watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10877 Lượt

Đúng là không thoát được mà, cả trong mơ lẫn đời thực nó đều không thoát khỏi món quái gở ấy. Nếu không đem tiền lương về cho mẹ thì đúng là nó phải ăn mì gói thật chứ chả đùa, chắc nó phải đi xin làm thêm lúc tan sở để gửi mẹ ít tiền mất.

Nó đến công ty khi mà tâm trạng vẫn vô cùng chán nản, chả chịu làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào cái máy in, người ngoài không biết khéo lại tưởng cái máy in kia là người tình của nó không chừng, mãi đến khi có anh Tiến- làm chung công ty nó nhắc:

– Kìa Linh Hương, không phải em photo tài liệu cho giám đốc sao, sao giờ vẫn đứng đực ra như thế này

Nó bừng tỉnh cuống cuồng quay ra photo tài liệu cho giám đốc, đúng là dạo này nó làm việc như dở hơi, mải ngắm cái máy này khiến nó chợt nghĩ đến cái iphone của giám đốc nên cứ nhìn mãi thôi. Sau khi làm xong cái công việc chán ngắt ấy, nó tiến thẳng tới văn phòng giám đốc, trong lòng vẫn còn chửi rủa Kiến Phong không ngừng. Ừ thì không trả lương cho nó nhé, thế thì việc gì phải chăm chỉ, cứ vừa làm vừa chơi thôi, boss bảo nó đi photo nhanh cho hắn, thế mà nó kéo dài tới tận bây giờ, cho chết lão ấy. Nó cứ cắm đầu vào đi mà không để ý thấy có người gọi, tới khi thấy cửa phòng giám đốc, nó chợt nảy ra một ý tưởng, nó nhẹ nhàng tiến vào, từ đầu đến cuối chỉ chú ý đến ông giám đốc quý hóa. Nó thấy Kiến Phong đang tập trung vào tập tài liệu gì đó, đọc rất chăm chỉ mà không để ý nó đang tiến lại gần. Vẫn căm giám đốc vì cái vụ điện thoại, giờ có dịp báo thù, nó tiến thật sát tới mà giám đốc cũng chẳng có phản ứng gì. Từ từ ghé sát tai giám đốc, nó dùng hết công lực hét lên:

– GIÁM ĐỐC EM ĐÃ PHOTO XONG RỒI AAAAAAAAAAA!

Kiến Phong giật bắn mình quay sang nhìn kẻ dám lấy mình ra trò đùa, không hiểu con bé này trông anh ra sao mà nghĩ anh có thể để cho nó trêu chọc, nhưng có lẽ cũng chỉ có nó mới dám trêu chọc anh thôi, chắc đang tức anh vụ điện thoại. Giờ nghĩ lại tại sao anh lại không kiềm chế đc mà ngày hôm ấy nỗi giận đùng đùng để mà cho nó cười hả hê như vậy. Anh cất tiếng:

– Linh Hương, cô mới tới đây làm nên có lẽ không biết tôi là người như thế nào thì phải? Tại sao dám làm trò đấy?
Lúc này nó mới hớ ra, không hiểu tại sao lúc ấy nó lại nghĩ ra cái trò không ra gì như vậy, đúng là giận quá mất khôn. Nhưng mà nó lại là người gặp người lạ thì ngoan hiền lễ phép, nhưng một khi đã quen thì mới lộ bản chất ngầm ra, làm việc lâu với giám đốc. quen rồi và cũng hiểu giám đốc dễ tính nên mới dám chơi liều.

– Giám đốc ơi tại em nhìn giám đốc mà lại nhớ đến ông anh quý hóa của em, anh trai em giống giám đốc lắm ý ạ, cứ bắt đầu công việc là chả để ý xung quanh. Em sợ giám đốc tẩu hỏa nhập ma nên gọi để nhắc giám đốc thôi ạ.

– Tôi thì nghĩ là mình đã quá dễ dãi cho cô, để cô ngày càng được thể lấn tới thì đúng hơn

– Sao lại thế ạ, em sợ giám đốc như sợ mẹ em ấy chứ, tiền lương ba tháng của em tương lai nằm trong tay giám đốc, em nào dám hỗn với giám đốc mà mang họa- nó nhăn mặt đáp lại.

– Thôi được rồi, cô không phải giải thích nhiều nữa, nhưng mà lần sau vào phòng phải gõ cửa, đừng có tự tiện vào như thế này.

Nói rồi Kiến Phong nhìn ra sau nó mà nói:

– Xin lỗi Cao tổng, nhân viên của tôi thật là thất lễ quá!

Oạch, sao lại còn ở đâu mọc ra cái tên Cao tổng, chả nhẽ lại là Cao Thiên Hựu. Không thể nào, lúc vào đây nào đâu có ai ngoài giám đốc nhỉ, hay là tại cứ mải nhìn giám đốc mà nó chả chịu quan sát. Thảo nào nãy giờ thấy giám đốc hiền như bụt, ai ngờ là là do vị Cao tổng ngồi kia.

– Không sao đâu, cô nhân viên này đúng là “nhân tài” của Bình Thái, có thể có mối quan hệ gần gũi với giám đốc Trần như vậy, hiếm có hiếm có- tên Cao tổng đó phát ngôn.

Nó chả cần quay ra cũng biết đó là ai, giọng nói ấy không thể quên được, khuôn mặt ấy nhiều đêm xuất hiện trong mơ của nó, nhưng không phải trong vai một vị hoàng tử mà là một nhân vật chủ chốt gây ra cơn ác mộng mì gói của nó, hắn quả đúng là Cao Thiên Hựu.

Giờ nó mới để ý rằng việc nó làm khi nãy với giám đốc thiệt là đáng xấu hổ, đã để người khác nhìn thấy, chuyện này mà bị mọi người biết đc thì sao, không biết mọi người lúc ấy có hiểu lầm quanhệ của nó với giám đốc như tên Cao Thiên Hựu này không. Nó lặng lẽ nhìn giám đốc như muốn giám đốc giải vây, trong tình thế này nếu nó cứ đứng im ở đây như thế này quả thật là không hay tí nào. Giám đốc biết ý từ tốn nói:

– Thôi được rồi nếu không còn việc gì thì cô ra ngoài đi, tôi với Cao tổng còn bàn việc.

Nó sướng như mở cờ trong bụng, giữ phép lịch sự cúi chào vị khách lạ kia rồi đi ra ngoài. Chị Lan- thư kí của giám đốc thấy nó đi ra thì hỏi ngay:

– Linh Hương à, em có bị giám đốc trách không vậy?

– Ủa sao chị biết là em sẽ có chuyện hả chị?- nó thắc mắc hỏi

– Ừ thì lúc Cao tổng tới giám đốc nhắc chị rằng không được cho ai vào, chắc là họ định bàn chuyện làm ăn. Thế là lúc chị thấy em tiến vào văn phòng giám đốc thì đã gọi nhưng mà chả thấy em chịu nghe, cứ tiếp tục tiến vào, chị cũng không có cách nào giữ em lại, em có sao không?

Nó mỉm cười cảm ơn chị, dù sao thì chị cũng đã tốt bụng hỏi thăm nó, nó mới tới đây làm được vài ngày, có lẽ chị là người quan tâm tới nó nhất. Nó đáp lại chị:

– Em không sao đâu ạ, giám đốc cũng là người dễ tính nên chỉ dặn dò em lần sau phải chú ý thôi chị ạ, thôi em đi làm tiếp đây ạ.

– Ừ thế thì tốt rồi, chị cứ tưởng em mà bị trách mằng thì quả thật chị rất có lỗi, nhưng may em không sao chị yên tâm rồi, thôi em đi làm tiếp đi.

Chị Lan nói rồi cất bước đi, nó nhìn theo chị một hồi rồi tự hỏi sao lại có người dễ mến, tốt bụng như vậy cơ chứ. Bất giác nó mỉm cười vì thấy mình quả thật may mắn, mới vào công ty chưa được bao lâu thì đã có được người bạn như chị Lan rồi, chị sẽ chỉ bảo cho nó nhiều điều đây. Nó quay người đang định trở lại công việc thì thấy một người con gái trẻ tuổi đang nhìn mình. Chững lại vài giây nó nhận ra đó là cô gái cùng vào công ty với nó: Trần Thảo My. Cô ấy tuy vào công ty chưa được bao lâu nhưng đã được trưởng phòng kế toán rất khen ngợi bởi sự cẩn trọng trong công việc và sự chăm chỉ của cô. Đúng là nhắc đến mà có phần hổ thẹn, cùng bắt đầu công việc như nhau, mà khéo khi nó có lợi thế hơn cô ấy,thế mà bây giờ tương lai cô ấy trải đầy hoa, còn nó là mù mịt rồi. Nhưng không hẳn vì lý do đó là cô ấy nổi tiếng trong công ty, Cô ấy được biết đến như một nàng công chúa kiêu kì, lạnh lùng trong công ty. Nó vốn không giỏi văn cho lắm, nhất là miêu tả người nên ngay khi nhìn thấy Thảo My, từ ngữ miêu tả mà nó dành cho cô đều gợi

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT