|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đốc nhìn xem anh chàng Thiên Hựu kia như là đang đi dạo phố giữa mùa hè vậy, rét như thế này mà cũng mặc cái áo phông đi dự tiệc, đúng là chẳng coi trọng công ty Bình Thái gì cả- trong lòng vẫn còn mang chút ấm ức vì thấy cùng là lập dị mà mọi người ở đây có 2 thái độ khác nhau.
Giám đốc như biết tỏng bụng dạ nó, bèn nói:
– Uyển Linh Hương à, cô không hiểu hay giả vờ không hiểu, quần áo căn bản là không quan trọng, mà quan trọng nhất là ai là người mặc nó, với lại đây đâu phải là ngoài đường, trong này có điều hòa cơ mà, chỉ có mỗi cô mới ấu trĩ như vậy thôi.
Ây da, vậy mà người xưa nói “người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”, xem ra chỉ là an ủi những người như nó thôi, vốn dĩ phượng hoàng thì dù có thế nào cũng là phượng hoàng, đà điểu dù có cố gắng thế nào cũng không thể là phượng hoàng được, mà không khéo lại bị thiên hạ đánh giá là học đòi. Thôi nó cũng chả muốn quan tâm, những người ở đây và nó là 2 thế giới khác nhau. Nhưng mà nào ai cấm được người ta mơ mộng, nó chợt mỉm cười khi nghĩ đến Thiên Hựu, tưởng tượng người trong mộng của nó chính là hắn, sến không đỡ được khi mà tưởng tượng đôi tình nhân đang sánh đôi trên bờ Hồ, ôi thật là hạnh phúc. Thế nhưng hình như nó bị Nhi ám hay sao, khi mà nó và chàng hoàng tử đang nắm tay nhau thì bà Nhi lù lù xuất hiện kéo tay nó ra mà nói: ”Quên rồi hả mẹ trẻ, 70% trai đẹp là sánh đôi cùng với gái xinh rồi, 30% còn lại là họ đã tự động đến với nhau, mày không thể có cơ hội đâu”. Nó giật mình tỉnh suy nghĩ, và nghĩ bốn đứa chúng nó có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, hôm nay ở đây nó được nhìn thấy một khuôn mẫu hoàn hảo của cái đẹp, nó không nỡ hưởng một mình, muốn tìm anh ta để chụp vài kiểu ảnh, cho mấy đứa dại trai kia xem. Nghĩ là làm, nó hăng hái đi tìm cái tay họ Cao ấy, nhưng chợt khựng lại vì nghĩ đến con điện thoại lởm chụp ảnh chỉ 2.0 megapixels, như thế sẽ không thể nhìn rõ cái vẻ đẹp chim sa cá lặn của “tiên nữ tỉ tỉ” được. Nó ngay lập tức nghĩ đến anh giám đốc mặt bưởi (thực tình thì khuôn mặt giám đốc chả giống mặt bưởi như nó bôi bác, nhưng mà vì ghen ăn tức ở nên cứ gọi thế cho bõ tức), nó lại gần thì thầm:
– Giám đốc ơi cho em mượn điện thoại được không ạ?- nó thay đổi cách xưng hô rất nhanh, tại đã nhờ vả thì phải cho ra nhờ vả ý mà
– Cô mượn làm gì?
Đương nhiên không thể nói với giám đốc là nó đi săn ảnh rồi, nó từ tốn nói, bắt chiếc rất nhanh phong thái của giám đốc:
– Em muốn gọi về gia đình để báo cho mẹ em một tiếng không mẹ em lo lắng, nhưng mà khổ nỗi em không mang máy ạ?
Kiến Phong quay sang nhìn nó, cười ranh mãnh:
– Vậy lúc ngồi trên xe tôi cô chơi Pikachu bằng máy trợ thínhà?
Ối đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nó nói dối mà cũng không biết đường, nhưng mà nó nhanh chóng đáp lại:
– Dạ thực tình điện thoại của em đã hết tiền,em…em…-nó giả vờ ấp úng rất tài tình, như thế ngại ngùng trước giám đốc, lòng thầm vui sướng vì biết chắc giám đốc sẽ cho mượn thôi
Quả như dự tính, giám đốc rút trong túi ra chiếc iphone, căn bản là nó mù tịt không biết là iphone mấy, chỉ biết trông nó xịn thôi. Giám đốc kịp chốt hạ cho nó câu:
– Giữ gìn cẩn thận, không cô sẽ mất vài tháng ăn mì gói để đền đấy
Cũng chả kịp nghe xem giám đốc nói gì, nó đi nhanh đi tìm “tiên nữ tỉ tỉ”. Loanh quanh khắp những chỗ đông người tụ tập mà chả thấy hắn đâu, nó tự hỏi chả nhẽ đoán sai, một người như hắn thì dù ở đâu cũng có bao nhiêu người vây quanh, vậy mà những chỗ đông người nhất nó tìm đều không có, rốt cuộc thì hắn đi đâu. Vắt óc suy nghĩ, cũng bởi phần nào ham đọc “Thám tử lừng danh Conan” mà nó cứ thích trổ tài suy luận, nó học cách phân tích giống thần tượng Conan của nó: ”Chỗ đông người mình đều đã ngó qua cả mà không thấy, chỉ có khả năng hắn muốn tránh phiền phức mà tìm một nơi kín đáo như nó đã từng làm. Nhưng như vậy thì không đúng, hắn ta không phải rất đa tình sao, chả nhẽ hắn đến đây chỉ là đơn giản dự tiệc, ở đây nhiều mĩ nữ như vậy…” Tuy nghĩ khả năng anh ta đang ở nơi vắng vẻ là rất thấp nhưng nó vẫn muốn thử, dù gì thì những khả năng kia nó đều đã thử và không mang lại hiệu quả. Nó bèn tìm đến ban công, nơi nó cho rằng vắng vể nhất để tìm. Thật bất ngờ, trước mắt nó là một hình ảnh vô cùng ấn tượng, “tiên nữ tỉ tỉ” đang cầm trên tay ly rượu vang đỏ, ánh mắt hướng ra xa nhìn vào cõi mơ hồ. Cả bức tranh ấy mới đẹp làm sao, con người ấy như một vị thần đang nắm giữ cả bầu trời, nhìn vào đôi mắt anh ta, nó bất chợt hiện lên hai từ:“chiếm hữu”. Phải rồi, tại sao ánh mắt ấy lại như vậy, như thể trong mắt anh ta, cái gì trong thiên hạ cũng thuộc sở hữu của mình, chỉ có điều, là do anh ta không muốn dành lại mà thôi. Nó ngay lập tức chớp thời cơ, chụp ngay vài tấm ảnh với mong muốn bức ảnh ấy sẽ mang được hết cảm xúc lúc này của nó vào. Nhưng ngay khi nó chuẩn bị chụp bức thứ ba thì…cạch, một bàn tay hất tung điện thoại nó đang cầm trên tay và chiếc điện thoại rơi xuống sàn. Nó còn đang bất ngờ chưa kịp thêm một cảm xúc nào thì một giọng nữ khó nghe vang lên:
– Cô đang làm trò gì vậy hả, có biết chụp trộm người khác, mà nhất là Thiên Hựu thì sẽ có kết cục như thế nào không.
Mẹ ơi bây giờ nó đã kịp hoàn hồn, chiếc điện thoại, ôi có ai cứu nó không, sao lại có thể rơi như thế này chứ. Nó vội vàng vồ lấy chiếc điện thoại, không xong rồi, không thể khởi động lại, màn hình lại vỡ, cha mẹ ơi. Nó còn đang bối rối thì đứa con gái đáng ghét lại lên tiếng:
– Sao hả, vẫn còn tiếc cái thứ đó à. Tôi làm thế với cô còn là nhẹ đấy, cô có biết nếu là Thiên Hựu thì cô đã chết tức khắc rồi không.
Ức nghẹn cả cổ, vừa đau buồn vì con điện thoại, lại đang định phân bua với con nhỏ đáng ghét kia thì thình lình giọng nam nhân phát rá:
– Có chuyện gì mà ồn ào vậy?
Nó từ từ ngẩng mặt lên, “tiên nữ tỉ tỉ” đang nhìn nó với ánh mắt vừa quái lạ lại vừa như tức giận khi bị làm phiền. Nó phải làm sao đây?
Thế là Thiên Hựu và Linh Hương đã gặp nhau, buổi gặp gỡ ấy phải chăng là định mệnh. Nó sẽ đưa cô bay lên thiên đàng như những suy nghĩ về một thiên sứ thánh thiện hay là đưa cô xuống địa ngục bởi bàn tay của ác quỷ. Nên vui hay nên buồn? Linh Hương không thể nào đoán trước được, vì vậy mà điều trước tiên cô có thể làm là tiếp nhận, rồi sau đó mới có thể có những lựa chọn cho riêng mình.
Chương 5
Nó bối rối không biết trả lời thế nào, không biết nên trả lời Cao Thiên Hựu hay là trả lời cô gái đáng ghét rơi điện thoại của nó, nhưng mà trong tâm thừa đoán được cái đứa tiểu thư đáng ghét kia sẽ trả lời tất cả. Y như rằng cô ta lên tiếng:
– Giám đốc Cao à, em nhìn thấy con nhỏ đáng ghét
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




