|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
phải thôi lên được chức giám đốc thì càng phải chi li tính toán, thế mới nói boss là những đứa tiểu nhân, cấp dưới như nó chính là những người quân tử bị tiểu nhân hãm hãi thôi.
Buổi sáng đầu tiên nó đi làm như vậy, chả có kết cục tốt đẹp gì, thế mà bọn bạn lại muốn nghe nó kể chuyện nữa chứ, thế là thôi nó đành hẹn chúng nó ở quán café đối diện cơ quan.
– Buổi đầu đi làm cô nương có cảm xúc gì không- Lại con nhỏ Nhi
Đang ức chế nó phát biểu luôn:
– Rất ức chế ông giám đốc khắm khú, đến muộn 18 phút mà lão kêu 20 phút, thế là tao bị nói là vô trách nhiệm thêm 2 phút nữa, đen vãi.
Cả lũ được dịp hô hố cười, nhìn nụ cười khả ố của chúng nó mà ghét thế không biết, nó quát:
– Chúng mày kiểu gì thế, con gái con đứa mà đứa nào đứa nấy vô duyên không tả được, chúng mày có biết tao đã phải trải qua buổi sáng làm trợ lý vất vả thế nào không, khi mà lão giám đốc cứ để bụng chuyện tao đến muộn, tao làm gì mặt cũng nhăn nhăn như khỉ ăn ớt.blah blah…
Nó kể xấu lãogiám đốc một tràng dài, dù hơi thấy day dứt nhưng cũng nghĩ lão đã leo lên được vị trí giám đốc thì phải chấp nhận bị nhân viên nói xấu thôi, đó là kết cục của tất cả những ông boss mà.
Đang thao thao bất tuyệt thì Linh lên tiếng:
– Mày nói nhỏ thôi kẻo lão giám đốc của mày vô đây thì chết
Nó xua tay:
– ÔI dào mày chỉ lo bò trắng răng, bọn đại gia ấy bận tối mắt tối mũi, làm gì có thời gian mà biết vào đây để tận hưởng, bảo vào đây thì khó chứ đi tìm mấy em thì dễ lắm- Nó vặn loa to hơn, như tưởng tượng đang chửi thẳng vào mặt tên giám đốc
– Mày nói bé thôi chứ nãy giờ tao để ý có anh đẹp trai nhìn mày kìa, mất hết cả hình tượng con gái- Nhi nói và đánh mắt chỉ anh ấy cho mấy đứa bạn
Nó cũng tò mò liếc sang. HÓA ĐÁ tại chỗ. Mấy đứa bạn thì cười nói:
– Sao không nói gì nữa, oang oang cái mồm tiếp đi, phải lòng anh ấy rồi chứ gì, đẹp trai thế chả đến lượt m đâu.
Mặc những lời trêu đùa của bạn, nó sợ sun người, “vẻ đẹp” của anh ấy nó nhớ rõ lắm chứ, bởi đó là người nó làm trợ lý cho đấy mà.
Chương 3
Ối trời hôm nay là ngày gì không biết nữa, nó tự hỏi sao xui xẻo không chịu được, ngày hôm qua thì nó đại may mắn, thoắt cái hôm nay nó đã trở thành xui xẻo đủ đường. Ông trời đúng là bất công quá đi mà huhu. Đã thế đằng này nó muốn im lặng cho xong nốt đi, ai dè con nhỏ Nhi chết tiệt mồm cứ oang oang:
– Ông giám đốc nhà m đúng là bựa chất, bẩn tính quá cơ. Ai đời trước mặt là vàng thỏi mà cứ tưởng là cứt trâu không bằng. Lão ấy mà vào tay tao thì cứ chờ đấy, tao ụp tải cho hết cái thói lên mặt.
Nó vẫn còn đang đờ đẫn vì giám đốc “quý hóa” thì con nhỏ Nhi làm nó chết vì sợ. Nó nháy nháy mắt ra hiệu con nhỏ vặn nhỏ volume đi, nhưng mà nó nào đâu hiểu chứ, lúc cần nó thấu hiểu thì nó không hiểu, nhỏ kia cứ như đầu đất vậy, ức mà chả dám mở mồm nói ra.
– Mày cũng đồng tình với tao hả Hương, tao là chúa ghét những lão đã già mà còn tinh tướng nhé, già thì về nhà mà hưởng thụ, cứ bắt bẻ lớp trẻ làm quái gì không hiểu- Nhi tiếp tục khua môi múa mép.
Nó ngồi im từ từ thấm dần cái vị đắng mà xót xa không biết kêu ai, mặt đỏ tía tai, từ từ tưởng tượng ra cái hình dáng thê thảm của nó khi mà bị giám đốc cho một trận te tua, rồi từ từ cuốn gói khỏi công ty Bình Thái với cái hồ sơ vô cùng tăm tối. Chả hiểu sao nãy giờ để ý thấy Linh và Tinh cứ cười tủm tỉm, chả giúp nó khuyên con Nhi nói bé thôi mà cứ thì thầm rồi cười rúc rich với nhau. Đến là kì lạ mọi ngày Linh chả bao giờ hứng thú với những trò đùa vớ vẩn mà lần này thủ thỉ với Tinh sao trông vui thích thế. Mãi một lúc sau con nhỏ Nhi mới dừng những câu nói bất hủ để chửi giám đốc nó, có lẽ là do mệt quá đây mà. Nhi từ từ ngồi xuống tu một hụm hết ngay cốc nước lọc, nó thở phào như thoát khỏi gánh nặng. Linh mỉm cười lên tiếng:
– Thôi Hương ơi mày không cần lo lắng quá như vậy đâu, anh chàng đẹp trai kia đi rồi. Đâu cần vì một người không quen biết mà làm mất đi bản tính của mình chứ.
Nó theo bản năng bèn quay đầu lại, sướng rơn vì cục đá trong lòng cũng được gỡ, không muốn gây chuyện thêm nữa, nó nói nhanh:
– Thôi đến giờ tao phải đi làm rồi, không hóng hớt với chúng mày được nữa. Tao đi nhé, lúc khác nói chuyện tiếp.
01.15am
Chưa kịp định thần xem định làm gì tiếp theo thì cô thư kí gọi nó:
– Linh Hương à, giám đốc nói là khi nào cô về thì vào phòng giám đốc ngay có việc.
Vừa đi vừa sợ, không phải là cảnh cáo nó đấy chứ. Hàng trăm người nói xấu giám đốc, vậy mà tại sao mình nó là người nhận kết cục thảm thương như vậy chứ, cuộc đời bất công không tả được. Mà chung quy cũng tại giám đốc thôi, không ngờ người như anh ta mà cũng biết lui tới chỗ ấy mà hưởng thụ thú vui bình dân như ai, nếu nói trước thì nó đã chả dại gì mà vào đấy nói xấu lão.
– Giám đốc, tôi đến rồi ạ- Nó lấy hết dũng khí để cất tiếng sau khi bước vào phòng giám đốc
Kiến Phong vẫn không thèm ngẩng mặt lên, có lẽ anh đã đoán ra người đó là ai rồi:
– Hôm nay công ty mẹ của Bình Thái tổ chức lễ kỉ niệm, tôi muốn cô đi cùng tôi
Nó trố mắt ngạc nhiên, cứ tưởng câu đầu tiên anh ta nói với nó sẽ là câu tồi tệ nhất trong trí tưởng tượng chứ. Không ngờ lại đơn giản như vậy, có lẽ anh ta không nghe thấy những lời mình nói, nên lúc Nhi chém gió thì tưởng là nói người khác, ở chỗ nó có hai đứa bạn cơ mà. Nó vui vẻ hẳn lên đáp:
– Dạ vâng thưa giám đốc, tôi sẽ săp xếp để đến đúng giờ ạ
– Không cần đâu lát nữa cô ở lại đợi tôi, chúng ta đi luôn không lỡ giờ
– Dạ, giám đốc yên tâm đi ạ- Nó nói giọng rất ư là tự tin rồi từ từ mở cửa chuẩn bị ra ngoài.
Mọi người bên ngoài cũng khá là ngạc nhiên trước thái độ của nó, 10 phút trước nó bước vào cánh cửa ấy với khuôn mặt đưa đám, tưởng chừng như trái đất tận thế đến nơi vậy mà sau khi ra khỏi lại hào hứng như vậy khiến ai nấy đi qua cũng không khỏi tò mò, Nhưng mà sự đời luôn là khó lường, trước khi mọi việc chưa kết thúc hẳn thì đừng nên quá tự tin về chiến thắng của mình. Chắc hẳn nó chưa để ý rằng cánh cửa phòng giám đốc vẫn chưa đóng lại, cũng như chưa hiểu hết cái bản chất thâm hiểm của những người được thời xưa gọi chung là “con buôn”, giám đốc bất thình lình phát ngôn, câu nói ấy nhỏ thôi, dường như chỉ để cho Linh Hương nghe thấy:
– À mà này trông tôi đã già đến độ về hưu để hưởng thụ chưa vậy?
Mí mắt nó giật giật, đang là mùa đông mà nó nón ran cả người, cứ tưởng rằng mình đang đứng gần Hỏa Diệm Sơn, mà cũng đúng thôi, bây giờ gần nó là Hỏa Diệm Sơn, chỉ sơ sẩy thôi là nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




