|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
khó được tôi
– Vậy tại sao hôm nay anh lại trả lời phỏng vấn như thế, anh có biết là em đau lòng lắm không. Em yêu anh thật lòng, chúng ta yêu nhau, việc gì phải dấu mọi người chứ
– Hóa ra cô yêu tôi chỉ vì danh phận thôi à, có công khai hay không là quyền của tôi, bất kì ai cũng không được phép bảo tôi nên thế này thế kia, cô hiểu không- chàng trai quay lại nhìn cô gái với ánh mắt khinh thường
Cô gái rối rít, giọng nghẹn ngào như sắp khóc:
– Không phải vậy, em chỉ muốn chúng ta được đường đường chính chính bên cạnh nhau thôi mà
– Tôi nghĩ chúng ta quả thật không hợp nhau, cô không phải là mẫu người tôi thích, với lại nếu cô im lặng thì tôi nghĩ mối quan hệ này sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa. Chúng ta chia tay đi!- Tên ác quỷ nhấn mạnh từ “chia tay” như muốn cào thật mạnh vào vết thương đang chảy của cô gái
Quả thật hắn ta đã thành công, người con gái mỏng manh yếu đuối kia bật khóc nức nở, những giọt nước mắt thay nhau tuôn trào lăn trên đôi má cô gái. Nước da trắng trẻo của cô càng khiến cho những giọt nước mắt ấy giống như những hạt kim cương, ai nhìn vào cũng muốn đưa tay ra hứng, muốn ôm chặt để những thứ quý giá ấy đừng tan biến khi rơi xuống đất.
-Hựu à, nói cho em biết đó chỉ là lời nói đùa được không anh, chúng ta không phải là rất yêu nhau sao. Em xin lỗi anh mà
Cô gái đó cố níu kéo người đàn ông kia, nhưng tại sao cô vẫn mù quáng không hiểu rằng, hắn ta đã sẵn sang tư thế rời xa cô, sẽ chẳng có quyết định nào khiến anh ta quay đầu lại
– Y Lâm à, có lẽ cô đã hiểu nhầm rồi, tôi và cô vốn dĩ không có tình yêu, mà nếu có thì chỉ là cô đơn phương mà thôi, chưa từng có bất kì người con gái nào có thể níu chân tôi lại, và tôi biết cô hoàn toàn không có khả năng đó- Anh ta thì thầm vào tai cô gái, để lại cho cô một nụ cười thương hại rồi đi ra khỏi căn phòng
Một mình Y Lâm ở lại, trong lòng cô hiện lên bao suy nghĩ: Anh đi rồi sao, anh để lại cho cô bao đắng cay, cuộc đời này cô chưa từng nghĩ sẽ yêu ai sâu nặng đến thế. Lời nói cuối của anh như đâm thẳng vào trái tim cô- một trái tim nhỏ bé chưa từng biết thế nào là tổn thương. Thì ra anh với cô chỉ là chơi đùa, cô cũng chẳng khác gì những đứa con gái rẻ tiền luôn vây lấy anh để cầu xin anh ban bố chút sự quan tâm, thì ra là vậy. Rốt cuộc Cao Thiên Hựu, anh là ai, anh đến với thế gian này có mục đích gì? Có phải anh ta đã được an bài là một ác quỷ, liệu rằng có ai trên thế gian này có thể làm tổn thương con ác quỷ ghê sợ ấy? Cô vĩnh viễn không muốn nghĩ nữa, cô quá mệt mỏi rồi, chỉ muốn ngủ mà thôi…
– Tại sao phải sợ, tôi có gì không đúng mà phải sợ bọn rác rưởi ấy, đã thế tôi nhất định phải đi. Anh mau chuẩn bị cho tôi đi- anh chàng giám đốc bất thình lình cất tiếng làm anh nhân viên Minh giật mình
– Dạ vâng tôi lập tức chuẩn bị cho giám đốc.
Nhanh chân hơn Thiên Hựu, Linh Hương và Kiến Phong đã đến bữa tiệc
– Giám đốc à, thật sự phải ra ngoài sao ạ, em quả thật rất lạnh
Đương nhiên là lạnh rồi, vì Linh Hương chỉ mặc mỗi bộ đồ dự tiệc thôi, mà trời thì lạnh, ai lại muốn làm thịt đông chứ
– Vậy cô nghĩ là ngồi lì trong xe của tôi là tốt hả, xuống mau.
Nó sợ giám đốc lắm rồi, vơ vội cái áo khoác, nó chui ra khỏi xe. Giám đốc mắt tròn mắt dẹt nhìn nó:
– Cô ăn mặc cái kiểu gì vậy trời, cô nghĩ cô đang đi du lịch bình thường thôi à. Đây là bữa tiệc, cô khoác thêm cái thứ đó để thành phong cách mới đó à?
– Giám đốc à, trời lạnh lắm tôi không chịu được đâu, ngộ nhỡ tôi bị cảm lạnh thì giám đốc đâu thể đưa tôi về phải không ạ. Với lại tôi cũng không quen ăn mặc như thế, thế nên phải thế này.
Nó để ý thấy khuôn mặt rất chi là hình sự của giám đốc ngay sau khi nó phát biểu, nhưng mà như Linh nói, nó đâu thể vì người lạ mà làm mất đi bản tính vốn có của mình chứ. Họa may thì tìm cách thay đổi ông giám đốc khó chiều này thôi
– Ơ giám đốc ơi đấy chả phải là chủ tịch công ty ta sao, giám đốc mau mau lên, vào còn chào hỏi ông chủ tịch chứ- nó kéo giám đốc vào thật nhanh, mong cho giám đốc không kịp trở tay để mà quên đi cái chuyện của nó.
Thế là giám đốc cũng phải chịu thua cô nhân viên, cùng cô đi vào trong. Và hiển nhiên khi họ bước vào thì nhận được rất nhiều ánh mắt của mọi người, mê mẩn có, mà kì quặc cũng có. Đương nhiên ánh mắt mê mẩn là dành cho anh chàng giám đốc tuấn tú, còn anh mắt kì quặc thì chán thay lại dành cho Linh Hương. Sau khi chào hỏi một số người cùng giám đốc, nó tìm một chỗ kín đáo để an tâm rằng không ai để ý đến nó, nó cũng chả thiết ăn uống gì, đơn giản thôi, các cụ nói “miếng ăn là miếng nhục”, nó đâu thể chỉ vì ăn mà ra đó cho mọi người nhìn thấy bộ váy đen hở lưng rất hợp thời ấy lại được một đứa con gái như nó đi kèm thêm cái áo khoác màu trắng, lại còn trẻ thơ đến mức có mũ nữa cơ.
– Mọi người ơi giám đốc Cao của Tân Thụy đến rồi kìa- mấy người gần nó bàn tán
Nó cũng nhớ anh ta, tuy rằng chỉ được nhìn qua video nhưng nó cũng có ấn tượng mạnh về hăn. Nó tuy không phải loại chết vì trai đẹp nhưng mà lại tuyệt đối là người yêu cái đẹp. Anh chàng đó thì chả khác búp bê baby, nó muốn ngắm cho thỏa chí, thế là cũng theo đám đông ra xem anh chàng ấy.
Nó phì cười, hắn còn kì quặc hơn cả nó, ai đời đi dự tiệc lại mặc một chiếc áo phông đen có cổ hình trái tim, tuy rằng kết hợp với một chút phụ kiện cũng khiến hắn trở nên tuyệt vời, nhưng mà tiếc là tên này chả biết chọn cho phù hợp mục đích, hắn nghĩ mình đang đi dạo phố chắc. Nó mỉm cười vì nghĩ thể nào thằng cha này cũng bị mọi người nói phong cách không phù hợp, kì quặc cho mà xem.
Thế nhưng thật không ngờ, mọi người lại trầm trồ khen ngợi hắn, tiêu biểu như cô tiểu thư bên cạnh nó:
– Quả thật là người đẹp thì mặc gì cũng đẹp, trông đậm chất đàn ông quá.
Rồi không ngớt những lời khen ngợi hắn biết phá cách. Nó chợt nghĩ những người ở đây đều
là giới thượng lưu mà lời khen dành cho hắn đã nhiều như vậy, thì không hiểu tới những chỗ khác thì chắc hắn đã rách cái áo này từ lâu rồi (bởi vì mọi người sẽ tranh nhau hỏi cái áo mua ở đâu, rồi tranh nhau đòi chụp ảnh với hắn nữa chứ).
Thiên Hựu bước vào với những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, anh dành cho những ánh mắt ấy một nụ cười đa tình, và ánh mắt anh nhìn lướt qua tất cả các cô gái, nhưng hiển nhiên không dừng lại tại bất kì người nào, đơn giản anh chỉ muốn gieo rắc cho họ những mộng tưởng mà thôi. Nụ cười ấy khiến bao cô gái nơi đây điêu đứng, họ nghĩ rằng anh đang lịch sự đáp lại những lời khen mà mọi người dành cho, ai cũng coi đó là mật ngọt. Nhưng điều đó với anh ta đơn giản chỉ là bước đầu để săn một con mồi mới mà thôi.
Nó tới chỗ giám đốc mà trong lòng vẫn nhiều câu hỏi:
– Giám đốc à, giám
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




