lại đam mỹ có những thứ không được trong sáng lắm, cô không nên đọc thì tốt hơn…
Nó vẫn đang trong tư thế cúi đầu, lòng thầm nhủ nếu Tinh và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




