|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
này đang chụp trộm anh, nó thật gan to bằng trời.
Con nhỏ này điên chắc, nó mà gan bằng trời, có chụp cái bức ảnh mà cũng thành lớn gan, nó mà dũng cảm như thế là y như rằng cô tiểu thư kia sẽ ăn tát đây. Nhưng mà thực tế thì ngược lại, bao nhiêu năm nó ăn học đều là học sinh ngoan ngoãn, sợ nhất là đụng phải mấy bọn như thế này. Nó để ý thấy tên kia nhìn vào cô tiểu thư đó, cười dịu dàng khiến nó là người ngoài cũng mê mẩn:
– Vậy à, cảm ơn tiểu thư đã giải quyết giúp tôi nhé! Mà tôi còn không biết tiểu thư đây là…
– Em là Huỳnh Thư- cô tiểu thư ấy bẽn lẽn trả lời.
– À, vậy ra em là con gái của Huỳnh tổng ư, thật hân hạnh- Cuối cùng thì Thiên Hựu cũng không tới đây vô ích, anh đã tìm được mục tiêu mới. NHưng có lẽ không cần bỏ công sức nào thì cô ta đã sẵn sang ngả vào lòng anh rồi.
Nó để ý rằng Cao Thiên Hựu kia khi nói chuyện đều dành cho cô gái những cử chỉ và nụ cười rất ấm áp, nhưng tại sao trong lòng nó vẫn cảm thấy ở đây có sự giả dối nhỉ. Nhưng mà công nhận anh ta tài giỏi thật, có thể biến một con quỷ cái trở thành yểu điệu thục nữ, đúng là cao thủ của cao thủ. Nó hoàn toàn không thể im lặng như không biết gì thế này, nếu không bắt đền cô ta thì chắc cả năm nó phải ăn mì gói mất:
– Cô à, dù sao thì cô cũng làm hỏng chiếc điện thoại của tôi rồi, cô không có ý định đền ư- Nó biết thừa là gặp phải loại này thì sẽ chả có cơ hội đâu, nhưng mà hy vọng cuối của nó là đứa con gái kia sẽ có thể vì giữ hình tượng mà trả nó chút tiền ít ỏi thì sao.
– Không- giọng cô ta vang lên chắc nịch
– Nhưng…..
Nó đang định đáp lại thì có một giọng nam vang lên, đương nhiên không phải Cao Thiên Hựu, bởi người này biết nó mà:
– Uyển Linh Hương, cô đang làm trò gì vậy
Ngay khi giám đốc ló mặt ra, nó nhanh tay nắm ngay cái điện thoại giấu ra đằng sau, mà đằng sau nó bây giờ chính là “tiên nữ tỉ tỉ”, nó từ từ đứng dậy, phủi phủi quần áo, rồi còn xoa xoa cổ tay với chân. Có như vậy mới tạo hiện trường là nó vô tình ngã và làm rơi, như thế chắc giám đốc không bắt bẻ đâu. Đằng sau nó, Thiên Hựu nhìn thấy cử chỉ ấy thì thấy vô cùng kì lạ, vì rõ ràng anh chỉ nghe thấy tiếng một vật gì đó rơi, quay lại đã thấy cô gái này ngồi xuống nhặt điện thoại rồi, không hiểu cô ta muốn giở trò gì, hay là định vu khống cho Huỳnh Thư làm ngã cô ta, anh không nói gì mà im lặng theo dõi.
– Giám đốc à, em có làm trò gì đâu ạ, ra đây gọi điện thì bị vấp vào cái gì rồi ngã ạ. Hình như là sàn ở đây người ta lát ẩu, cứ cong cong thế nào ý ạ, lúc em ngã xuống còn cảm thấy đang ngồi lên cái mô, đau lắm ạ- Trong lòng thầm cầu mong cô gái lắm điều kia sẽ không lên tiếng, còn nếu mà không thì thể nào cũng phải đổ tội cho cô ta
– Phììììì!
Mọi người đều quay ra nhìn người phát ra âm thanh lạ, và không ai khác chính là Cao Thiên Hựu. Trong lúc chuẩn bị vạch trần cái mánh khóe lưu manh của cô gái kia,anh buồn mình mà uống chút rượu, ai dè cô ta ngu ngốc đến mức nói dối cũng không biết đường. Nơi sang trọng này đâu phải những chỗ mà người ta có thể làm bừa chứ. Chỉ vì cô ta mà anh mất hết cái hình tượng tuyệt vời mà anh gây dựng.
– Xin lỗi, mọi người cứ tiếp tục- anh cất tiếng
– Giám đốc Trần, thì ra là anh. Không phải vừa nãy chúng ta đã nói chuyện với nhau sao?- cô gái kia đột ngột lên tiếng
Thót tim. Thế là nó đi chưa vậy, giám đốc nó quen con sư tử hà đông này sao. Giám đốc cất tiếng:
– Cô Huỳnh, cô cũng quen trợ lý của tôi sao?
Tốt nhất là không nên gây sự nữa, nó phải nghĩ cách đưa giám đốc đi thôi, nó ngay lập tức ôm bụng, mặt nhăn nhó, mồm thì thành hình nhưng không ra tiếng, nó lại gần giám đốc thì thầm:
– Không được rồi giám đốc, không hiểu em ăn phải cái gì mà đau bụng quá, em muốn đi toa-lét.
Giám đốc Phong nghe xong mặt cũng hơi đỏ lên. Trong lòng anh thầm nhủ, chả nhẽ con nhỏ này đi toa-lét cũng phải báo cáo mình. Anh ngay lập tức ghé tai nó:
– Cô nghĩ tôi cấm cô đi hả? Dù sao thì chúng ta cũng đến giờ nên về rôi, đi mau mau rồi quay lại để chào mọi người.
Nó sợ giám đốc còn tiếp tục ở đây thì thể nào con ả la sát kia cũng khai tội nó, nên nhăn nhó bảo:
– Giám đốc ơi thú thật chỗ này địa hình em không quen, em làm sao mà biết ở đâu có WC, mà em quê mùa thế này khéo nhìn nhà vệ sinh ở đây lại thành chỗ nghỉ chân thì bao giờ mới tìm được. Thôi thì giám đốc đi cùng em, ít ra để em đỡ bị lạc.
Kiến Phong nghe xong đảo mắt nhìn nó từ đầu đến chân, như thể chỉ chút biểu hiện giả dối của nó cũng sẽ bị lật tẩy. Nó nhanh chóng cúi đầu kêu than, rồi một tay ôm bụng một tay túm lấy vạt áo của giám đốc mà kéo như thể sắp không chịu nổi. Có lẽ tại lúc ấy nó cúi xuống đất nên không để ý thái độ của mấy người xung quanh, với lại cái chết cận kề nên nó tự cho phép mình lố bịch như thế, chứ nếu là Linh Hương của ngày thường, nó tuyệt đối không cho phép mình trở thành con ngốc trước mặt người lạ đâu. Huỳnh Thư ném cho nó cái ánh mắt nhìn khinh bỉ, có lẽ là sự coi thường và đồng thời cũng đưa mắt về Kiến Phong như muốn đánh giá lại anh chàng giám đốc trẻ tuổi bảnh bao, trong lòng Huỳnh Thư thầm nhủ không hiểu sao Kiến Phong lại có thể đưa loại con gái không biết phép tắc vào nơi này. Còn Thiên Hựu thì sao nhỉ, anh tiếp tục cái thú của người ngoài cuộc là nhìn xem tài diễn xuất của cô diễn viên nghiệp dư kia, trong mắt cũng hiện lên vài tia vui thích, nếu so sánh giữa việc nhìn thú diễn trò với mấy chiêu trò lít nhít của cô ta thì quả thật có sự tương đồng, có khác thì ở cô ta anh thấy diễn sinh động hơn mà thôi. Trước cái cử chỉ quá đà của Linh Hương, giám đốc Trần nhà ta cũng thấy ngượng với 2 người xung quanh vô cùng,cũng chẳng kịp suy xét xem nó nói thật hay nói dối nữa, anh ho khan:
– Thôi được rồi, chúng ta đi.
Nó hả hê vì cuối cùng cũng lôi được giám đốc tránh xa chỗ thị phi, tới khi an tâm rằng chỗ này tương đối ổn, nó mới cất tiếng:
– Giám đốc ơi hình như em hết đau bụng thiệt rồi, thôi chúng ta đi vào chào mọi người rồi về thôi giám đốc.
KIến Phong mắt tròn mắt dẹt nhìn nó, nhưng mà có thể làm gì hơn khi nó trong tư thê chủ động kéo giám đốc đi, không cho anh kịp nói thêm tiếng nào.
Lại nói 2 nhân vật đang đứng ngoài hành lang, sau khi Kiến Phong và Linh Hương đi thì có vẻ không khí ở nơi này cũng trở nên trầm lắng, Thiện Hựu khẽ mỉm cười uống nốt ly rượu vang còn dở, màn kịch của người khác cũng khép lại rồi, bây giờ anh nên tiếp tục vở kịch của chính mình thôi. Anh quay sang cô tiểu thư bên cạnh, không khỏi có chút ngạo mạn vì biết rằng từ đầu đến cuối anh chiếm trọn tầm nhìn trong mắt cô ta, anh mỉm cười với cô ta và nói:
– Huỳnh tiểu thư à, tối nay tôi có hân
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




