|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
có bác trai đỡ kịp. Hai vợ chồng bác thì sợ xanh mặt còn nó thì cứ cười hề hề như không có chuyện gì vậy. Lần đấy hai bác phải cấm nó bén mảng lên trên tầng. Ở trường nó có gây khó khăn gì cho con không?
– Dạ… không ạ. Bạn ấy… cũng tốt với cháu ạ. – Nó ngập ngừng trả lời, nếu trừ những lần Quân bắt nạt nó ra thì Quân cũng chưa gây khó khăn gì cho nó cả ^^.
– Mẹ.- Quân nhăn nhó. – Đấy là quá khứ thôi.
– Mẹ nói sai à? Hồi cấp hai nó còn phá phách đến nỗi đốt tóc bạn trong lớp nên bị đình chỉ, bác đành phải chuyển trường cho nó. – Bà Mai chẹp miệng, hình như bao nhiêu tật xấu của con trai bà đều đem ra kể hết với nó.
Nó suýt sặc canh khi nghe bà Mai nhắc đến vụ đấy. Chắc bà không biết rằng con bé bị đốt tóc ấy đang ngồi ngay trước mặt bà. Quân ngồi cạnh đấy thì ho sù sụ, cậu đã cố làm nó quên đi rồi mà bà lại “vô tình” nhắc đến chuyện ấy.
– Mà này, bác thấy hai đứa đẹp đôi đấy. Các con yêu nhau lâu chưa? – Bà Mai rất tự nhiên hỏi mà không để ý rằng cậu quý tử đang ra hiệu với mình.
Lần này thì nó sặc thật. ho liên hồi, ho chảy cả nước mắt, mãi mới dứt được cơn ho. Mặt nó đỏ tía tai, cảm tưởng như có làn khói mỏng đang bay ra từ má nó.
– Mẹ, con đã nói đây là bạn thân của con mà. – Quân nhăn nhó. Cậu cũng muốn nó là bạn gái cậu lắm chứ, nhưng giờ chưa phải thời điểm thích hợp. Cậu không muốn nó khó xử.
– Hahaha… Vậy à? Thôi các con ăn đi, thức ăn còn nhiều lắm. – Bà Mai cười đánh trống lảng, gắp thức ăn cho nó.
– Dạ vâng ạ. – Nó cúi gằm mặt xuống, cố che đi cái mặt chưa hết đỏ của mình, lí nhí trả lời.
____________________________________
Khoc.biz
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
8h tối, nó xin phép bà Mai đi về, nhưng vừa loay hoay đút chìa khóa vào xe thì nó nhăn nhó. Xe hết điện rồi. Cũng tại cái tính hậu đậu hay quên của nó mà tối qua không sạc xe.
– Để tớ đưa cậu về. – Quân đề nghị, nhìn cái mặt nó nhăn nhăn yêu vô cùng.
– Ừ, đành vậy. – Nó thở dài. Bỗng mắt nó sáng trưng lên khi nhìn thấy cái xe đạp cào cào màu trắng bạc đang dựng ở góc sân.
– Chờ tớ đi lấy xe.
– Đừng đi oto, chở tớ bằng xe đạp đi. Cái xe ở kia kìa. – Nó chỉ chỉ tay về phía cái xe đạp, mặt hớn hở như trẻ con được cho kẹo.
– Cậu thích đi xe đạp à? – Quân trố mắt nhìn nó, không tin được cái đề nghị kì quặc mà nó vừa nói.
– Ừ. Lâu lắm tớ không được chở bằng xe đạp. – Nó gật mạnh đầu, giọng chắc nịch. – Đi xe đạp mà lượn phố thì tuyệt vời, vừa đi vừa ngắm cảnh. Cậu không thích à? Hay là cậu không biết đi xe đạp?
– Đây bên tổ lái đấy, đừng có coi thường. – Quân (lại) béo má nó, cười tươi.
Quân đang thong thả đạp xe, còn nó ngồi vắt vẻo đằng sau nói đủ chuyện, mặt rất mãn nguyện. Hồi bé anh nó cũng hay chở nó đi chơi như thế này nhưng giờ anh cũng đã trưởng thành, cuộc sống nhiều bộn bề hơn trước nên cũng không còn thời gian quan tâm đến nó nhiều như trước nữa. Nó không trách anh nó, chỉ cảm thấy hơi buồn khi mà những kỉ niệm tuổi thơ đang dần trôi qua.
– Chuyện hồi cậu lao xuống từ tầng hai là thật à? – Tự nhiên nó lại nhớ đến những lời “kể tội” của bà Mai liền quay sang hỏi Quân.
– Ừm… Hồi đấy tớ thích xem siêu nhân. – Quân gãi đầu.
– Sặc. Cậu định làm siêu nhân gì? “Đập muỗi” à? – Nó cười vang, thích thú trêu chọc Quân.
– Không. Siêu nhân “Đập gián”. – Quân tình bơ trả lời nó, rồi cả hai cùng bật cười. Tiếng cười của nó lại làm tim Quân đập lệch một nhịp, tiếng cười như tiếng gõ vào li thủy tinh, trong vắt và thánh thiện. “Đi xe đạp cũng có lợi đấy chứ”, cậu thầm nghĩ, tự nhiên yêu cái xe đạp cũ kĩ này vô cùng.
Có tiếng nó khe khẽ hát.
“Now and then I think of when we were together
Like when you said you felt so happy you could die
Told myself that you were right for me
But felt so lonely in your company
But that was love and it’s an ache I still remember”
(Somebody That I Used To Know – Gotye)
“You can get addicted to a certain kinda sadness
Like resignation to the end, always the end
So when we found that we could not make sense
Well you said that we would still be friends
But I’ll admit that I was glad that it was over”
Quân hát nối tiếp nó. Quân hát rất hay, giọng ngọt và khỏe.
– Cậu cũng biết bài này à? – Nó giật giật áo Quân.
– Ừ, tớ thích bài này.
– Tớ cũng thế. – Nó cười toe. – Hát với tớ đi, tớ đang có hứng hát.
Nó và Quân nghiễm nhiên trở thành cặp song ca, rất hợp nhau. Nó và Quân hát hết bài này đến bài khác. Nó phát hiện ra Quân có chung sở thích nghe nhạc W-pop giống nó. Một cảm giác hạnh phúc len lỏi vào trong tim nó. Quân dần trở thành một phần quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống của nó.
Tại trước cổng nhà Phương.
– Cảm ơn cậu. – Nó mỉm cười với Quân.
– Ngủ ngon nhé. – Quân cúi xuống hôn lên trán nó. Mắt nó mở to. Một luồng điện chạy dọc quanh người nó. Nó sững sờ ngẩng đầu lên nhìn cậu, Quân vẫn giữ nụ cười trên môi. Nó lại đỏ mặt (hôm nay nó đỏ mặt nhiều thật), tay bấu chặt vào vạt áo, đầu cúi xuống, ấp úng:
– À ừ… Tạm biệt. – Nó nói nhanh rồi quay thằng vào nhà.
– Khoan đã. – Quân gọi nó.
– Gì… gì nữa?
– Đưa cho tớ cái sạc xe. – Quân chìa tay ra, nín cười trước điệu bộ như “gà mắc tóc” của nó.
– À, ừ…ừ… để tớ vào nhà lấy. – Nó chạy nhanh vào trong nhà với tốc độ tên lửa rồi chạy ra cũng bằng tốc độ ấy, đưa nhanh cho Quân bộ sạc rồi lại chạy nhanh vào nhà.
Quân phì cười, nó bình thường đã đáng yêu, lúc xấu hổ lại càng đáng yêu hơn nữa. “Lại còn không đóng cổng nữa, kiểu này trộm vào thì toạch.” Cậu khẽ lắc đầu rồi đóng cổng giúp nó, quay xe đi về.
Nó chạy ngay vào nhà vệ sinh, úp mặt vào bồn rửa mặt. Nước lạnh nhanh chóng ôm lấy khuôn mặt nó, vuốt ve làn da mịn màng. Nhưng nước lạnh hình như bó tay trước nhiệt độ của mặt nó. Bằng chứng là mặt nó vẫn ngày càng nóng lên. Mãi một lúc sau, mặt nó mới từ từ trở lại trạng thái bình thường. Nằm trên giường nghĩ về lúc bà Mai hỏi nó và Quân yêu nhau lâu chưa, Quân chở nó về, hát cùng với nó, lúc Quân hôn phớt lên trán nó, nó tự nhiên thấy ngượng ngùng và ấm áp. Nó hết lăn bên này lại lộn bên kia, cuộn tròn mình trong cái chăn bông dày ấm áp, miệng nở một nụ cười hạnh phúc, hai má phớt hồng. Nó dần chìm và giấc ngủ với bao cảm xúc hạnh phúc. Nhưng sực nhớ chưa khóa cổng, nó lại tung chăn bật dậy chạy nhanh xuống nhà ^^. Nó mải khóa cổng nên không để ý chỗ gốc cột điện cách nhà nó khoảng 5m, có một chiếc xe phân khối lớn. Một người mặc đồ đen đang ngồi trên xe, làn khói thuốc lá mỏng đang hờ hững bay xung quanh hắn. Chờ nó đi vào hẳn trong nhà, hắn mới khởi động xe, rú ga phóng thẳng ra khỏi con ngõ.
Cùng lúc đó, tại nhà Quân.
– Đấy có phảicô bé giúp con thay đổi không? –
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




