watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10924 Lượt

hợp tình. Cô yên tâm, có gì không biết cứ hỏi tôi, tôi nhất định giúp đỡ. Đây cũng là điều kiện để cô trưởng thành hơn trong thương trường.

-Giám đốc, em sợ có rủi ro thì cả công ti ta năm nay sẽ không đạt được chỉ tiên cấp trên giao. Giám đốc em….

-Thôi, đừng nói nữa, việc này đã quyết rồi. Mà cô yên tâm, bắt đầu từ tháng này, cô sẽ được tăng lương mà.

Linh Hương đang định năn nỉ Kiến Phong, nhưng Kiến Phong nhanh chóng có điện thoại. Anh nghe điện thoại, đoạn ra dấu bảo Linh HƯơng ra ngoài.

Linh HƯơng bước ra khỏi phòng giám đốc, tâm trạng rối bời. Cao Thiên Hựu, hắn rốt cuộc muốn làm gì

Chương 18

Linh Hương từng nghe mọi người nói việc mở rộng thị trường cho sản phẩm của công ty đã nằm trong dự định của giám đốc từ lâu, tuy nhiên tới bây giờ mới tìm được nhà đầu tư thích hợp cùng hợp tác. Cô không ngờ giám đốc lại tin tưởng cô như vậy, anh càng tin tưởng thì cô càng lo lắng, cô sợ rằng một khi hợp đồng được kí kết thì cũng là lúc Thiên Hựu ra tay với cô, cô sợ rằng ít nhiều mục đích của hắn chính là thông qua dự án này để gây khó dễ cho cô. Cô còn đang suy nghĩ thì có một bàn tay đập vào vai khiến cô giật mình.

Linh Hương quay lại, thì ra đó là Kiến Phong. Anh mỉm cười với cô:

-Linh Hương, làm gì mà thần người ra như vậy hả? Lại không tập trung vào công việc phải không?

Linh Hương thấy giám đốc chột dạ, áy náy cười:

-Hì, em chỉ mới không tập trung vài giây mà đã bị giám đốc bắt gặp rồi ạ.

-Thôi được rồi, tối nay cùng ta đi ăn với Cao tổng. Coi như là ăn mừng cho dự án sắp được kí kết.

Linh Hương ấp úng, cô chẳng muốn gặp Cao Thiên Hựu tí nào, mà không phải, có lẽ là sợ.

-Giám đốc, em không đi có được không ạ? Anh và Cao tổng đều là giám đốc, đi ăn với nhau là đúng, nhưng có thêm con trợ lý như em thì hơi kì ạ.

-Linh Hương à, không đi không được- Kiến Phong đáp rồi nhanh chóng dời đi.

Thời gian trôi đi rất nhanh, thoắt cái mà trời đã tối. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi cùng giám đốc ra xe.

Trên đường đi, cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng có lẽ nhiều nhất chính là không biết đối diện với Cao Thiên Hựu như thế nào.

“tít…tít”. Cô mở điện thoại ra, là tin nhắn của Linh, tin nhắn rất ngắn nhưng lại thực sự làm cô chấn động: “bố Nhi bị tai nạn giao thông, m đang ở đâu tới bệnh viện Bạch Mai đi”. Cô bồn chồn lo lắng, bao lâu nay, cô luôn coi bố mẹ của những người bạn ấy là người thân của chính mình, cô thật sự yêu quý họ. Vì vậy, tin này khiến cô không ngồi im được. Cô nhìn giám đốc và nói:

-Giám đốc, người nhà

em gặp tai nạn, giám đốc có thể cho em đến bệnh viện không ạ?

Kiến Phong vẫn tập trung lái xe. Anh suy nghĩ một hồi rồi nói:

-Linh Hương, nên đến gặp Cao tổng trước, sau đó chúng ta đến bệnh viện cũng được

-Giám đốc, đây chẳng qua chỉ là một bữa ăn mà thôi, em vắng mặt cũng có sao đâu ạ. Giám đốc chỉ cần cho em xuống ở đây là được rồi mà.

-Linh Hương, Cao Thiên Hựu muốn cô phải đến đó. Đây không phải chỉ là một bữa ăn, mà là công việc. Cô hãy cứ gọi xem tình trạng người thân của mình thế nào đi, nếu nghiêm trọng thì tôi sẽ đưa cô đến.

Linh Hương cũng không nghĩ nhiều, cô nhanh chóng gọi điện cho Linh. Khi Linh thông báo bác Thành- bố Nhi đã không còn đáng lo thì cô mới thở phào.

Cô và Kiến Phong đến nơi thì đã thấy Thiên Hựu đang ngồi ở bàn ăn đợi. Bữa ăn ấy đối với cô thì cực kì vô bổ. Hai người đàn ông bàn bạc với nhau một số vấn đề của dự án, thỉnh thoảng Kiến Phong có hỏi cô vài câu, nhưng cô chỉ ậm ừ cho qua chuyện, điều cô muốn bây giờ chính là bữa ăn nhanh chóng kết thúc, cô muốn đến bệnh viện thăm bác Thành.

Cuối cùng thì đến 9h bữa ăn buồn tẻ ấy kết thúc, cô nhanh chóng ra về, Kiến Phong nói sẽ đưa cô đến bệnh viện nhưng cô từ chối, dù sao thì cũng không nên làm phiền giám đốc, cô nói sẽ tự mình gọi taxi. Trong lúc đợi taxi, cô thấy một chiếc xe tiến về phía mình. Cửa kính xe từ từ mở, cô nhận ra người ngồi bên trong là Cao Thiên Hựu.

-Linh Hương, cô có cần tôi đưa về không?

-Không cần đâu Cao tổng, tôi bắt taxi được rồi.

-Thật sự không cần sao, tôi đang định đưa cô đến nơi cô đang cần đến.

Cô nhận ra ý tứ trong lời nói của Cao Thiên Hựu, khuôn mặt nhanh chóng biến sắc, hoang mang nhìn Cao Thiên Hựu:

-Là anh, có phải không?

Thiên Hựu nhếch mép nhìn cô:

-Không biết tôi có nghĩ đúng ý của cô không, nhưng dù sao tôi cũng cho cô đáp án: Đúng!

Linh Hương bất giác run rẩy, cô nhìn kẻ trước mặt, hắn ta quả thực quá độc ác. Tại sao hắn nhẫn tâm ra tay với người nhà của Nhi như vậy, có phải người có tiền, tất cả đều như vậy hay không? Cô lại tức giận, trong lòng thầm nghĩ, Cao Thiên Hựu đó đúng là một kẻ tiểu nhân. Đối diện với những kẻ như hắn, cô tự nhủ giờ không phải lúc để run sợ, hay nói cách khác, dù có run sợ, cũng không để cho hắn thấy. Cô hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh và đồng thời cũng nghĩ đến bác Thành, cô nhìn Cao Thiên Hựu, ánh mắt khinh bỉ:

-Người có tiền như anh, kẻ nào cũng độc ác như vậy sao?

Thiên Hựu nhận ra giọng điệu của cô, nhưng thế thì sao, để có thể trở thành người thừa kế Tân Thụy, để có thể đưa Tân Thụy ngày càng đi lên, anh đã đối diện với bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ như vậy, thậm chí còn hơn cả ánh mắt của cô bây giờ. Anh thản nhiên đưa lên miệng một điếu thuốc, rồi sau đó rút ra chiếc bật lửa, từ từ châm điếu thuốc. Sau khi rít một hơi, anh cười lạnh:

-Cuộc sống của tôi, không có từ “nhân đạo”.

-Cái giá anh bắt chúng tôi phải trả, không phải quá đắt hay sao?- Linh Hương tiếp tục hỏi

-Không có gì là đắt hay không đắt cả, chỉ đơn giản là thích hay không thích nữa mà thôi. Bây giờ, tôi vẫn còn thích việc này, nên không muốn dừng lại.

Linh Hương bất ngờ về những câu nói của Cao Thiên Hựu, lại suy nghĩ về câu nói của Mặc Lâm: “hắn sinh ra đã mặc định trở thành người thừa kế Tân Thụy”. Có lẽ, hắn sinh ra đã là người sẵn sàng giẫm đạp lên người khác để thành công, sẵn sàng làm tất cả vì một chữ “thích”.

-À mà Linh Hương, tôi nghĩ cô đã nói sai một chi tiết. Cái giá mà bạn cô phải trả, chưa đủ. Hơn nữa, tôi có thể khẳng định với cô rằng, cô chưa phải trả giá cho hành động của mình.

Thiên Hựu nói rồi, chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Linh Hương giật mình, nhanh chóng đuổi theo:

-Cao Thiên Hựu, tôi xin anh, dừng lại được rồi đấy. Chúng tôi chỉ là những người bình thường mà thôi. Anh thì khác, anh có tiền, có quyền thế, chúng tôi đối với anh chỉ như một con kiến, tại sao anh muốn ép chúng tôi đến đường cùng.

Chiếc xe dừng lại, lần này thì Cao Thiên Hựu bước xuống xe, anh anh vứt điếu thuốc đất, rồi lấy chân giẫm lên nó. Đoạn nói với Linh Hương:

-Cô nói đúng Linh Hương, tôi có quyền. Hay nói cách khác, người giàu có quyền làm tất cả những gì họ muốn, và những người như cô, chỉ có thể chấp nhận mà thôi.- Ánh mắt Thiên Hựu hướng ra xa. Ý nghĩ này, chính là dành cho anh trước đây,

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT