|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chất lượng hơn thứ đang đặt trong tủ lạnh, rồi nó lại nhìn thấy một thùng bánh hữu nghị to đùng đặt cạnh tủ lạnh. Sao người giúp việc đảm đang như nó lại vô dụng hơn cả thằng nhóc chỉ biết ăn với ngủ trước mắt cơ chứ. Nó tặc lưỡi:
-Ăn sáng như vậy là đúng rồi, tôi là người giúp việc quét dọn thôi, lo thêm phần nào thì giám đốc tính thêm tiền cho tôi thôi(nói dối trẻ con)
Nói rồi nó thản nhiên lôi hộp sữa nó mới mua đặt vào tủ lạnh, rồi thản nhiên lấy một hộp sữa mà nó cho là ngon nhất ra, liếc qua thấy ánh mắt cậu nhóc có vẻ khó hiểu, nó giải thich:
-Đặt hộp kia vào tủ lạnh để uống lạnh cho ngon, còn hộp này sắp hết hạn rồi tôi uống không bỏ đi phí (lừa như lừa trẻ con)
Nói rồi nó lấy bánh mì ra ngoài phòng khách ngồi ăn, thằng nhóc này cũng biết điều không hỏi thêm gì, ra ngoài theo nó, tiện thể còn giật lấy một cái bánh để ăn.
Linh Hương miệng vừa nhai bánh, thầm than đúng là chưa hôm nào đói như hôm nay, ăn cái bánh mà thấy ngon không tả được, sực nhớ ra điều gì, nó quay sang thằng nhóc nói:
-Nhóc, đến giờ đi học rồi đấy!
Cậu ta vẫn từ từ nhai nốt miếng bánh, rồi rót sữa ra cốc, uống xong mới thủng thẳng đáp:
-Hôm nay tôi được nghỉ.
Sốc tới mức nghẹn, nó nuốt nguyên một miếng bánh to đùng như thế bảo sao không bị nghẹn. Mãi lâu sau nó mới bình tĩnh lại được, thầm than trong lòng: ”Sếp ơi là sếp em mình học như nào cũng không nhớ, sếp đúng là biết làm khổ nhân viên”
Chương 14
-Ô sin này, chị định đi đâu vậy, không dọn dẹp nhà cửa à?
Nó không thèm nhìn thằng nhóc, bước ra cửa:
-Nhóc được nghỉ như vậy thì tự dọn dẹp đi, chị còn phải đi làm!
Nó được bà Lan nhắc nhở rằng giám đốc nó trước khi công tác vẫn còn nhớ tới bản hợp đồng với Tân Thụy, giám đốc bảo hôm nay nó cần tới Tân Thụy để nói tiếp chuyện hợp đồng. Gặp lại cái tên vong ơn bội nghĩa nó cũng không muốn chút nào, nhưng công việc vẫn là công việc, mà có khi không có bản hợp đồng này thì nó sớm ở nhà cùng mẹ rồi ý chứ. Thế là lại vội vàng tới Tân Thụy, trước khi đi thằng nhóc kia vẫn kịp nhắc nó buổi trưa phải có mặt ở đây để nấu cơm cho cu cậu.
-Cô à, tôi là người của công ty Bình Thái, tôi muốn…
-Xin lỗi cô, giám đốc của chúng tôi không có ở công ty, hẹn cô khi khác vậy.
Gì vậy, nó chưa kịp nói gì thì cái bà chị xinh đẹp này đã cướp lời rồi à. Đến sớm như vậy, chả có nhẽ Cao Thiên Hựu vẫn chưa tới. Nó thất vọng quay bước, vừa chuẩn bị ra cửa thì gặp ngay người quen. Ai chứ cái cô tiểu thư đỏng đảnh này nó không quên được, cô ta chính là Huỳnh Thư, cái cô ả đã làm hỏng điện thoại giám đốc nó. Nó cười thầm, cô ta cũng tới tìm Cao Thiên Hựu, tiếc thay hắn ta lại không ở công ty. Nó ngoảnh lại những mong có thể nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của cô ta, ai dè thấy cô nhân viên rất niềm nở mời Huỳnh Thư đi vào. Trong lòng nó tràn lên nỗi uất hận, sao lại có sự phân biệt như vậy nhỉ. Các người đúng là coi thường Uyển Linh Hương này, nó lập tức đi theo cô Huỳnh Thư đó, trên phương diện công việc nó không thể được gặp Cao Thiên Hựu thì thôi, nó quyết định trở thành thợ săn ảnh, đề tài tình yêu của các cặp đôi trong giới thượng lưu luôn rất được quan tâm, dù sao thì Nhi cũng là nhà báo, nó cũng muốn góp cho bạn một vài mẩu tin. Nhưng khi gần đến phòng Cao Thiên Hựu thì nó nhận ra, chỗ ấy vẫn có một cô thư kí. Nó còn đang không biết làm thế nào thì bộp một cái, một bàn tay vỗ lên vai nó làm nó hoảng hốt, chưa kịp giải thích thì đã có tiếng:
-Ô sin, không phải chị nói đi làm sao, rảnh rỗi đi theo cô tiểu thư xinh đẹp kia thì mau về nhà dọn dẹp cho tôi đi.
Nó quay ra, nhận ra cậu nhóc thì khuôn mặt lộ vẻ khó hiểu:
-Không phải cậu theo dõi tôi chứ?
-Chị nghĩ mình là minh tinh à mà khiến tôi đi theo, tôi đi làm
Nó thắc mắc:
-Chẳng phải cậu nói được nghỉ học sao. Ơ, mà cậu thì có thể làm được gì, nếu tới đây quét dọn thì thật là phí phạm, thà rằng cứ để ông anh nhiều tiền của cậu nuôi còn hơn.
Thằng nhóc không ngại ngùng cốc vào đầu nó:
-Chị bị mơ à, tôi là người thiết kế nội thất đấy, đừng có nghĩ tôi hạ đẳng như chị
Nó chống chế:
-Dù sao thì cậu cũng chưa ra trường, vẫn chỉ là danh sách dự bị thôi, công ty Tân Thụy lớn như vậy, làm sao có thể nhận cậu được chứ.
Thằng nhóc hình như hơi phật lòng:
-Tôi đã tốt nghiệp đại học ở nước ngoài rồi, chẳng qua mới về thì muốn học thử xem trong nước đào tạo như thế nào thôi.
Nó suýt ngã ngửa, nếu tốt nghiệp đại học rồi thì bây giờ cậu ta cũng phải bằng tuổi nó, nhưng mà sao trông trẻ như vậy chứ. Nó nghi hoặc:
-Cậu 22 tuổi à?
-Hahahaha. Ai nhìn thấy tôi cũng nói tôi chỉ như học sinh đại học thôi đấy. Thế mà tôi cứ nghĩ tuổi tác chẳng tha ai, hóa ra vẫn chừa tôi ra. À mà quên không hỏi chị, chị tên gì, đã chồng con gì chưa?
Nó đỏ mặt, bỗng trở nên ấp úng lạ thường, thì ra là bạn cùng trang lứa. Biết được cậu nhóc này bằng tuổi, lại giỏi giang như vậy, nó thấy hơi hổ thẹn:
-Bạn à, không cần gọi mình là chị đâu, chúng ta bằng tuổi nhau thôi.
Cái tên kia nghe xong thì trố mắt ra nhìn nó, rồi cứ đi vòng quanh xem xét làm nó ngại chết đi được, hắn ta không biết nó bị dị ứng với đàn ông hay sao chứ, quay người đang định chạy đi thì tên con trai mà nó ngỡ là kém tuổi ấy kéo tay nó lại:
-Mấy năm không về nước, vậy mà Việt Nam mình gái già đi thấy rõ.
Nỡ lòng nào lại có người vùi dập nó thế, ngoài ông anh quý hóa của nó ra thì chỉ có tên này chê nó già thôi. Tự nhủ mình là người cao thượng, nó tảng lờ câu nói của tên kia, bèn định cất bước đi về.
-Chị không phải là muốn vào phòng của tổng giám đốc sao?
Tên ấy lại còn cố ý nhấn mạnh từ “Chị” nữa cơ đấy. Hắn nói tiếp:
-Tôi có cách giúp chị, nhưng nhớ là trưa nay tôi muốn ăn bún riêu cua nhé!
Nó kéo tay hắn lại, lí trí vẫn còn tỉnh táo, bèn bảo: “Cho tôi mượn cái điện thoại”.Hắn nhìn nó rồi từ từ rút điện thoại ra và tiến về phía cô thư kí. Hai người trò chuyện với nhau cái gì mà cô thư kí ấy cứ cười tít mắt, lại thỉnh thoảng mặt đỏ ửng lên. Nó chửi thầm trong bụng, hắn ta với tên Cao Thiên Hựu đúng là cá mè một lứa mà, sau này tránh hắn ra được bao nhiêu thì càng tốt.
Cô thư kí ấy bèn cùng hắn đi ra ngoài, họ đi rồi nó mới mừng thầm, bèn tiến về phòng Cao tổng, thật may là cánh cửa chưa đóng hẳn, vẫn còn một khe hở nhỏ, nó ghé mắt chờ thời cơ để hé cánh cửa to ra một chút.
-Thiên Hựu, hôm nay công việc anh có nhiều lắm không, chúng mình đi thư giãn ở một vài nơi chứ
Nó nhìn qua cánh cửa ấy thì thấy cô nàng tiểu thư đang ngồi trên đùi Cao Thiên Hựu, tay thì vòng qua cổ hắn trông rất gợi tình. Nếu không kể tính xấu của cô ta thì chẳng phải dáng người cô ta rất đẹp hay sao chứ. Haizz. Cao Thiên Hựu vuốt ve cô ả:
-Đương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




