watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10873 Lượt

hạnh được mời cô đi ăn hay không?

– Tất nhiên là được, tối nay em cũng không có chuyện giflafm, đang định rủ mấy đứa bạn đi chơi, không ngờ lại có vinh hạnhđược đi chơi với giám đốc Cao. Nhưng mà, liệu có ổn không?- Cô gái ngập ngừng

– Đương nhiên là ổn mà, hay là tiểu thư có điều gì khó nói?

– Không phải dạo gần đây báo chí có đồn mối quan hệ của anh và Thái Y Lâm sao, em sợ không tiện.

Thiên Hựu hơi nhăn mặt, anh quả thật không ngờ mấy tờ báo lung tung lại ảnh hưởng tới anh như vậy, cứ nghĩ rằng chuyện này sẽ không ảnh hưởng tới cuộc vui của anh, ai dè trong giới thượng lưu lại lắm người tin:

– Không phải tôi đã nói trước báo chí tôi và cô Lâm không có mối quan hệ trai gái rồi sao, nếu cô thấy bất tiện thì thôi vậy.

– Không, ý em không phải vậy, thật sự em không quan tâm chuyện này, em chỉ lo cho anh thôi. Nếu anh cảm thấy ổn thì thôi, cứ như vậy, chiều nay anh có thể tới đón em ở công ty ba em chứ?- Huỳnh Thư nhanh nhảu đáp lời như thể nếu bỏ lỡ thì sẽ chẳng còn cơ hội nào, đồng thời tay cũng đưa danh thiếp của mình cho Thiên Hựu để tiện liên lạc.

– Được rồi, anh sẽ đến, giờ anh có chút việc công ty phải về gấp, tạm biệt em.- Thiên Hựu nhanh chóng tạm biệt người đối diện và theo hướng đại sảnh ra về.

Đang cùng trợ lý cất bước thì anh bỗng nhìn thấy 2 dáng người quen quen cũng đang rời tiệc, nhanh chóng nhận ra 2 người họ, anh mỉm cười và cố lắng nghe cuộc nói chuyện ấy.

– Giám đốc à, em có thể khẳng định với anh sẽ không có lần thứ hai em quay lại đây đâu, nơi này chả phù hợp với em tẹo nào- Linh Hương lên tiếng

Giám đốc im lặng không nói gì, nhưng bất chợt nhớ ra điều gì, anh lên tiếng:

– À phải rồi Linh Hương, điện thoại của tôi đâu?

GIật thót, cuối cùng thì giám đốc cũng nhớ ra, nó cứ tưởng nếu trí nhớ giám đốc quá kém thì chuyện này rất đơn giản, nhưng thật tình thì tại nó cứ nghĩ mọi người đơn giản thôi. Nhưng mà cũng may đầu óc nó khá là nhanh nhạy, trong khi đi cùng giám đốc chào mọi người, nó đã suy nghĩ đc vài câu. Nó từ từ lấy từ trong túi ra, rất nhẹ nhàng nâng niu cái điện thoại của giám đốc, như sợ chỉ sơ sẩy tí tẹo thôi thì điện thoại sẽ tan nát.

Kiến Phong hơi mỉm cười khi nghĩ nó là người khá cẩn thận, nhưng nụ cười đó dần dần mất đi, tỉ lệ thuận với cái khoảng cách khuôn mặt anh với chiếc điện thoại. Mặt anh chàng chuyển dần sang trắng, trắng bệch rồi sau đó tái dần thành màu tím, rồi bất chợt đỏ phừng phừng như Trương Phi. Lần đầu tiên từ khi gặp giám đốc nó mới thấy giám đốc biết tức giận, hỏi mấy anh chị làm việc ở đây lâu năm họ cũng nói rằng giám đốc ít khi nổi giận, ai đời hôm nay nó lại được chứng kiến tận mắt thế này, càng nhìn mặt giám đốc nó lại thấy cái biệt danh mặt bưởi nó đặt cho giám đốc là sai lầm, hỡi ơi sao nó trông giám đốc giống hệt con tắc kè hoa trong quảng cáo bigbabol thế không biết, chả nhớ trong phim hài nào nó đã xem có câu khiến bây giờ nó thấy đúng không tả được, đó là:” không nên hoãn cái xự sung sướng đó lại”. Thế nên dù biết trong hoàn cảnh này nó tuyệt đối không được cười mà phải ra vẻ hối lỗi, nhưng nó vốn dĩ có máu buồn trong người, nên ngay lập tức phát ra tràng cười man rợ. Khi còn đang ôm bụng cười lăn lộn thì nó cảm thấy hàn khí bủa vây, lập tức ngẩng lên thấy giám đốc đang mang khuôn mặt của Nam Cực thì nụ cười của nó tắt ngấm.

– Rôt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cái điện thoại của tôi thế này, cô giải thích xem

Nó nhanh chóng trở lại khuôn mặt đưa đám ban đầu:

– Giám đốc. em xin lỗi. em không cố ý. Lúc ấy em ra ngoài nghe điện thoại thì bị vấp ngã, vốn dĩ là giữ gìn cẩn thận nên điện thoại giám đốc không làm sao, chỉ văng nhẹ. Ai dè lúc em đang kịp nhặt thì cô Huỳnh đó tiến tới đạp trúng điện thoại. em…em…thật..tình không cố ý

– Vậy sao cô không nói với tôi ngay lúc ấy

– Em đang định đứng dậy bắt cô ta đền thì giám đốc xuất hiện, cô ta lại quen giám đốc, lại là con gái của Huỳnh tổng, em không muốn đắc tội vì nghĩ sẽ gây rắc rối cho việc làm ăn của công ty. Với lại em cũng không muốn giám đốc khó xử vì việc lựa chọn cá nhân hay tập thể nên mới im lặng

Giám đốc nhìn nó, bất chợt cười:

– Nhưng Linh HƯơng à, cô không biết tôi là người rất hẹp hòi, nếu đem công ty và cá nhân ra lựa chọn, hay là thể diện với tiền bạc tôi khẳng định sẽ chọn cá nhân và tiền bạc

Méo mặt. Nó không ngờ giám đốc lại chọn câu trả lời ấy, miệng ú ớ không nói ra hồn. Giám đốc ngay lập tức thay nó tiếp tục:

– Không nói nhiều nữa, 3 tháng lương tới của cô sẽ là của tôi, đó là đã giảm giá rồi đấy.

Biết nói thế nào đây, đúng là đồ quỷ hút máu người, đúng là đồ ăn chặt của nhân viên,đúng là đồ tiểu nhân thực dụng. Nó bước đi trùng hẳn, ảo não suy nghĩ xem sẽ sống thế nào.

– Giám đốc, anh cười gì vậy- trợ lý Minh lên tiếng

Cao Thiên Hựu không trả lời, anh đang mỉm cười rất tự nhiên, rất đẹp, không hề là một nụ cười chứa đựng thủ đoạn và sự giả tạo, nó thật hết sức. Phải chăng nụ cười phát ra từ đáy lòng ấy sẽ chỉ dành cho một người. Anh nhấc máy điện thoại và bấm nút:

– Alô! Huỳnh tiểu thư à, tối nay tôi có việc rồi, không thể mời cô đi ăn cơm được, đành hẹn cô khi khác vậy.

Anh ngay lập tức tắt máy, không để cho đầu dây bên kia có cơ hội nói gì. Anh đã tìm được một trò chơi mới, không hề thích hợp dành cho mấy cô gái trong giới thượng lưu. Còn đối tượng ư, anh đã tìm thấy rồi.

Chương 6

Ủa kì lạ, tại sao nhà mình nhiều mì gói thế này, lại toàn là kokomi nữa, tại sao không là thứ khác nhể. Mẹ nó với anh nó đang lúi húi ngồi xếp từng gói vào tủ, thật là kì lạ. Nó tiến tới hỏi:

– Mẹ ơi sao nhà mình lắm mì gói thế này hả mẹ, nhà

mình định bán lẻ mì gói hay sao ạ?

Mẹ đang chú tâm vào công việc bỗng quay ra nhìn nó lườm một cách dã man:

– Chứ không phải tại m mà nhà phải ăn mì gói sao. Tao đang định tính xem trong 3 tháng nhà mình cần dùng bao nhiêu gói mì nữa đây này. Mau mau lại tính giúp mẹ đi.

Ôi! Khắp nơi toàn là mì, lương thực trong 3 tháng mẹ xếp cả vào đây ư? Nhiều thế này bội thực mì ăn liền mất thôi, nó chả biết nên giúp mẹ xếp thế nào nữa. Mà kì lạ thay chỗ mì ấy lại càng ngày càng nhiều, nó như bơi trong bể mì mà không sao thoát ra được, lấy hết sức lực nó gào lên:

-Mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Choàng tỉnh giấc sau tiếng gào của chính nó, thì ra là nó vừa mơ. Sau cái buổi tối đáng nhớ ấy nó cứ nghĩ hoài nghĩ mãi về mì, cũng thật nực cười khi trong mơ cũng đã tính trước đến mì kokomi vừa ngon vừa rẻ.

– Làm cái gì mà mới sáng ra đã hét ầm nhà lên thế hả, có xuống ăn sáng rồi đi làm không thì bảo?- Tiếng mẹ đột ngột vọng lên cắt ngnag dòng suy nghĩ của nó.

Nó cất tiếng trong khi vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài:

– Mẹ ơi sáng nay ăn gì hả mẹ?

Mẹ nó cất tiếng:

– Mì gói!

Haizz.

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT