watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10913 Lượt

mà căn bản cũng ít ai dám mò.

Linh Hương đắc ý:

-Ôi dào, thiên hạ đồn thổi thế thôi. Chứ tao hiên ngang cầm điện thoại ra khỏi Tân Thụy, Cao Thiên Hựu nhìn thấy thế cũng chẳng có ý giữ tao lại cơ mà.

Nhi cảm thấy hơi kì la, bèn hỏi:

-Chuyện này có gì đó vô lý, lão ta xưa nay ghét việc báo trí tìm hiểu về đời tư cơ mà. Lão ấy biết mày cầm bức ảnh đi mà không nói gì sao.

Linh Hương im lặng ngẫm nghĩ, rồi quay sang bảo:

-Thật ra thì tao thấy sắc mặt hắn không được tốt, hắn bảo tao rằng tao có thể trả giá để hắn mua lại bức ảnh. Nhưng tao đâu phải loại vì tiền mà làm tất cả chứ. Chẳng qua chỉ là muốn trả thù hắn chuyện hắn hại tao mất hai triệu oan thôi.

Nhi dù sao cũng chỉ là một cô bé mới vào nghề, lại không sắc sảo như Linh, nên cô cũng chỉ ậm ừ rồi chuyển bức ảnh qua điện thoạt mình, đoạn nói với Linh Hương:

-Linh HƯơng này, mày cứ ngồi đây uống tiếp đi vậy. Tao phải trở về làm việc thôi, tổng biên tập chỉ cho tao đi nửa tiếng. Tao sẽ thanh toán tiền. Bye bye.

Một mình inh Hương ngồi lại, ngẫm cũng hơi buồn chán, dù sao thì cũng đến trưa rồi, cô cũng phải nhanh chóng trở về làm món riêu cua cho Mặc Lâm. Cô gọi Nhi:

-NHi à, đã bao thì bao tới cùng. Bức ảnh ấy tao để lại độc quyền cho mày, sướng nhé. Nhưng mà tao có hứa với tên Mặc Lâm ấy là nấu bún riêu cho hắn. Nên mày có thể chi luôn không?? Hì hì

Nhi nhìn con bạn ngán ngẩm, biết ngay mà, Linh Hương lúc nào cũng là kẻ cơ hội:

-Tiền có mà chẳng chịu bỏ ra, tao bó tay mày.

Linh Hương cười:

-Lấy tiền của m coi như tiền công, cho nó đỏ haha.

KHi mà Linh Hương đang cho rằng mọi chuyện đơn giản đến đấy là kết thúc, thì có thực sự kết thúc không? Có quá nhiều chuyện Linh Hương chưa nghĩ đến, bởi cô mới chỉ bước ra ngoài đời được mấy tháng. Thiên Hựu khác với Linh Hương, cuộc sống này, đối với anh chính là có vay có trả. Người khác nợ anh, anh nhất định đòi.

-Cao tổng, tôi nghĩ Linh Hương chỉ là tạm thời thiếu suy nghĩ thôi. Tôi tin rằng cũng giống như trước, cô ấy sẽ quay lại xin lỗi giám đốc- Minh lên tiếng.

Cao Thiên Hựu đang ngồi trong phòng làm việc. Trước nay một khi đã quyết định việc gì, anh sẽ không thay đổi. Nguyên tắc của anh, mọi người đều hiểu, dư luận cũng rất rõ, cái giá phải trả cho việc xâm phạm đời tư của anh rất rõ ràng, anh không muốn có bất cứ ngoại lệ. Anh cho rằng, nếu lần này có ngoại lệ, thì sau này sẽ có thêm nhiều ngoại lệ nữa, cũng như từ chuyện nhỏ không thẳng tay, gặp chuyện lớn tất do dự. Anh xoay ghế nhìn ra ngoài, sở dĩ anh tiếp tục phát triển được Tân Thụy chính là bởi anh chưa bao giờ phá vỡ nguyên tắc làm việc của chính mình, vì vậy anh khẳng định không thể có bất cứ điều gì là ngoại lệ xảy ra.

Anh nói với Minh:

-Tôi tin rằng cô ta sẽ không quay lại xin lỗi tôi. Còn nếu tôi đoán sai, thì dù cô ta có đến cũng sẽ chỉ có thể thất vọng ra về mà thôi.

Minh đưa ánh mắt khó hiểu dành cho Thiên Hựu:

– Giám đốc, chẳng phải anh đã từng phá vỡ nguyên tắc một lần hay sao. Trước đây Linh Hương đã từng mắng anh, anh đã không

tính toán với cô ấy.

-Sai rồi, tôi chưa bao giờ phá vỡ nguyên tắc của mình. Nếu là một thứ đồ chơi, thì tôi chỉ muốn vờn qua vờn lại để tìm cảm giác vui thích mà thôi. Còn đối với những kẻ xâm phạm tới lợi ích của tôi, thì chắc chắn không thể tha thứ.

Thiên Hựu im lặng, rồi lại nói thêm:

-Cô ta đã không còn là thứ đồ chơi mà tôi muốn nữa rồi. Đã quá giới hạn rồi!

Chương 17

Cô đang đứng trước nhà riêng của giám đốc Trần Kiến Phong, như đã hứa thì cô tất phải tới hoàn thành món bún riêu cua cho cu cậu đang ở bên trong. Lần này thì cô không ấn chuông nữa, mà cứ thể gọi ông ổng: “Mặc Lâm ơi Mặc Lâm ơi, bún riêu đến rồi. Bún riêu đến rồi”. Mãi mà không thấy mở cửa, Linh Hương bắt đầu ấn chuông điên cuồng, chân thì đá liên tục vào cửa, bụng nghĩ thầm giờ này anh ta chắc chắn về nhà rồi, chẳng nhẽ đang làm điều gì khuất tất ở bên trong mà không chịu ra mở cửa cho cô.

Lát sau Mặc lâm mới ra mở cửa, định bụng chửi cái cô nàng điên rồ kia thì ngay khi mở cửa ra, chưa kịp nói gì thì thấy Linh Hương nhìn mình, đồng thời sau đó mới cúi xuống ấp úng:

-Ừm, tắm à?

“Phììiiiiiiii”- Mặc Lâm bật cười- Chị mà cũng có bộ dạng của thiếu nữ thế này cơ á?

Linh Hương vẫn hơi lúng túng. Đàn ông cởi trần ngày nào chẳng lượn lờ trước mắt cô, điển hình chính là ông anh trai quý hóa và ba ba yêu quý. Cơ mà nhà cô làm gì có trai đẹp, ba ba thì có thể ngày trước là một người đàn ông tuyệt vời lắm nhưng ba ba cũng đã nhiều tuổi rồi không thể tính được, ông anh trai quý hóa của cô thì có cái gì đâu, ngoài khuôn mặt tạm được thì cơ thể của ông ấy chẳng thể nào vào mắt cô. Mặc dù cũng thành hai múi, nhưng không phải là kiểu múi như sáu múi mọi người nghĩ, mà là khi ông ấy ngồi thì thành hai ngấn mỡ bụng =)). Thế nên cô cứ cho rằng thời đại này chắc đàn ông toàn loại giống anh trai cô, toàn là những người lười vận động, có áo mặc vào thì nhìn dáng ngon lành, nhưng mà đến khi cởi trần rồi thì ai cũng hai ngấn như vậy thôi. Thế nên bây giờ nhìn thấy Mặc lâm, cô không khỏi bất ngờ. Cũng biết trước là hắn trắng trẻo, nhưng không ngờ khi nhìn hắn ở trần, cô cảm thấy da hắn còn trắng hơn nhiều, tuy nhiên làn da trắng ấy không phải là trắng yếu, trắng bệnh đâu, cũng tươi lắm chứ. Hơn hết, có vẻ hắn cũng chăm tập thể dục, nên cơ bắp cũng khá rắn chắc, với lại hắn ta chính là sáu múi chân chính. Linh Hương biết hắn mới tắm xong, bởi những giọt nước li ti đang bám trên cơ thể hắn, ra ngoài ánh sáng thì nổi bật kinh khủng.

Mặc Lâm thấy Linh Hương vẫn lúng túng như vậy, bụng nhủ thầm nên trêu cô một chút, bèn tiến lại gần, cười thật tươi rồi vòng tay khoác vai cô:

-Đi thôi nào, vợ chồng chúng ta cùng vào bếp.

Linh Hương bị hành động của Mặc Lâm dọa làm cuống cuồng cả lên, chân tay lóng ngóng, miệng lắp bắp:

-Đồ, đồ biến thái bệnh hoạn. Anh, anh… mà không.. mi mi… đừng tưởng bà đây dễ bắt nạt nhé!

Mặc Lâm cười to hơn:

-haha, Linh Hương ơi là Linh Hương, đây có phải là chị không vậy, hay là em gái sinh đôi của chị. Nếu chị không nhận mình là Linh Hương thì tôi còn đang nghĩ sao chị lại có cô em gái đáng yêu như vậy đấy. Ha ha

Linh Hương ngước mắt lên nhìn hắn, cái nụ cười đáng ghét vẫn chưa dứt. Biết tỏng thằng cha này còn đùa dai hơn cả cô, thế nên cô chỉ im lặng, ngậm ngùi bước vào bếp. Lòng cũng hơi vui sướng, vào bếp rồi sẽ rõ…

Linh HƯơng và Mặc Lâm loay hoay trong bếp, món này cô được ăn khác nhiều lần, mà toàn do mẹ làm thôi, cô chưa bao giờ phải nhúng tay vào làm. Chỉ là khi mẹ làm thì ngó vào coi sao để sau này còn biết biết. Hôm nay thực hành, cũng khá là khổ sở.

-Mặc Lâm, tôi làm sạch cua rồi,bóc bỏ mai đi

-Mặc Lâm, khều gạch ở mai cua đi

-Mặc Lâm, giã cua đi

-Mặc Lâm đổ nước vào rồi lọc ra nồi này đi

-Là như thế nào vậy, tôi không biết- Mặc Lâm ngơ ngơ

Cô ra vẻ hiểu biết,

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT