|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
là người ta đính chính rồi thì thôi chứ sao. Tức là Cao Thiên Hựu và Thái Y Lâm chẳng có gì cả
-Ơ, mà khoan. Tao nhớ hôm ấy tao đã xem một clip, tao thấy ánh mắt Thái Y Lâm nhìn Cao Thiên Hựu với ánh mắt cuồng tình lắm cơ mà- Linh HƯơng cảm thấy không đúng
-Bây giờ chúng mày lên mạng, đố mà tìm được cái clip ấy. Ai cóp trên mạng về ngay thì biết thế chứ đăng là bị xóa ngay thôi. Tao nghe một đàn chị nói bà ấy cũng quen với Y Lâm, cô ta nói với đàn chị của tao rằng đang yêu một người, nhưng người ấy không muốn công khai mối quan hệ, và cô ta còn nói cảm giác người đó không thật lòng với mình cơ mà. Đàn chị của tao nói Thái Y Lâm là người yêu hết mình, thế nên gặp phải loại đàn ông như Cao tổng làm sao mà không đau lòng. Ngay mối tình đầu đã gặp phải quả đắng- Tinh thở dài
Nghe đến đây, Linh Hương bắt đầu sợ. Cô nhớ lại lúc cô mang bức ảnh đi, anh Minh đã năm lần bảy lượt khuyên nhủ cô rằng hãy giao nó cho giám đốc. Anh Minh ở bên Cao Thiên Hựu nhiều năm như vậy, lẽ nào anh không biết Cao tổng của mình là người như thế nào. Chắc chắn anh ấy đã nhìn thấy không ít kết cục của người khác khi xen vào đời tư của Cao Thiên Hựu nên đã muốn khuyên nhủ cô, nhưng lúc ấy cô bị lòng tự trọng làm cho mờ con mắt mất rồi.
Cô thình lình quay ra Nhi, lay thật mạnh con bạn, giọng hoảng hốt:
-Nhi, chẳng nhẽ mày có chuyện gì rồi sao? Nói đi, nhanh lên
Tinh và Linh cũng hoảng hồn không kém, lòng biết chắc rằng hai con bạn này đã dính vào Cao tổng rồi. Cả hai đứa cùng Hương lay mạnh Nhi, không ngừng gọi Nhi.
Nhi cuối cùng không chịu được nữa, uể oải ngồi dậy nhìn lũ bạn:
-Phiền với chúng mày quá! Bức ảnh ấy hôm con Hương đưa cho tao, tao gửi luôn cho ông tổng biên tập, còn cam đoan bức ảnh độc quyền. Hôm sau ông ấy nói với tao bức ảnh này sẽ trở thành độc quyền của báo, mua lại bức ảnh ấy và làm hợp đồng yêu cầu tao không được phát tán bức ảnh ấy. Thế rồi đến ngày hôm sau nữa thì lão đuổi việc tao, chẳng hiểu sao nữa.
-Thế bây giờ mày đã tìm được công việc mới chưa?- Linh hỏi
-Đi khắp nơi rồi, nhưng chưa tìm được việc. Mà cũng có chỗ lúc xin thì được nhận. Nhưng sang đến ngày hôm sau họ lại đuổi việc tao luôn.
Linh Hương bỗng nghĩ đến Cao Thiên Hựu, nghĩ đến ánh mắt đầy sát khí của hắn, rồi cô lại nhớ đến câu nói của Mặc Lâm: “Cao Thiên Hựu chưa bao giờ dọa ai cả, phong cách làm việc của hắn, chính là một khi đã nói ra nghĩa là việc ấy nhất định phải thực hiện được”. Chẳng nhẽ Mặc Lâm nói đúng. Lại còn thêm lời của con mắc dịch Tinh kia nữa, cô quả thật hoang mang. Cô không nghĩ Cao Thiên HỰu lại có nhiều thời gian rảnh để giải quyết những người nhỏ bé như cô và Nhi.
-Hương à, mày nói mày quen với trợ lý của Cao Thiên Hựu cơ mà, mày hỏi dò xem, có phải tên họ Cao đó đã nhúng tay vào chuyện này không?- Linh bình tĩnh hơn cả, cất tiếng trước.
Linh Hương cũng hơi run, khoảng thời gian ngắn chờ Minh bắt máy lại chính là khoảnh khắc cô suy nghĩ nhiều nhất. Nếu Minh nói không phải, thì cô và bạn mình quả thật thoát nạn, và việc không tìm được việc của Nhi chỉ là ngẫu nhiên. Còn nếu MInh nói phải thì cô sẽ làm sao, và có nghĩa là lời mọi người nói về Cao Thiên Hựu là đúng, như vậy việc hắn làm có đơn giản là chỉ khiến Nhi mất việc hay không, bởi cô không tin một người nham hiểm độc ác khi rat ay lại chỉ đơn giản nhẹ nhàng như vậy.
-A lô
Tiếng đầu dây bên kia đánh thức suy nghĩ của Linh HƯơng, cô nhanh chóng cất tiếng:
-Anh Minh à, em là Linh Hương đây!
Đầu giây bên kia ngập ngừng một lát, cô nghe thấy tiếng Minh thở dài. Vài giây sau, MInh mới lên tiếng:
-Bây giờ em mới gọi cho anh à?
-Anh Minh à, em, em có chuyện muốn hỏi anh- Linh Hương ngập ngừng
-Ừ
-Chuyện bức ảnh em chụp trộm Cao tổng ấy ạ…
Cô chưa kịp nói thì Minh đã lên tiếng:
-Giám đốc đang giải quyết
Câu nói này nói kinh khủng hơn câu trả lời “ừ” trong tưởng tượng của Linh Hương. Anh Minh nói “đang giải quyết”, nghĩa là chuyện này vẫn chưa xong, nghĩa là công việc của Nhi không kiếm được thì mọi chuyện sẽ dừng lại. Cao Thiên Hựu vẫn còn muốn tìm cách tiếp tục.
-Anh Minh à, có phải chuyện bạn em không tìm được việc là hắn gây ra, với lại hắn cũng không định kết thúc tất cả ở đó
MInh lại thở dài:
-Linh HƯơng, hôm đó anh đã khuyên em hết lời, nhưng tại sao em không chịu dừng lại. Em không biết Cao tổng là loại người thế nào, nhưng anh rất rõ. Ngày hôm ấy, Cao tổng đã cho em cơ hội nhiều hơn mức cần thiết rồi, tại sao em lại bướng bỉnh như vậy.
Linh Hương hối lỗi:
-Anh Minh, em biết anh là người tốt, em rất cảm ơn anh. Nhưng anh biết đấy, khi giận thì mất khôn. Hôm ấy em quả thực giận quá anh ạ. Em biết hắn sẽ không chịu dừng lại ở đó, em thật sự không biết làm thế nào anh ạ. Hay là, em tới Tân Thụy xin lỗi anh ta, lúc ấy anh nói đỡ cho em vài câu được không ạ?
Minh lại thở dài, mà mỗi lần thở dài thì lại chính là báo hiệu cho Linh Hương sự bất lực của anh:
-Linh Hương, anh đã thăm dò giám đốc rồi. Anh ấy đã quyết tất cả rồi, khẳng định với tính cách của Cao tổng, anh ấy sẽ không cho em cơ hội nữa đâu, bây giờ em có xin lỗi anh ấy cũng muộn rồi. Anh thật sự không thể giúp gì được em, chỉ có thể nói, chuyện như vậy rồi, em chỉ có thể chờ kì tích. Mongrằng giám đốc sẽ nhẹ tay mà dừng lại
-Anh Minh, rõ ràng khi anh nói đến từ kì tích cũng không chắc chắn, nghĩa là trong từ điển của Cao Thiên Hựu không thể nào có từ dừng tay. Anh bắt em chờ, như vậy thì khác gì chờ tai họa giáng xuống.
-Chẳng thể có cách khác.
Nói rồi Minh tắt máy, để lại nỗi lòng ngổn ngang cho Linh Hương và ba đứa bạn. Sóng gió, cả bốn người họ không phải chưa từng trải qua, nhưng chỉ đơn giản là những cơn gió nhỏ, những đợt song nhẹ nhàng tấp vào cuộc đời họ để họ trưởng thành, chứ chưa bao giờ xuất hiện một cơn sóng ngọn gió có nguy cơ thành bão như vậy, mà cũng chẳng biết bao giờ cơn bão ấy xuất hiện, chỉ biết chờ trong lo âu.
Sau khi biết Cao Thiên Hựu đang ngầm tính toán điều gì đó, thì Linh Hương không tập trung được vào việc gì được.
-Linh HƯơng, sao mấy hôm nay cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn vậy- Kiến Phong hỏi thăm
Linh Hương chỉ cười trừ không đáp, cô biết chắc giám đốc gọi vào đột xuất như vậy không phải chỉ là để hỏi tâm trạng của mình, dù sao đó cũng chỉ là câu chào hỏi nên cô không muốn trả lời.
Kiến Phong nói tiếp:
-Linh Hương, tôi có tin tốt dành cho cô đây. Tân Thụy đã đồng ý cùng chúng ta kí hợp đồng. Tuy nhiên bên đó ra điều kiện cô phải là người trực tiếp chịu trách nhiệm với việc cộng tác này.
Linh Hương giật thót. Cao Thiên Hựu không sớm không muộn lại đúng lúc này chịu kí hợp đồng cùng Bình Thái, lại còn yêu cầu cô trực tiếp chịu trách nhiệm trong dự án của hai bên, như vậy có ý gì. Cô vẫn chưa hết bàng hoàng thì Kiến Phong phì cười:
-Làm gì mà lo sợ vậy?
-Giám đốc, em mới vào nghề, thật sự em, em chưa có nhiều kinh nghiệm lắm, giám đốc có thể cử người khác không ạ?
Kiến Phong mỉm cười động viên:
-Hợp đồng lần này hoàn thành, cô là người có công lớn nhất, dự án này giao cho cô cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




