|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nhiên là có thể chiều người đẹp rồi, hôm nay anh đã hủy tất cả cuộc hẹn để gặp em cơ mà.
Thế giới hiện tại này đúng là hoàng tử thì hiếm mà sở khanh thì nhiều. Nó nhận ra những kẻ đẹp trai tài giỏi lại có tiền chính là những tên sở khanh cấp độ cao. Trong đầu nó lúc này lại nảy ra một ý nghĩ, trong văn phòng, Cao tổng và một thiếu nữ chân dài ôm ấp nhau liệu có trở thành đề tài nóng hổi không nhỉ. Nếu có thể liều mình mà chụp được một bức ảnh để đời thì thể nào tương lai của nó cũng rộng mở, tên Cao Thiên Hựu này luôn không muốn công khai quan hệ nam nữ của mình với công chúng, việc này mà tiết lộ ra thì bài báo của Nhi sẽ ăn khách lắm đây. Vì bạn bè, nó hít một hơi rồi…1…2…3, may mắn họ đang không để ý, cửa mở ra một chút cũng không có tiếng, nó bèn rút nhanh điện thoại ra chụp, cũng may là nó đã nhanh trí mượn cái điện thoại của tên kia, bởi điện thoại của nó không thể tác nghiệp ở khoảng cách xa như vậy được. “Tách! Tách”. Khổ nỗi cái điện thoại của tên kia hình như chưa tắt tiếng. Chụp được hai cái thì Thiên Hựu đã đẩy Huỳnh Thư ra, gọi to: “Ai?”. Nó hoảng hốt rút điện thoại về, chạy thật nhanh ra khỏi nơi quỷ quái này, nếu không phải vì tên Thiên Hựu chơi xỏ nó lần trước thì nó đã chẳng chơi xấu như vậy.
Thiên Hựu tiến nhanh ra phía cửa và kịp trông thấy một cô gái mặc áo trắng, buộc tóc đang dần mất hút.
-Anh! Có phải họ là cánh nhà báo?
Thiên Hựu cười, giọng ngạo mạn:
-Cô ta có phải là nhà báo hay không cũng không quan trọng, có lẽ cô ta không phải là người của Tân Thụy. Nếu cô ta thực sự có tài thì phải xem cô ta làm cách nào mang bức ảnh đó ra ngoài.
Thiên Hựu cầm điện thoại lên:
-Bảo vệ, cửa ra vào của công ty phải thật chú ý, không cho bất cứ cô gái nào áo trắng ra ngoài, đặc biệt là người buộc tóc. Kiểm soát tất cả thang máy, nếu bắt gặp cô gái nào như tôi nói cũng giữ cô ta lại
Trở lại với Linh Hương, nó chạy thục mạng tới mức quên rằng có thang máy, chỉ biết lao xuống cầu thang y như phim hành động. Dù sao thì nó cũng kịp nhận ra mình ngốc như thế nào khi đã xuống bởi hai cái cầu thang, thế là nghĩ thế nào lại tiến về phía thang máy. Đang đi thì có người kéo vào trong phòng vệ sinh, cảm giác tim đập mạnh lại còn cảm thấy đó là đàn ông, sợ chết khiếp khi nghĩ đến tên sở khanh trong công sở. Lúc quay ra nhìn thấy người đàn ông trước mặt, nó mới thở phào nhẹ nhõm, ủn mạnh cái tên này ra:
-Cậu làm cái gì mà cứ làm tôi sợ chết khiếp như vậy?
-Tôi mới phải hỏi cô làm gì, cô có biết công ty huy động bảo vệ tìm một người con gái mặc áo trắng với buộc tóc không. Nghe tới đây tôi nghĩ ngay là cô.
Nó nghe đến đây thì hơi hoảng, đã chạy nhanh như vậy mà vẫn bị tên Thiên HỰu đó nhìn thấy:
-Tôi, tôi chỉ tiện tay chụp vài bức ảnh của Cao Thiên Hựu để trả thù thôi, chạy nhanh như vậy mà vẫn bị hắn nhìn thấy.
Hắn nhìn Linh Hương, thở dài:
-Cô bao nhiêu tuổi mà thông minh dữ vậy, Cao tổng của Tân Thụy mà để đứa tiểu tốt như cô chơi lại sao?
Nó thộn mặt, thật ra nó cũng là đứa biết điều, chỉ là thỉnh thoảng dây thần kinh cảm xúc đẩy lên cao quá khiến cho lý trí của nó chưa kịp định hình mà thôi.
-Hay, hay là…tôi ra ngoài đem trả cho hắn cái bức ảnh này, xin lỗi hắn vài câu, dù sao thì tôi với hắn cũng gọi là có chút quen biết
-Cô quen biết đượcvới anh ta bao nhiêu, tôi đã tìm hiểu anh ta trước khi vào công ty rồi, quen biết kiểu như cô mà cũng đòi hắn tha cho á, cô nguy hiểm cũng nguy hiểm vừa vừa thôi.
Nó biết là hắn đang chơi khăm nó, nhưng mà trong hoàn cảnh này nó không có quyền cãi lại, dù sao thì cũng phải nhờ vả hắn. Nó nhẹ giọng:
-Bạn à, vậy tôi phải làm thế nào, giúp tôi được không. Nếu hôm nay tôi phải lên đồn cảnh sát thì lấy ai nấu bún riêu cho bạn.
Nó đang định nói tiếp thì tên bằng tuổi suỵt một tiếng, cả hai bây giờ mới lắng nghe tiếng động trong phòng vệ sinh. Mẹ ơi, rõ ràng là bên trong có đôi nam nữ nào đây mà. Tên bằng tuổi kéo nó lại gần cửa phòng vệ sinh đang đóng chặt ấy, và thấy ngay một đống áo lộn xộn đang vắt vẻo trên cao. Hắn ta nhanh nhẹn lôi cái áo nữ xuống, nó thì thầm cảm ơn trời phù hộ, may mắn đúng là mỉm cười với nó rồi. Tên bằng tuổi lại lôi nó đi, nó thắc mắc:
-Anh không định cho tôi thay áo rồi tặng luôn cho cô gái kia cái áo trắng này à, tí nữa cô ta biết ra ngoài thế nào?
Hắn không trả lời, lôi nó đến phòng vệ sinh tầng khác rồi nói:
-Cô thay ở đây đi, sau đó đợi tôi một lát!
Nó tiến vào trong thay cái áo đỏ này, màu đỏ không hợp với nó, lại thấy cái áo này khiến nó già thêm mấy tuổi, phong cách này thật chẳng giống ai.
Đúng lúc đang suy nghĩ thì tên bằng tuổi lại tiến vào, trên tay còn cầm một cái kéo.
-Nè, nè, anh định làm gì vậy?
-Cô nghĩ chỉ thay mỗi cái áo là xong à, dù sao thì cũng phải cắt ngắn tóc đi chứ.
Nó nhìn hắn, mắt ngân ngấn:
-Không làm không được sao, tôi đã nuôi nó bao nhiêu năm, nhìn cũng quen mắt rồi. Với lại, nếu anh cắt lởm chởm thì làm sao mà qua mắt được người khác.
Hắn ta cười:
-Yên tâm, tôi nhìn thợ cắt tóc nhiều rồi, chỉ là chưa có dịp thực hành mà thôi.
Chương 15
-Anh cho tôi thành con quỷ gì thế này- nó quát tháo ầm ĩ
Cái tên bằng tuổi nhìn nó mỉm cười:
-Không ngờ ngay cả dưới tay nghề của tôi thì cô vẫn không trở nên đẹp đẽ được.
Mặt nó xìu xuống, tự dưng đi làm những chuyện không đâu để giờ biến thành cái thể loại gì không biết. Nó vốn thấy vẻ ngoài của mình cũng tạm được, nhưng không ngờ sau khi vào tay tên này lại thành một đứa già trước tuổi thế này. Nó chẳng thèm cảm ơn, bước thẳng ra khỏi cửa. Tên con trai kia ngay lập tức gọi giật lại:
-À mà tôi quên không hỏi cô tên gì?
-Uyển Linh Hương- nó nhanh chóng đáp
Hắn ta bước nhanh ra khỏi nhà vệ sinh rồi đi qua nó, trước khi mất hút còn nói:
-Cô ngoài cái tên đẹp ra thì chả có cái gì!
$#%’#'$#’#%#
Cái gì mà ngoài tên đẹp ra chẳng còn cái gì, cái tên này khinh thường nhau quá đây mà, chỉ bởi vì hắn đi du học còn nó học trong nước. Được lắm, sau này có con nó thề với trời là nó nhất định cho con nó ra nước ngoài để có thể khệnh với đời . Tên ấy đi được một đoạn rồi nói vọng lại cho nó:
– Sau đó về nhà làm bún riêu cho tôi đi. À mà chị Hương à, tôi tên là Mặc Lâm nhé!
Nó bĩu môi, tưởng anh thế nào chứ ngoài cái tên khiêm tốn ra thì chẳng được cái gì cả.
Lần này tuy không còn lo bị phát hiện nữa nhưng nó lại thấy kém tự tin kinh khủng, cái bộ dạng đến nó còn không chấp nhận được nữa là người ngoài. Thở dài đi đến thang máy, nó để ý thấy những ánh mắt kì quặc của mọi người, cũng may họ chỉ là người lạ, sau khi rời khỏi cái nơi quỷ quái này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




