watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10914 Lượt

thấy khó hiểu thì tôi có thể cho cô ví dụ. Ví dụ ngay tại đây, tôi và Cao tổng chính là người trong giới thượng lưu.

Linh Hương thấy buồn cười, định cười to cho thoải mái, nhưng lại để ý có nhiều người xung quanh, nên chỉ cười mỉm, nhưng chắc chắn rằng khuôn mặt vô cùng thoải mái:

-Thì ra là vậy. HUỳnh Thư chắc chẳng nhớ tôi là ai, nhưng vì cái gọi là phong thái thượng lưu của tiểu thư tôi nhớ rất rõ.

Huỳnh Thư còn đang kiêu ngạo thì Linh Hương lại nói tiếp:

-Tiểu thư không biết có nhớ đã từng thẳng tay hất bay điện thoại của một người vì lý do chụp trộm Cao tổng không?

-Thì ra đứa con gái đó là cô- HuỳnhThư ném ánh mắt khinh bỉ về phía Linh Hương.

Linh Hương cười thầm, cứ khinh bỉ cho đã đi, sợ rằng cô sau ngày hôm nay chẳng dám vác mặt tới Tân Thụy nữa.

-Huỳnh tiểu thư không biết, chứ đến bây giờ tôi vẫn thắc mắc tại sao tiểu thư lại không cho tôi chụp ảnh Cao tổng. Lúc đầu cữ nghĩ cô với Cao tổng là một đôi, bây giờ mới rõ dù cô với Cao tổng ít quen biết nhưng vì cùng thuộc tầng lớp với nhau nên bảo vệ nhau.

Đám nhân viện tò mò, mọi người bàn tán sôi nổi, hầu hết suy nghĩ rằng Huỳnh Thư và Cao tổng có quan hệ trai gái. Huỳnh Thư đưa mắt nhìn Cao Thiên Hựu. ánh mắt của anh lộ vẻ không vui, ai cũng rõ, trước nay anh ghét nhất phải công bố mấy chuyện trai gái của mình. Huỳnh Thư sợ mất lòng Cao Thiên Hựu, bèn đáp:

-Hôm đó chỉ là vô tình.

-Người bình dân như chúng tôi rất có trách nhiệm, đã lảm hỏng cái gì của người ta thì nhất định phải đền. Thực chất cái điện thoại ấy tôi không có tiền mua nổi, chỉ là mượn tạm của bạn, tôi cũng đã góp ý muốn cùng tiểu thư đền cái điện thoại, ai dè tiểu thư giàu có như vậy vẫn tiếc người thường dân như tôi vài đồng. Haizzz. Thế là sau đó tôi phải gán mấy tháng lương cho người bạn, thường dân thì vẫn chỉ có cách ấy thôi, chứ tôi đâu thể chạy được như một số người.

Huỳnh Thư giận tím mặt, bởi vì người xung quanh bàn tán, cười cô ta bởi vì tuy giàu có mà lại ki bo. Huỳnh Thư lạnh lùng nói:

-Giờ cô muốn bao nhiêu?

Linh Hương nghe xong mắt sáng lên, vui vẻ nói:

-Tiểu thư thật là có phong thái của ngươi thượng lưu, tiểu thư đã có ý như vậy thì tôi không thể để mọi người tiếp tục bàn tán tiểu thư là người bần tiện được. Điện thoại ấy tôi không biết giá cả bao nhiêu, nhưng nghe anh bạn nói cũng tốn khoảng 30 triệu. Thôi thì tôi dù nghèo đến mấy cũng không thể mất mặt được, tôi với tiểu thư công bằng, mỗi người gánh một nửa vậy.

Linh HƯơng vẫn ra vẻ tặc lưỡi tiếc của.

Thiên Hựu phì cười, anh tưởng là cô gái này sẽ làm đến cùng như hôm qua khi cãi nhau với anh chứ, thật không ngờ cuối cùng lại chọn cách dừng lại, mà dừng rất ư là đúng lúc.

Mọi người xung quanh thì thầm hỏi han, đặt câu hỏi không biết bạn điện thoại đó như thế nào mà có giá như vậy. Ai cũng biết nhân viên hầu hết đều là thường dân, họ nghe Linh HƯơng bảo sẽ đền 1 nửa thì khen ngợi Linh Hương, bảo rất xứng với tính cách người thường, làm cho ra làm, đền cho ra đền, không thể thua kém ai được (Thực chất họ đang an ủi bản thân, tự nhận mình giống cô gái áo đỏ tóc ngắn kia, dù gia cảnh bình thường nhưng nghĩa khí =)) ).

Huỳnh Thư biết mình ăn phải quả đắng, cái điện thoại mà hôm đó cô làm hỏng nhìn qua cũng không có giá ấy, nhưng nếu bây giờ kì kèo thì lại bị đám người xung quanh nói nọ nói kia, họ căn bản đã bị Linh Hương làm mờ mắt, họ không chứng kiến tận mắt nhưng vẻ mặt lại ra điều ta làm nhân chứng. Huỳnh Thư nén cơn giận, coi như hôm nay gặp phải lừa đảo.

Linh HƯơng vui vẻ nói tiếp:

-Không cần phải gửi qua tài khoản gì đâu mất thời gian, tôi cũng không sợ mất mặt trước mọi người, dù sao tiền ấy tôi cầm mọi người ở đây nhìn thấy cũng cảm thấy hoàn toàn thấy xứng đáng. Thôi thì tôi biết Huỳnh Thư lúc nào cũng phải có nhiều tiền trong ví, chi bằng đưa luôn cho tôi, hay nếu thiếu thì tiểu thư mượn tạm Cao tổng cũng được.

Dù sao Linh Hương cũng phải phòng xa, nhỡ may ả Huỳnh Thư này lật lọng thì sao.

Cao Thiên Hựu vẻ nhìn Linh Hương:

-Có lẽ Huỳnh tiểu thư không mang tiền, để tôi trả thay cũng được, có dịp tiểu thư chuyển khoản cho tôi, như vậy chúng ta không phải cãi nhau nữa.

Nhận được số tiền từ tay anh Minh, Linh Hương mừng thầm, không lẽ Mặc Lâm là thần may mắn của nó, mới gặp hắn sáng nay mà đã thoát được kiếp nạn lớn như vậy, nhất định phải để hắn có một bữa bún riêu ngon miệng mới được.

Mọi chuyện cũng xong xuôi, Huỳnh Thư cũng rời khỏi công ty Tân Thụy, mọi người cũng tản ra trở lại công việc. Linh HƯơng đang định bước đi thì Cao Thiên Hựu gọi lại:

-Cô Linh HƯơng, cô có thể đi, nhưng máy ảnh phải ở lại?

Linh HƯơng bất động, đã thành như vậy rồi, tại sao hắn vẫn biết là cô.

Chương 16

-Tôi nói còn chưa rõ sao, cô Uyển Linh HƯơng?- Thiên Hựu tiếp tục lên tiếng

Cô vẫn tiếp tục bất động. Cao Thiên HỰu tiến gần về phía cô, vỗ vai:

-Đáng tiếc, cô thay đổi thế nào đi chăng nữa thì vẫn còn sót.

Cô ngây ngốc nhìn Cao Thiên Hựu:

-Sót gì?

-Nhân viên của tôi lúc nãy báo cho tôi rằng có một cô gái là nhân viên của Bình Thái đến tìm tôi, cô gái ấy mặc áo trắng, buộc tóc. Cô giải thích giúp tôi xem ngoài cô ra còn có đồng nghiệp nào đến tìm tôi không?

Cô thất vọng hoàn toàn, tên Mặc Lâm cuối cùng cũng chỉ là một tên non tay kém nghề nghiệp mà thôi, đấu đi đấu lại cũng không qua mặt được Cao tổng của Tân Thụy. Mặt nó trắng bệch:

-Cao tổng, tôi…tôi không biết anh nói máy ảnh nào. Không gặp được anh, tôi cùng lắm chỉ đi nhờ cái nhà vệ sinh của công ty anh để thay đổi diện mạo. Thật ngại quá, trưa nay tôi có hẹn với người yêu.

Thiên Hựu hơi nhíu mày. Linh Hương có người yêu rồi ư, cô ta nhanh như vậy sao. Lý do ấy đúng là chưa thể chấp nhận được.

-Người yêu của cô, thằng cha nào mà xui xẻo vậy?

Linh Hương chửi thầm, trong hoàn cảnh này mà hắn ta còn nói xỏ cô được. Linh Hương gãi gãi đầu:

-Cao tổng, anh nói như vậy có phải hơi quá không. Dù sao thì Cao tổng cao quý như vậy, làm sao hiểu được cái gì gọi là tình yêu.

-Sao cô biết tôi không hiểu gì về tình yêu, tình trường tôi đã trải qua còn nhiều hơn cô gấp trăm lần đấy.

Linh Hương cười cười:

-Ý Cao tổng là anh đã yêu sao. Vị tiểu thư nào mà may mắn vậy, chẳng lẽ là Thái Y Lâm

Thiên Hựu hơi tức giận, chuyện của anh xưa nay chưa có ai dám mở miệng bàn tán. Linh Hương cũng nhận ra thái độ anh ta không được ổn, nên nhanh chóng nói tiếp:

-Thật ra chuyện của Cao tổng tôi cũng không biết nhiều lắm, xem nhiều báo lá cái quá nên tôi chỉ đoán bừa thôi, Mong Cao tổng đừng để bụng nhé.

Nói rồi Linh Hương nhanh chóng xoay người, nhưng khi vừa chuẩn bị bước đi thì cô nhận ra cánh tay mình đã bị giữ lại, quay mặt lại nhìn ánh mắt của Cao Thiên Hựu, cô giật mình. Đôi mắt ấy mang đầy sát khí:

-Tôi ghét phải nhắc lại lần thứ hai. Tôi cho cô ân huệ cuối cùng, để máy ảnh ở lại.

Tuy hơi hoảng sợ vì cách nói chuyện của Cao Thiên Hựu, nhưng lý trí của Linh Hương thì đang suy nghĩ, Cái gì mà ghét

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT