|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đến nhân vật cổ tích: Bạch Tuyết. Nhưng mà có khác theo nó thì Bạch Tuyết là một cô gái dễ gần, đôi mắt sẽ ánh lên vẻ thân thiện, còn với Thảo My thì sao nhỉ. Nó cảm nhận được có cái gì đó khiến cô xa lánh mọi người, ánh mắt tuy nhìn vào người đối diện nhưng lại xa xăm vô cùng, tựa như cô không chỉ nhìn vào đôi mắt người kia, mà đang nhìn vào cả tâm hồn của người đối diện, tất cả bụi trần dường như được cô nhìn thấy hết, cảm giác như cô gái kia có thể chạm tới những mảng đen tối nhất trong tâm hồn của một con người. Nó ngay lập tức dời khỏi ánh mắt ấy khi nhận ra được khả năng diệu kì của đôi mắt Thảo My. Thảo My xinh đẹp như vậy, lại hình như nghe nói bố cô cũng là một giám đốc công ty tiếng tăm, lẽ dĩ nhiên sẽ được nhiều người theo đuổi, nhưng mà cô đều lờ đi. Điển hình là sự kiện con trai chủ tịch công ty Bình Thái tỏ tình trước mặt toàn nhân viên, cô đã thẳng thừng từ chối, anh chàng kia quả là mất mặt quá ý chứ. Nó nghe xong câu chuyện đã tự nhủ cô tiểu thư ấy với nó có lẽ không hợp nhau chút nào, hôm nay mặt đối mặt lại càng khẳng định hai người sẽ chỉ là đi trên 2 con đường khác nhau. Thảo My lướt nhìn nó rồi cất bước, nhưng khi sắp đi qua nó thì chợt dừng lại, nói:
– Nếu cô tin cô ta, thì đó là sai lầm, tình bạn đẹp mà cô đang nghĩ, đang mong mỏi hòan toàn không phù hợp với những toan tính trong cuộc sống trong công ty. Ở đây đâu đâu cũng là cạnh tranh, là ghen tị mà thôi.
Nói xong lời ấy thì cô ta đi thực sự, để lại nó một mình nghĩ lại những thứ mà cô ta vừa tiêm vào đầu. Chả thích cách cô ta nói chuyện tý nào, cứ như là dội gáo nước lạnh vào đầu người ta vậy. Cô ta nói vậy là ý gì, chả nhẽ chị Lan là người không tốt sao. Xì, nếu chị Lan không phải người tốt thì cô ta đã trở thành con quỷ lạnh lùng và kì dị rồi.
Chương 7
Nó quyết định không nghĩ nữa và tiếp tục trở lại công việc. Giám đốc và chị Lan hôm nay phải ở lại làm việc tới muộn, chị Lan bảo nó là nó không cần ở lại, mọi việc cứ để chị làm cho hết. Trong lòng thầm cảm ơn chị lắm, căn bản là lười nên không muốn ở lại. Nó quyết định đi mua đồ ăn tối cho chị, đồng thời mua luôn cho giám đốc để nịnh nọt. Nhưng mà sau khi đưa cho chị, định vào gặp giám đốc thì chị ngăn lại bẽn lẽn nói:
– Hay là em cho chị gửi tiền được không, chị muốn đem vào cho giám đốc, chị muốn…
Nó tuy vào sau nhưng cũng hiểu trong công ty này từ lâu đã có lắm người thương thầm trộm nhớ giám đốc, và chị Lan thì không ngoại lệ, dù sao thì chị cũng tốt với nó, chị Lan mà trở thành người yêu giám đốc thì nó cũng được phúc lây, vì thế nó vừa nhìn chị vừa cười cười:
– Thôi, em về vậy, không cản trở 2 người bên nhau nữa. Nhưng mà chị nhớ sau này chị với giám đốc thành đôi thì nhớ nói tốt giúp em nhé. Bye chị.
Nó cất bước ra về trong lòng vui sướng lắm, dù sao thì nó cũng đã làm được việc tốt đáp lại ân tình chị Lan dành cho nó.
Sáng hôm sau, nó đến công ty khá là đúng giờ, nếu không nói là sớm 10 phút. Cũng phải thôi, hôm qua nhờ phúc của chị Lan mà nó có một giấc ngủ tốt như vậy, hôm nay nó tự nhủ nhất định sẽ không để giám đốc trách vì tội đến muộn nữa. Nhưng vừa đến thì chị Lan đã gọi nó:
– Linh Hương à, giám đốc muốn em vào phòng gặp giám đốc ngay.
Nó lúc này cũng không để tâm lắm, chắc tại giám đốc có việc gấp thôi, chứ đâu phải hôm nay nó đi muộn đâu.
– Giám đốc, chị Lan nói anh có việc tìm em gấp phải không ạ?
Giám đốc nhìn Linh Hương, khuôn mặt biểu hiện sự không hài lòng, anh cứ nhìn như vậy cho tới khi Linh Hương phải tự thấy có lỗi mà nhận, mặc dù chả biết là vì lý do gì nhưng nghĩ đến việc lại bị trừ 3 tháng lương nữa thì lập tức nó hoảng sợ:
– Dạ giám đốc em biết là em đã làm sai gì đó, mong anh tha lỗi cho em tuổi trẻ non dạ
Kiến Phong không thể lấy lại khuôn mặt bình thường được nữa, con bé này cứ càng thấy anh dễ dãi thì lại càng làm bậy, anh phải cho nó một trận, anh quát:
– Tại sao hôm qua tôi đã bảo thư kí Lan gọi cô ở lại mà cô lại đi về. Đã thế lại còn không nói gì với tôi nữa, cô nghĩ là đùn việc cho thư kí Lan là tốt ư, cô ấy vốn không thông thạo lĩnh vực này, làm sao có thể giúp tôi. Cô nghĩ mình là trợ lý giám đốc thì muốn làm gì cũng được à?
Nó giật mình trước tiếng quát của giám đốc, hốt hoảng thanh minh:
– Giám đốc à thực tình em không cố ý, tại chị Lan sợ em mới vào không kham nổi nên muốn làm giúp em, thế là em…em…
– Thế là cô ngay lập tức ra về, mừng thầm vì có người chịu làm việc thay chứ gì. Nếu cô thực sự có trách nhiệm thì đã từ chối sự giúp đỡ của người khác rồi. Trước đây tôi chọn cô là vì nghĩ cô là người có trách nhiệm, ai dè cô thực sự không có những ưu điểm như tôi nghĩ, nếu vậy tôi giữ cô lại làm gì?
Nó im lặng nghe và đến câu cuối cùng của giám đốc, nó thật sự thấy việc này đã trở nên nghiêm trọng. Phải rồi, ngay từ khi mới vào giám đốc đã nói cho nó biết lý do vì sao nó trở thành trợ lý, những ưu điểm mà giám đốc nghĩ về nó thực chất không tồn tại, vậy thì làm sao nó có thể ở lại đây, nó sẽ bị đuổi việc thật ư. Trong hoàn cảnh này nó hoàn toàn không biết nói gì cả, tất cả những bản lĩnh chém gió với giám đốc trước đây bay đi mất tiêu, thế là quyết định để cho ra sao thì ra.Kiến Phong cuối cùng cũng là người không chịu nổi sự im lặng của nó, anh cất tiếng:
– Thôi cô ra ngoài đi.
Nó cúi đầu chào giám đốc rồi từ từ đi ra ngoài. Kiến Phong vô cùng ngạc nhiên khi thấy nó hôm nay không chống đối anh như trước, chắc lần này anh làm nó sợ thật rồi. Thật ra anh không hề nghĩ nó không có tương lai, trái lại là rất có tiềm năng. Nhưng cô bé ấy lại không nhận ra mà lúc nào cũng chỉ chú tâm dùng sự thông minh của mình cho những trò nghịch ngợm tinh quái. Tuy rằng lần này anh quả thật có hơi mạnh tay nhưng lại tin chắc sau chuyện này con bé sẽ thay đổi.
Linh Hương vừa ra ngoài đã gặp bao ánh mắt đổ dồn về mình, cũng phải thôi, ở công ty họ đã thấy giám đốc to tiếng với nhân viên bao giờ đâu. Chị Lan chạy ra hỏi thăm nó:
– Linh HƯơng à, em có sao không, bọn chị ngoài này cũng nghe tiếng quát của giám đốc, có chuyện gì mà giám đốc giận vậy?
Nó không trả lời chị, giờ nó không đủ sức trả lời bất kì câu hỏi gì. Việc đầu tiên bây giờ nó muốn là gặp những đứa bạn của nó, chỉ có chúng nó mới khiến tâm trạng nó tốt hơn. Nó nhắn tin rất ngắn cho lũ bạn: ” gap nhau di. Cafe doi dien cong ty t”
Không quá 20 phút sau lũ bạn ngay lập tức ở bên cạnh nó, có lẽ chúng nó cũng linh cảm thấy Linh Hương gặp chuyện. Nó kể lại chuyện chị Lan giúp nó ở lại làm ra sao, giám đốc mắng nó ra sao. Linh, Nhi, Tinh im lặng lắng nghe. Nó đặc biệt quan sát Linh, tuy rằng muốn giãi bày tâm sự nhưng Linh là người sâu sắc nhất bọn, luôn giống như chị cả chăm lo cho lũ nhóc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




